Nàng ấy cười, nói rằng ta gọi nàng ấy là Khương Vũ cũng được.
Nàng ấy lớn hơn ta ba tuổi, ta liền gọi nàng ấy là Vũ tỷ tỷ.
Vũ tỷ tỷ giãi bày hết tâm sự của mình, liền hoạt bát hẳn lên, ngày ngày chạy đến hầu phủ, kéo ta đi cưỡi ngựa, đối với ta tốt ơi là tốt.
Chỉ là một tiểu công chúa vô ưu vô lo trên thảo nguyên như vậy, đến Trung Nguyên làm cái gì?
Mẹ ta do dự rất lâu rồi nói với ta rằng bây giờ Ô Ngược đổi vua mới, Vũ tỷ tỷ là công chúa nhỏ tuổi nhất của tân vương, đưa sang là muốn để tỷ ấy gả cho đương triều thái tử, hoà thân giao hảo…
Ta sửng sốt: “Nhưng hoàng thượng còn chưa lập thái tử mà.”
Mẹ lại như có điều gì che giấu.
“Công chúa còn nhỏ, phải đợi thêm một chút.”
Ta thấy cũng đúng, Khương Vũ tỷ tỷ lớn hơn ta vài tuổi, nhưng vẫn là còn nhỏ, với ngoại hình khí chất của tỷ ấy, sánh vai với bất kì hoàng tử nào cũng sẽ rất đẹp đôi.
Ta bĩu bĩu môi: “Nếu là con, con muốn lấy người mà mình yêu cơ, không cần chàng ấy là thái tử hay không! Kể cả có là kẻ vô danh tiểu tốt, không công thành danh toại, con cũng gả.”
Mẹ ta ném cho ta một cái nhìn trách móc, nói rằng ai cũng như ta ư?
Ta nói ai thì ta không dám chắc, nhưng riêng Khương Vũ tỷ tỷ thì ta đảm bảo, tỷ ấy chắc chắn không phải loại người ham danh hám vọng.
Mẹ nói ta hâm rồi, tập trung pha trà, không cùng ta nói chuyện nữa.
Được một lúc, mẹ lại chú ý đến phản ứng của ta.
“Nếu Thất gia lấy nàng ấy, Đường nhi cũng vẫn giữ lời nói vừa nãy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-tro-thanh-tuc-huyen-cua-thai-tu/chuong-12.html.]
Ta ngẫm nghĩ, tưởng tượng ra hình ảnh Khương Vũ tỷ tỷ đứng cạnh Tạ Lăng, một người như ánh dương, một người tựa vầng trăng, thật sự xứng đôi, giống như trong sách nói kim phong ngọc lộ* có dịp tương phùng.
*kim phong ngọc lộ: gió vàng sương ngọc
“Đương nhiên rồi.”
Ta cười mẹ nói thừa.
Nhưng mà hai người này dù xứng đôi như vậy, lại hình như không có ý tứ đó với nhau.
Tạ Lăng lúc nào cũng lạnh nhạt với Vũ tỷ tỷ, Vỹ tỷ tỷ cũng luôn giữ khoảng cách với hắn.
“Lúc ngài ấy nhìn ta, giống như nhìn thấu hết mọi thứ trên người ta vậy, khiến ta không kìm được sợ hãi.”
Vũ tỷ tỷ và ta vừa ăn nho vừa nói chuyện.
“Ngài ấy nếu thật sự để ai trong lòng, tuyệt không phải chuyện tốt gì đâu.”
Vũ tỷ tỷ thông minh như vậy, không ngờ cũng có lúc nhìn sai.
Ta lập tức vỗ n.g.ự.c cam đoan thay cho Tạ Lăng, nói rằng ta biết đứa trẻ này từ nhỏ đến lớn, nhân phẩm của hắn tuyệt đối đỉnh cao.
Vũ tỷ tỷ cười cười đẩy ta, nói ngài ấy tốt như vậy, tại sao muội không gả cho ngài ấy đi?
Không đợi ta giải thích, Vũ tỷ tỷ đã làm mặt như chợt tỉnh ngộ, khẽ liếc qua Sở Cửu đang im lặng ngồi đọc sách dưới giàn nho nói.
“À, đúng rồi, Đường nhi đã có người trong lòng rồi!”
Ta đỏ mặt đòi cào tỷ ấy, hai người bọn ta chạy đuổi nhau quanh sân.
Sở Cửu đặt sách xuống, không đứng dậy nhưng ánh mắt cũng đuổi theo ta, sự ôn nhu đong đầy trong mắt.