Ta Trở Thành Tục Huyền Của Thái Tử - Chương 16

Cập nhật lúc: 2025-03-07 14:05:48
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lễ cập kê của ta được tổ chức trong âm thầm, ngay cả Tạ Lăng và Vũ tỷ tỷ cũng chỉ im lặng mà đến, ngồi xuống một lúc rồi lại rời đi.

“Nhìn đẹp không?”

Ta lấy ra chiếc trâm cài hình hoa hải đường cho Vũ tỷ tỷ xem.

“Đẹp, rất đẹp, trâm đẹp, tình ý đặt trong chiếc trâm này, càng đẹp.”

Vũ tỷ tỷ cười trêu ta.

Ta xấu hổ đỏ mặt.

Tạ Lăng ánh mắt thâm trầm, không hề nói gì nhiều.

Thái tử việc phải làm rất nhiều, trông hắn lại càng mệt mỏi u ám hơn, ánh mắt như đang có lửa phóng ra thiêu đốt người.

Phủ thái tử đưa đến rất nhiều lễ vật, như thể là đào núi vàng núi bạc chuyển đến đây vậy, trong đó còn có một bộ cung trang màu đỏ hoa mĩ vô song.

Mắt nhìn của Vũ tỷ tỷ tốt thật, ta không dám phụ lòng, cẩn thận cất kĩ đi.

Vũ tỷ tỷ và Tạ Lăng vẫn khá ân ái, không quá nửa năm, Vũ tỷ tỷ đã sờ cái bụng phẳng lì của mình rồi ngại ngùng nói với ta rằng đã có một đứa bé ở trong.

Ta mừng đến phát điên, trong số bọn ta chỉ có ta là nhỏ nhất, cuối cùng giờ ta cũng có một đứa cháu rồi.

Là đứa con của Tạ Lăng và Vũ tỷ tỷ mà ta yêu quý nhất, ta nhất định dùng hết tất cả những gì trân quý nhất trên đời này của mình để yêu thương nó.

Thế nhưng ngày qua ngày, thân thể của Vũ tỷ tỷ lại càng ngày càng tệ hơn, suốt cả ngày không phải đau chỗ này thì cũng là mệt chỗ kia.

Tạ Lăng cho vời hết tất cả những thầy lang tốt nhất trong thiên hạ, nhưng mãi không thấy có gì khởi sắc.

Ta và Sở Cửu cùng nhau đến thăm phủ thái tử, dung mạo kiều mỹ của tỷ ấy ngày một héo mòn, sức sống căng tràn trước kia như đang chảy dần ra khỏi tròng mắt xanh thẫm của tỷ ấy…

“Thuốc nào ta cũng uống hết cả rồi, nhưng đều vô dụng.”

Vũ tỷ tỷ che miệng ho, một lát sau chiếc khăn trắng đã bị nhuộm đỏ.

Tạ Lăng đích mang thuốc đến đút cho Vũ tỷ tỷ.

Tỷ ấy cau mày, có vẻ như không muốn uống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-tro-thanh-tuc-huyen-cua-thai-tu/chuong-16.html.]

Tỷ ấy yếu ớt đẩy ra hai lần.

“Đắng lắm, để đó đi.”

“Nghe lời.”

Tạ Lăng giữ chặt chiếc thìa, đứng đối diện với Vỹ tỷ tỷ, tỷ ấy không cách nào thoái thác, chỉ đành tự mình uống hết thuốc.

Gương mặt của tỷ ấy nhuốm màu đau đớn, nuốt ngụm cuối cùng rồi ho khan một tiếng.

Một lúc lâu sau, tỷ ấy mới hồi lại sức, đôi tay khô khốc nắm lấy tay ta, nói Đường nhi à, đợi lúc đứa bé này sinh ra, nếu nó còn một hơi thở, muội hãy chăm sóc nó thật tốt.

Ta chỉ tin tưởng muội.

Ta nén nước mắt nặn ra một nụ cười với tỷ ấy, trách tỷ ấy sao lại nói những lời không may mắn như vậy.

Tạ Lăng đích thân tiễn ta ra ngoài.

Toàn thân hắn là mùi thuốc, nhìn hắn có vẻ gầy đi không ít, hắn trước giờ luôn khí thế ngút ngàn, lần đầu tiên ta thấy hắn có bộ dạng thế này.

Nước mắt của ta như nghẹn lại trong cổ họng, chỉ biết vỗ vai an ủi hắn.

Hắn lại cẩn thận bao lấy bàn tay ta, đôi mày cụp xuống, ánh mắt thất thần, phải mất một lúc lâu mới mở miệng.

“Có thể ôm ta một cái không?”

Trong lòng ta chua xót, vội vàng ôm nhẹ lấy hắn.

Cơ thể Tạ Lăng đông cứng lại, rồi vòng tay qua eo ta, dùng lực mạnh kéo ta vào sâu trong vòng tay của hắn, ôm chặt đến mức ta không thở được.

Hắn áp mặt ta vào lồng n.g.ự.c của hắn, ta nghe thấy một bên tim đang đập dữ dội.

“Đường nhi, muội tốt thế này…”

Ta nghe được tiếng hắn thở gấp gáp.

Hơi thở nóng hổi của hắn phả vào gáy ta khiến ta rùng mình.

Loading...