Ta Trở Thành Tục Huyền Của Thái Tử - Chương 15

Cập nhật lúc: 2025-03-07 14:05:28
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta đỡ Vũ tỷ tỷ đi dạo trong ngự hoa viên, cùng tỷ ấy phơi nắng, trêu tỷ ấy.

“Là ai nói hắn tuyệt đối không phải người tốt để kết duyên nhỉ?”

Vũ tỷ tỷ đỏ mặt nhìn ta.

Ta trong lòng khoái chí, còn tỷ ấy thì tặng ta ánh mắt d.a.o găm.

Hôn lễ của thất hoàng tử và Ô Nhược công chúa là hỉ sự lớn của cả hoàng cung, toàn bộ kinh thành treo đèn kết hoa, diễn ra trong tận ba ngày liền.

Nhưng lại chỉ có mình Sở Cửu không vui.

Sở Cửu ở một bên dự lễ, trên mặt không có một chút vui mừng.

Sở Cửu thường ngày vẫn hay dùng ánh mắt đầy nghi ngờ này nhìn Tạ Lăng, cho dù bao nhiêu năm nay ta thay Tạ Lăng biện giải, huynh ấy vẫn chẳng mảy may lay động.

Cái này như băng tuyết kết dày từ mùa đông lạnh giá năm đó (Tạ Lăng phạt Sở Cửu quỳ), ta cũng không thể hoà giải nổi.

Chỉ là tầm ba tháng sau, tam hoàng tử của hoàng thượng lại vào ngày đông sảy chân ngã xuống hồ, cung nhân hầu hạ bên cạnh lại đều không biết bơi, cuối cùng đã quá muộn để cứu nổi ngài ấy.

Ngài ấy tuy rằng vẫn giữ được mạng, nhưng khí lạnh lại đã xâm nhập quá mức vào hai chân, cả đời này sợ rằng đi lại không được.

Thục Quý phi cai quản lục cung, lại để gây ra một chuyện chấn động như vậy, bà ấy không đợi hoàng thượng mở lời đã trước tiên xử lí sạch sẽ đám cung nhân thị vệ vô dụng kia, ai cần nhốt thì nhốt, ai phải g.i.ế.c thì giết, làm cho minh bạch rõ ràng, sau cùng tự xoã tóc tháo trâm, ngày ngày quỳ trước cửa Càn Thanh điện cầu xin hoàng thượng tha thứ cho tội tắc trách của mình.

Ngày qua ngày, cuối cùng hoàng thượng cũng bị làm cho mềm lòng.

Nếu như trước kia hoàng thượng vẫn còn phân vân giữa đích tử của mình và Tạ Lăng, thì sau sự việc này cùng với sự trợ sức của Ô Nhược, tình hình đại cục đã dần trở nên rõ ràng.

Đại Chu chưa từng có một thiên tử tàn tật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-tro-thanh-tuc-huyen-cua-thai-tu/chuong-15.html.]

Lúc đó hoàng hậu lại lâm bệnh nặng, biết được tin này, ưu tư lo lắng thành tâm bệnh, đột ngột qua đời.

Thương thay cho hoàng thành vừa mới gỡ xuống lụa đỏ, giờ lại treo lên vải trắng.

Lễ cập kê của ta trùng với ngày quốc tang, ban đầu cha mẹ còn định tổ chức thật hoành tráng cho ta, giờ chỉ có thể đơn giản hoá mọi thứ.

Ta thậm chí còn chẳng mấy nghĩ về chuyện này…

Vị hoàng hậu thiện lương nhân đức nhất đã qua đời, ta cũng chẳng có tâm trạng nghĩ những chuyện khác.

Cung phủ khắp nơi gửi đủ mọi loại quà mừng cho ta, ta xem mãi cũng chán, ngồi dưới cửa sổ nghỉ ngơi, chớp mắt đã thấy Sở Cửu định đi mất.

Lại đây, ta lao lên giữ huynh ấy lại.

“Còn huynh, huynh tặng ta cái gì?”

Ta thẳng thừng đưa tay ra trước mặt Sở Cửu, không chút khách sáo.

Sở Cửu kéo khoé môi lên, đặt một chiếc trâm cài tóc bằng bạc đơn giản vào lòng bàn tay ta.

Sở Cửu trốn trong phòng cả nửa tháng giời, thần thần bí bí đến ta cũng không cho vào.

Ta không ngờ thì ra huynh ấy lại đang tự tay làm trâm cho ta.

Hải đường đọng mưa, được móc bằng chỉ bạc trông rất chắc chắn.

Một tia vui vẻ len lỏi ngoi lên trong lòng ta, ta giả vờ liếc huynh ấy rồi gật đầu.

“Ừm, cũng không tệ.”

Loading...