Minh Từ Dập dẫn chính điện của Từ Ninh Cung, Thái hậu đang cao phẩm , thấy Minh Từ Dập tới, bà bèn buông chén xuống.Minh Từ Dập giữa chính điện chắp tay với Thái hậu: "Vi thần bái kiến Thái hậu."
Tuy rằng năm nay Thái hậu năm sáu mươi tuổi nhưng dưỡng nhan cực kỳ , mặt chỉ thấy một vài nếp nhăn, đầu ngón tay bà nhẹ nhàng vểnh lên trông .
Bà chồng hai tay chồng lên đặt bụng, mỉm nhẹ nhàng gật đầu: "Không cần đa lễ."
Bà giơ tay chỉ một cái: "Không cần khách khí, xuống chuyện."
Minh Từ Dập xuống.
Minh Từ Dập xuống, lập tức thị nữ nối đuôi , dâng và bánh ngọt, điệu bộ giống như Thái hậu gọi Minh Từ Dập đến thật sự chỉ mời Minh Từ Dập nếm thử tay nghề của Từ Ninh Cung thôi .
Minh Từ Dập cũng khách khí, nâng chén lên nhấp một ngụm để xuống.
Là hoa cúc.
Hình như y vẫn uống quen thứ .
Thái hậu khẽ hỏi: "Quốc sư nếm thử xem của ai gia hương vị thế nào?"
Minh Từ Dập ăn ngay thật: "Vi thần vẫn thích Vân Sơn Long Tĩnh của bệ hạ hơn."
Thái hậu cũng giận, tỏ ý kêu Minh Từ Dập nếm thử bánh ngọt, Minh Từ Dập gắp một miếng lên c.ắ.n nhẹ, vị béo ngậy ngọt ngào lan tỏa trong miệng y.
Thái hậu hỏi: "Quốc sư cảm thấy bánh ngọt của ai gia thế nào?"
Minh Từ Dập kiêu ngạo cũng siểm nịnh : "Nếu Thái hậu lời thật lòng, đương nhiên là vẫn kém hơn bánh Long Tu của bệ hạ, thần nghĩ Thái hậu cũng lời dối."
Thái hậu khẽ cụp mắt xuống nâng chén lên, hờ hững khuấy khuấy hoa trong chén, khuấy động làm cho cánh hoa cúc xoay tròn, bà thản nhiên : "Quốc sư nghĩ kỹ ?"
Minh Từ Dập nghiêng đầu, bình tĩnh đáp: "Thái hậu cũng việc đó thần gặp thích khách chứ?"
Thái hậu ngạc nhiên: "Việc ai gia đương nhiên sẽ , chuyện lúc đó còn ồn ào rầm rộ, tại Quốc sư hỏi vấn đề ?"
Minh Từ Dập lạnh trong lòng một tiếng, nguyên do y hỏi như , trong lòng Thái hậu thể chút cân nhắc nào ?
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Minh Từ Dập vân vê chiếc hoa tai tua rua màu xanh đang rủ xuống bên tai trái của : "Thần là một lòng ơn và thù dai, ngày đó là Hoàng thượng cứu vi thần, vi thần tất nhiên đối với Hoàng thượng một lòng trung thành."
"Quốc sư chớ đùa." Thái hậu : "Sao ai gia thể hướng về Hoàng đế chứ?"
Có thì bà tự đặt một cái gương để chiếu sáng lòng của !
Minh Từ Dập trong lòng trợn tròn mắt nhưng ngoài mặt : "Đương nhiên đương nhiên , thiên hạ đều là lãnh thổ của vua, dân trong thiên hạ đương nhiên cũng sẽ hướng về bệ hạ, Thái hậu càng ngoại lệ."
Thái hậu thấy y mềm cứng đều ăn, kiềm chế chút nóng nảy nhưng bà vẫn kìm nén sự sốt ruột của bản , trong lòng lẩm nhẩm mấy những lời dặn dò của Trưởng công chúa: "Lúc ai gia luôn nô tài Quốc sư đến từ tiên giới, Quốc sư thể vài chuyện ở nơi đó cho ai gia ?"
So với nơi , quả thật nơi y ở đây thực sự giống như tiên cảnh.
Minh Từ Dập cũng che giấu, dù tất cả đều cho rằng y là thần tiên hạ phàm, dựa phận y mới thể sống như , y cần gây khó dễ cho bản làm gì: "Nơi đó của chúng thần, chúng sinh bình đẳng, mỗi đều quyền quyết định vận mệnh của chính . Không phân cao thấp quý tiện, đó là tiên cảnh nhân gian thật sự."
Minh Từ Dập khẽ nhớ : "Thần trở về."
Thái hậu than nhẹ: "Thế gian thật sự nơi như ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ta-phat-hien-ta-xuyen-nham-thu/chuong-4.html.]
Minh Từ Dập về phía Thái hậu: "Nếu Thái hậu tin tưởng ắt sẽ , nếu tin tưởng thì đương nhiên ."
Lần Minh Từ Dập xuống Thái hậu cưỡng ép giữ một canh giờ, đợi đến khi Minh Từ Dập rời khỏi, da của y như lột một lớp .
Y ghét nhất mấy lời bên trong hàm chứa gươm d.a.o thăm dò.
Ý định lôi kéo y của Thái hậu cần cũng , nhưng đ.á.n.h c.h.ế.t Minh Từ Dập y cũng sẽ lựa chọn về phe bọn họ.
Thái hậu và Trưởng công chúa, so với càng hung ác hơn.
Minh Từ Dập gia nhân trong phủ dìu lên xa giá, tên gia nhân cũng theo chui trong.
Xa phu đ.á.n.h xe ngựa rời , Minh Từ Dập mới thở phào nhẹ nhõm.
Y theo bản năng sờ sờ chiếc hoa tai tua rua màu xanh ở bên tai trái: "Mệt mỏi c.h.ế.t."
Tên gia nhân nhỏ giọng : "Nghe Ngụy công công ngăn chủ t.ử ? Chủ t.ử đưa đến chỗ của Thái hậu hả? Chủ t.ử chứ?"
Minh Từ Dập thả tua rua , vung tay áo: "Không , chẳng qua đ.á.n.h một trận thôi."
Y ngừng một chút: "Thái hậu lôi kéo ."
Tên gia nhân dù ở trong phủ của y, nhưng là do Ngân Ôn đế ban thưởng cho y.
Tên gia nhân tự Tùng Bách, vốn là một cận vệ ở bên Ngân Ôn đế, là Ngân Ôn đế phái tới giám sát y, cũng là Ngân Ôn đế phái tới để bảo hộ y.
Tùng Bách khỏi chút khẩn trương, đó Minh Từ Dập tiếp: "Ta từ chối bà , nhưng luôn cảm thấy nữ nhân sẽ dễ gì từ bỏ ý đồ. Chỉ là bà sẽ g.i.ế.c tiếp tục sử dụng thủ đoạn lôi kéo thôi."
Minh Từ Dập giơ tay vuốt cái tua rua bên tai: "Đau đầu ghê."
Y thật sự thích hợp làm mấy cái chuyện trở thành đầu ngọn gió nhưng hết tới khác chính vướng trong trung tâm quyền lực.
Tùng Bách vội vàng rót cho y chén : "Ngày mai chủ t.ử còn tiến cung ?"
Minh Từ Dập lắc đầu: "Sao , việc xem ý của bệ hạ."
Dù y chỉ là một viên gạch, nơi nào cần y thì y nơi đó.
Quốc sư nhân quyền mà.
Người nhân quyền Minh Từ Dập trở về phủ đó phân phó Tùng Bách đóng cửa từ chối tiếp khách, y đ.á.n.h một trận chiến, cần nghỉ ngơi thật mới .
Giáng T.ử Tùng Bách Minh Từ Dập đau đầu, bèn chủ động tiến lên xoa bóp cho Minh Từ Dập.
Minh Từ Dập thả lỏng giường tùy tiện trò chuyện vài câu với Giáng Tử: "Không ngươi ngươi xuất từ tiêu cục ? Sao thủ pháp của ngươi như ?"
Tay Giáng T.ử dừng một chút, nàng khẽ : "Cha nô tỳ cũng thường xuyên đau đầu, nô tỳ trộm nên học tập đại phu một chút. Không ngờ bây giờ giúp cho chủ tử."
"Kỹ đa bất áp *." Minh Từ Dập buồn ngủ: "Rất ."
*Kỹ đa bất áp : Người nhiều tài nghệ sẽ dễ tồn tại.