Đợi khi Minh Từ Dập về phủ, liền thấy Giáng T.ử đang quỳ gối hành lang, Tùng Bách cùng Nguyệt Bạch bên cạnh nàng, bất lực y.
Minh Từ Dập qua, đưa tay định đỡ Giáng Từ dậy, ngờ Giáng T.ử trực tiếp dập đầu xuống: “Chủ tử, là Giáng T.ử lỗ mãng.”
Minh Từ Dập thở dài, xổm xuống đỡ nàng lên, đó y ba bọn họ: “Ta các rõ và Nguyên vương quan hệ , nhưng dù đối phương cũng là Vương gia…Hắn là Cửu châu vương duy nhất của triều , cũng sẽ vì một bằng hữu như mà đối xử hoà hoãn với các ngươi.”
Y dừng một chút: “Ta bao giờ trói buộc các ngươi cái gì, bản cũng thích những quỷ củ nặng nề đó, nhưng đây cũng nghĩa là ở mặt ngoài liền cần tuân thủ.”
Ba đều chắp tay đáp .
Minh Từ Dập mỉm với bọn họ: “Đều làm việc cả .”
-----
Sau khi Quý Trường Thư về vương phủ tự nhốt trong phòng.
Song Thành còn tưởng bệnh, lo lắng thôi, ngờ Quý Trường Thư dặn một chuyện: “Đi điều tra tỳ nữ một chút.”
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Xác nhận giọng Quý Trường Thư vấn đề gì, Song Thành liền thở phào nhẹ nhõm, vội đáp lui xuống.
Quý Trường Thư chắp tay lưng bên cửa sổ, ánh mắt trầm xuống, đôi mắt thâm thuý giống như một vũng nước đọng, yên tĩnh hơn cả đêm tối, một chút gợn sóng nào.
Thật Quý Trường Thư gần như rơi trầm luân .
Hắn siết chặt nắm tay, vô thức nhớ tới khoảnh khắc Tiểu Thần Côn đặt miếng đệm thịt lên tay , nghĩ tới đôi mắt Minh Từ Dập.
Đôi mắt giống như đá quý .
Tay Quý Trường Thư nắm chặt thành quyền, những ý niệm điên cuồng mà cố chấp đang tuỳ ý mọc lan tràn trong lòng .
Sau đó nhẹ nhàng cong khoé môi, câu của Minh Từ Dập vang lên bên tai “Ta hy vọng ngài sẽ vì bất kỳ lý do gì mà vui.”
Giống như va một căn phòng trống trải, vang lên bên tai ngừng.
Khuôn mặt lạnh lẽo của Quý Trường Thư dần dần dịu .
Minh Từ Dập bưng chén những hàng cây tươi xanh um tùm bên ngoài, nhịn ngáp một cái.
Quý Trường Thư đang đ.á.n.h cờ cùng Ngân Ôn đế đồng loạt đầu y, Minh Từ Dập áy náy xin : “Hai tiếp tục .”
Y thở dài, nhịn mà lẩm bẩm: “Trong cung nhiều như , còn gọi đến làm kỳ đồng ( hầu chuyên dọn bàn cờ, phục vụ đ.á.n.h cờ) chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ta-phat-hien-ta-xuyen-nham-thu/chuong-54.html.]
Ngân Ôn đế : “Nào dám gọi Quốc sư tới trợ thủ chứ?”
Hắn dừng một chút: “Là đ.á.n.h với Quốc sư vài ván cờ, ngờ Trường Thư cũng đến, nên tiên đ.á.n.h với Trường Thư cho tay, mà thật sự để khanh đợi lâu .”
Minh Từ Dập vốn chỉ là thuận miệng oán giận một câu thôi, nào thật sự dám trách Ngân Ôn đế chứ, y liền vội : “Không , hai cứ đ.á.n.h . Bệ hạ cũng tài đ.á.n.h cờ của thần mà… Cũng chỉ Vương gia mới thể cùng ngài đ.á.n.h cho thoả thích thôi.”
“ trẫm đ.á.n.h Trường Thư.” Ngân Ôn đế thở dài, nghiền ngẫm Quý Trường Thư: “Trường Thư, thể nhường hoàng mấy quân ?”
Giọng điệu Quý Trường Thư bình thản: “Nếu như nhường, trưởng vĩnh viễn thể tiến bộ .”
Nụ nơi khoé miệng Ngân Ôn đế càng sâu thêm.
Minh Từ Dập: “…”
Cũng đạo lý đấy.
Thật ham thắng thua của Quý Trường Thư mạnh, khiến nhường một chút, dù là Thiên Vương lão t.ử cũng làm .
Ngân Ôn đế vẫn đang còn ở đó suy nghĩ xem nước cờ tiếp theo nên thế nào, Quý Trường Thư liền nghiêng đầu Minh Từ Dập: “Ta tra .”
Minh Từ Dập sửng sốt, cảm thấy căng thẳng trong lòng, vô thức nghĩa đến chuyện nội gián, ngờ Quý Trường tiếp tục : “Con ngựa động tay động chân .”
“A?”
Điểm là điều mà Minh Từ Dập ngờ tới.
Việc y đến sân mã cầu hôm vốn dĩ chính là quyết định nhất thời, nếu như y gặp Hàn Ân đường, y chắc chắn sẽ trực tiếp về phủ, chuyện nhất định ai thể tay từ …
Chẳng lẽ nhất thời tay?
quan trường của Ngân triều đa đều y cưỡi ngựa, nghĩ đến sẽ động ngựa?
Minh Từ Dập xoa xoa thái dương, khi trượt tay xuống nhịn mà nghịch tua rua một chút.
Sau đó Minh Từ Dập đột nhiên hồn.
Khoan !
Nguyên nhân chính là vì y sẽ cưỡi ngựa, cho nên nếu y lên ngựa Hàn Ân chắc chắn sẽ chọn cho y một con ngựa dịu ngoan nhất.
Nếu dùng t.h.u.ố.c kích thích là thứ gì khác…
“Không hạ thuốc.” Dường như đoán Minh Từ Dập đang nghĩ đến điều gì, Quý Trường Thư nhàn nhạt : “Là ngựa.”