Ta Trở Thành Tục Huyền Của Thái Tử - Chương 24

Cập nhật lúc: 2025-03-07 14:08:30
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bé A Hủ đang ngủ ngon lành trong tã, vô cớ bị giật mình, lập tức oà khóc.

Hai người trong phòng kia đồng thời quay ra nhìn ta.

Ta muốn rời đi, nhưng đã quá muộn.

Mạnh tướng quân nhìn thấy ta, trong mắt loé lên một tia phức tạp.

Ông ta khịt mũi một cách lạnh lùng, hành lễ rời đi.

Ta chẳng có thời gian quan tâm đến ông ta, chỉ chạy vào nắm lấy tay áo của Tạ Lăng hỏi.

“Những gì hai người nói là thật? Cha và Sở Cửu bị bao vây rồi? Huynh sớm đã biết rồi? Tại sao không phái binh đi?”

Cứ nghĩ đến cảnh giờ phút này bọn ta đang nói chuyện, Lan thành đã bị phá, còn cha và Sở Cửu thì sẽ c.h.ế.t bất đắc kì tử, trong lòng loạn cào cào.

Tạ Lăng không nói gì.

Hắn chỉ nắm vai ta, dẫn ta vào trong thư phòng, tự mình đóng cửa sổ và cửa ra vào lại.

Mãi đến khi xác định trái phải không có ai, hắn mới nghiêm túc nói với ta.

“Tiền tuyến mãi không thấy thắng lợi, quần thần trong triều đều đã mất lòng tin với Tống tướng quân và Sở Cửu, muốn chọn ra một vị tướng khác…”

“Vậy là không cứu nữa?” - Ta nhất thời không hiểu, cắt lời hắn - “Đó là cha ta và Sở Cửu mà, huynh không tin Sở Cửu thì thôi, nhưng đến cả cha ta huynh cũng không tin ư? Ông ấy cả đời này vì triều đình tận trung tận lực, tài năng của ông ấy huynh không phải không biết mà…”

Tạ Lăng nhìn ta, trầm mặc một lúc lâu.

“Ta cũng chỉ là một thái tử mà thôi.” - Tạ Lăng thở dài một hơi, quay đầu không đành lòng nhìn ta - “Phụ hoàng hôn mê bất tỉnh, quần thần cứ thế từng người từng người xông lên ép ta, ta khó phản bác nổi.”

Ta không thể tin nổi nhìn hắn, giọng nói run rẩy đến không kiểm soát được.

“Vậy chỉ có thể ngồi trơ mắt nhìn cha ta và Sở Cửu hết sạch lương thực vũ khí, núi đổ nước cạn ư?”

Hắn khó khăn cụp mắt.

Ta hiểu rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-tro-thanh-tuc-huyen-cua-thai-tu/chuong-24.html.]

Ta buông tay hắn ra, thả A Hủ đang khóc lóc không ngừng vào lòng hắn, xoay người rời đi.

Tạ Lăng chật vật ôm lấy A Hủ, vội vàng đuổi theo kéo ta lại, hoảng hốt nói.

“Muội định đi đâu?”

Ta cực kì bình tĩnh.

“Ta ra tiền tuyến, đến Lan thành, cho dù chết, ta cũng phải c.h.ế.t cùng cha và Sở Cửu.”

“Muội điên rồi!” - Tạ Lăng gầm lên, kéo lấy ta.

A Hủ bị doạ sợ, khóc không ra hơi.

Tạ Lăng chỉ nhìn chằm chằm vào ta, mặc cho A Hủ trong lòng hắn đang khóc dữ đến chết.

Trong lòng ta không nỡ, đành ôm lấy A Hủ vào lòng dỗ nó, ta vừa khóc vừa dỗ dành nó.

Tạ Lăng đứng một bên nhìn ta, mày cau lại.

Không khí trong thư phòng như sắp đóng băng.

Tạ Lăng chắp tay sau lưng, đi tới đi lui.

Cuối cùng, hắn dừng lại trước mặt ta, nắm lấy vai ta, như thể đã hạ quyết tâm.

“Thật ra còn có một cách khác, có thể thử xem…”

Ta túm lấy tay áo hắn.

“Cách gì? Huynh mau nói đi, chỉ cần hữu dụng, ta nguyện ý làm!”

Tim ta đập như sấm.

Mạng của cha ta và Sở Cửu, phụ thuộc hết vào lời nói của hắn.

Hắn khó khăn nhìn ta, ngập ngừng hồi lâu mới nói ra lời.

 

Loading...