Minh Từ Dập cuối cùng cũng hiểu .
Hoa Mãn Ảnh, là một nhân sĩ giang hồ, là Tông chủ của Bế Hàn Tông - thế lực đầu giang hồ hiện nay, đồng thời cũng là sát thủ một trong giang hồ.
Trong nguyên tác hề nhắc đến sự tồn tại của Hoa Mãn Ảnh, còn trong quyển đồng nhân thì Minh Từ Dập tạm thời rõ.
Hoa Mãn Ảnh và Quý Trường Thư một chút giao tình.
Không , dù hai bằng hữu, nhưng cũng đến mức quen như lời Quý Trường Thư .
Giữa hai tồn tại chính là quan hệ lợi ích.
Cụ thể là lợi ích gì gì thì Minh Từ Dập hứng thú hỏi thăm.
Trọng điểm của y chỉ là: “Vậy tại ngươi quen ?”
Hoa Mãn Ảnh bùng nổ: “Ngươi thực sự nhớ ?”
Quý Trường Thư một bên , ánh mắt lạnh lùng.
Minh Từ Dập há miệng, định hỏi rốt cuộc là ai, nhưng ngại Quý Trường Thư ở đây, Minh Từ Dập cuối cùng hỏi mà chỉ chuyển chủ đề: “Vương gia, ngài đến?”
Quý Trường Thư còn trả lời, Hoa Mãn Ảnh lườm một cái: “Lo cho ngươi đấy. Nhìn mùi m.á.u tanh nồng nặc Vương gia xem, chắc là diệt sạch hết đám sát thủ nhỉ?”
Hắn nheo đôi mắt đào hoa , đuôi mắt cong lên, nhưng lóe lên ánh sáng nguy hiểm: “Vương gia thật sự vẫn tàn nhẫn như ngày nào nhỉ.”
Quý Trường Thư lạnh lùng quét mắt một cái, ánh mắt đặt ở đằng xa: “Ngươi chẳng cũng giải quyết một nhóm khác ?”
Lần Minh Từ Dập hiểu.
là thật sự g.i.ế.c y, nhưng Quý Trường Thư giải quyết một hoặc nhiều hơn, còn Hoa Mãn Ảnh đến tìm y cũng lúc gặp nên cũng tay giải quyết thêm một nhóm.
Y chỉ cảm thấy hôm nay đầu thật sự như lăn qua lăn mũi đao một vòng , cũng còn tâm trí đùa giỡn với bọn họ: “Ai g.i.ế.c ?”
Thái hậu?
tại ?
Để g.i.ế.c y trả giá lớn như ?
Dẫu năm xưa từng đối đầu với Quý Trường Thư, thì cũng chỉ đến mức thôi chứ?
Y chỉ là một Quốc sư… đúng, y là vì nguyên tác nên chuyện luôn thể chiếm một chút tiên cơ, nhưng điều đó thì chứ?
Sức uy h.i.ế.p của y với đám Thái hậu trí mạng đến ?
Khiến đám Thái hậu tiếc một một nữa trả cái giá lớn như để g.i.ế.c y?
Hiện giờ Trưởng công chúa sắp trở về , duy nhất bên cạnh Thái hậu thể kiềm chế Ngân Ôn đế cũng trở về, mà Thái hậu vẫn sốt ruột trừ khử y như ?
“Ngươi đừng lo.” Thấy Minh Từ Dập nhíu chặt mày, Hoa Mãn Ảnh tùy ý : “Dù Nguyên vương ở đây, chắc chắn sẽ bảo vệ ngươi chu .”
Hắn dừng một chút, liếc mắt đưa tình với Minh Từ Dập: “Hơn nữa cũng trở về , tin hai chúng bảo vệ một ngươi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ta-phat-hien-ta-xuyen-nham-thu/chuong-72.html.]
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Minh Từ Dập sững sờ, ngờ Hoa Mãn Ảnh những lời , nhưng trong lòng y kỳ lạ cảm thấy những lời Hoa Mãn Ảnh vấn đề gì.
Tuy luôn ý nhắm Quý Trường Thư, nhưng giống như ghen tuông và tranh giành yêu, mà giống như sợ bạn cũ của bắt nạt.
Hơn nữa những lời đó cũng …
Minh Từ Dập cảm thấy trong lòng ấm áp, đang chuẩn vài lời với Hoa Mãn Ảnh, nhưng ngờ đúng lúc thấy ánh mắt của Quý Trường Thư.
Quý Trường Thư y, đôi mắt đen như mực vô cùng thờ ơ và lạnh nhạt, bề ngoài gì, nhưng Minh Từ Dập thể cảm nhận cái c.h.ế.t chóc từ trong sự bình tĩnh đó.
Y thật sự quá khó khăn mà huhu.
Ông trời tại để y xuyên đến thế giới để chịu cái khổ mà ở độ tuổi mà y nên chịu chứ.
Minh Từ Dập chỉ thể tùy tiện một câu cảm ơn, Quý Trường Thư lúc mới thu ánh mắt của .
May mắn , Hoa Mãn Ảnh cũng để ý, chỉ : “Bên vẫn còn việc sắp xếp xong, đợi xử lý xong, liền kinh.”
Nói xong, cũng đợi Minh Từ Dập đáp lời, liền vẫy tay với Minh Từ Dập: “Ta đây.”
Hắn về phía Quý Trường Thư: “Giao y cho ngươi, tin ngươi thể bảo vệ y .”
Đợi đến khi đoàn Hoa Mãn Ảnh rời , Quý Trường Thư mới nhấc chân bước khỏi rừng cây.
Minh Từ Dập vội vàng theo, liền thấy Song Thành đang lái một cỗ xe ngựa đến.
Minh Từ Dập giật , Quý Trường Thư liền nhàn nhạt : “Muốn cưỡi ngựa ?”
Bài học cưỡi ngựa đó Minh Từ Dập vẫn còn nhớ rõ, y đương nhiên .
Y chỉ là ngờ Quý Trường Thư thể chu đáo đến .
Điều với tính cách của …
Có phù hợp ?
Quý Trường Thư đối xử với y như …
Minh Từ Dập trong lòng phức tạp khôn tả.
Y còn cảm ơn Quý Trường Thư thế nào nữa.
Minh Từ Dập đang chuẩn Song Thanh đỡ lên xe, ngờ Quý Trường Thư đột nhiên gọi y .
Ngay đó, trường bào của Quý Trường Thư khoác lên y.
Minh Từ Dập khựng , đầu Quý Trường Thư, ngờ vặn chạm đôi mắt của Quý Trường Thư.
Đó là một đôi mắt tĩnh lặng hơn cả màn đêm.
Trước đây Minh Từ Dập chẳng thấy nó gì , nhưng giờ đây khi cảm nhận vô vàn sự ấm áp từ vị bạo quân Quý Trường Thư , đôi mắt ở trong lòng Minh Từ Dập cũng trở nên vô cùng đẽ.
Y khẽ : “Cảm ơn ngài, Vương gia.”