Ta Trở Thành Tục Huyền Của Thái Tử - Chương 21

Cập nhật lúc: 2025-03-07 14:07:34
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sở Cửu như nghe không vào lời ta nói, nhìn ta chăm chăm.

“Ta biết nàng không thích thú giàu sang phú quý, nhưng ta nhất định phải lấy được công danh tước vị trong triều, ta mới có thể khiến mọi người trên thế gian này công nhận nàng là chính thê Sở Cửu ta đích thân lấy về, đừng ai có ý thèm muốn…”

Ta không biết cảm giác không an toàn của huynh ấy lại đến mức độ này. Ta nép vào trong lòng huynh ấy, vòng tay qua cổ huynh ấy làm nũng.

“Thôi mà, làm gì có ai đến cướp ta khỏi tay chàng chứ, cả đời này ta chỉ là của chàng thôi…”

Nói thẳng lời này ra, ta cũng đỏ cả mặt.

Nhưng ta có vẻ không an ủi được huynh ấy.

Sở Cửu giữ vai ta, nhìn sâu vào mắt ta, ánh mắt huynh ấy ngổn ngang trăm sự, như muốn nhấn chìm ta trong đó.

Huynh ấy nói.

“Khi ta không ở đây, nàng đừng vào cung, cũng đừng đến phủ thái tử.”

Ta nghiêng đầu.

“Tại sao?”

Sở Cửu nhíu chặt mày, ánh mắt sâu như một hồ nước lạnh, chậm rãi nói.

“Thái tử đối với nàng… sợ là có ý khác.”

Lúc đó ta còn tưởng là mình nghe nhầm rồi, chỉ cảm thấy nực cười.

“Tạ Lăng?” - Ta nhìn vào mắt huynh ấy, đầy hoài nghi - “Sao có thể chứ? Ta với Tạ Lăng cùng nhau lớn lên, huynh ấy làm sao mà có ý gì với ta được, nếu có thì đã sớm nói cho ta biết rồi…”

Ta càng nói càng thấy nực cười, bật cười thành tiếng.

“Người mà huynh ấy thích là Vũ tỷ tỷ mà! Nếu huynh ấy không thích Vũ tỷ tỷ, sao lại lấy tỷ ấy, còn có con với tỷ ấy nữa?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-tro-thanh-tuc-huyen-cua-thai-tu/chuong-21.html.]

Sở Cửu dường như đã đoán được phản ứng của ta, không phản bác, chỉ lặng lẽ vén tóc trên trán ta ra đằng sau tai, bình tĩnh nhìn ta.

“Đường nhi, nàng quá thiện lương, nàng không hiểu rằng con người trên đời này muốn quá nhiều thứ nhưng lại không thể buông bỏ tất cả, bèn bất chấp mọi cách để đạt được mục đích…”

Huynh ấy thở dài chậm rãi.

“Ta biết hiện giờ nhiều chuyện nói nàng không tin, bởi vì hắn che giấu quá tốt, không để lại dấu vết...”

Ta chưa kịp phản bác thì huynh ấy đã nhét vào tay ta một vật lành lạnh.

Ta nhìn kĩ, là một con d.a.o găm ngắn mà sắc nhọn.

“Chỉ cần hứa với ta, cho dù thế nào, đừng để bản thân bị thương.”

Lúc này ta mới nhận ra Sở Cửu không nói đùa.

Huynh ấy thật sự nghiêm túc.

Ta chợt hoảng hồn.

Ta nắm lấy góc áo của Sở Cửu.

“Ý chàng là? Tạ Lăng huynh ấy… sao có thể chứ? Huynh ấy sao lại là loại người như vậy?”

Sở Cửu nhẹ nhàng ôm ta vào lòng.

“Không biết hắn sẽ làm ra chuyện gì, nhưng ít nhất một năm này, hắn sẽ không dám hành động thiếu suy nghĩ.”

Sở Cửu lại trầm ngâm.

“Theo phong tục của Đại Chu, hắn phải để tang Khương Vũ một năm, nếu một năm này hắn còn không đợi được, chỉ sợ sẽ làm mất đi lòng thần dân.”

Nhắc đến Vũ tỷ tỷ, lòng ta lại nhói lên.

“Sở Cửu,” - Ta cau mày nhìn huynh ấy - “ta không biết chàng và huynh ấy có hiểu lầm gì, nhưng ta cùng Tạ Lăng trưởng thành, ta biết huynh ấy rất rõ, huynh ấy…”

Loading...