Ta Phát Hiện Ta Xuyên Nhầm Thư - Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-04-24 11:53:27
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi tan cuộc, Minh Từ Dập vốn định chờ Quý Trường Thư cùng rời , nhưng Ngân Ôn đế nở một nụ ôn hoà với Minh Từ Dập, Minh Từ Dập liền hiểu Ngân Ôn đế chuyện bàn bạc với Quý Trường Thư.

Minh Từ Dập cũng nán lâu, trực tiếp rời , ngoài chờ Quý Trường Thư.

Không y nhất định ăn vạ Quý Trường Thư, mà là y xe ngựa, y thể sẽ lạc trong kinh thành to lớn , thể kiếm đường về nhà chính xác.

Trong phòng nghị sự, hai một một trao đổi ánh mắt với .

Ngân Ôn đế với giọng điệu vô cùng ôn hoà: “Trường Thư, lúc cái gì ?”

Quý Trường Thư bình đạm Ngân Ôn đế, hiếm khi chắp tay về phía Ngân Ôn đế: “Mong Hoàng hãy đối xử với Hoàng hậu thật .”

Hắn dừng một chút: “Nàng là thê t.ử cưới hỏi đàng hoàng, cũng là mà thuở niên thiếu nỗ lực phấn đấu.”

Vẻ mặt Ngân Ôn đế đổi, nhưng đôi con ngươi màu đen sắc bén lên.

Quý Trường Thư cũng sợ hãi cơn thịnh nộ của thiên tử, chỉ tiếp tục : “Hoàng , thần ruột thịt cùng cha khác .”

Ngân Ôn đế Quý Trường Thư hồi lâu, chậm rãi cong môi : “Trẫm .”

“Đệ .” Ngân Ôn đế rũ mắt: “Quốc sư còn đang chờ ở bên ngoài đấy.”

Quý Trường Thư chắp tay cáo lui.

Minh Từ Dập ở bên ngoài vẫn còn đang suy nghĩ.

Ván Quý Trường Thư đảo ngược, chuyện Vinh Vương buôn muối cũng tố giác thời hạn, cứ với cái đà … Chỉ sợ y sẽ còn dự đoán chính xác nữa.

Cho đến lúc đó, y dựa cái gì mới đây?

Từ bỏ vị trí Quốc sư bán váng sữa trứng hai lớp* với gà rán ư?

(* Ở Việt Nam, thường gọi là sữa hấp trứng hai tầng.)

Minh Từ Dập thở dài thườn thượt cho tương lai của .

lúc Quý Trường Thư rời khỏi phòng nghị sự tới phía Minh Từ Dập, khi thấy tiếng thở dài của Minh Từ Dập, Quý Trường Thư nhàn nhạt hỏi: “Sao ?”

Minh Từ Dập đầu Quý Trường Thư, nửa đùa nửa thật : “Vương gia, cảm thấy từ khi ngài trở về, thì chuyện gì liên quan đến nữa .”

Quý Trường Thư bước chân lên phía lạnh một tiếng: “Ngươi văn võ song ?”

Hắn khẽ nghiêng đầu, rũ mắt liếc Minh Từ Dập: “Tiểu Thần Côn.”

Minh Từ Dập: “???”

Y thể kiện Quý Trường Thư tội công kích cá nhân ???

Minh Từ Dập dừng một chút: “Vương gia.”

Y chớp chớp mắt, đôi con ngươi màu lam tỏ vẻ tò mò: “Có tâm trạng ngài đang tệ ?”

Quý Trường Thư nâng con ngươi đang rũ xuống lên: “Sao ?”

“Ta cảm giác tâm trạng ngài giống như đột nhiên trở nên .” Minh Từ Dập lẩm bẩm: “Trước đây ngài sẽ trào phúng khác, ngài thể trào phúng khác, chứng tỏ hứng thú, hứng thú chứng tỏ tâm trạng đang , là bệ hạ cho ngài bảo bối gì ?”

Quý Trường Thư trả lời, chỉ tiếp tục về phía .

Minh Từ Dập cũng giận, cái tính cách của Quý Trường Thư, y rõ ràng từ lâu .

Sau khi hai lên xe, Quý Trường Thư liền : “Đi vương phủ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ta-phat-hien-ta-xuyen-nham-thu/chuong-37.html.]

Minh Từ Dập ngẩn một chút: “Vương gia, về nhà .”

“Có đồ cho ngươi.” Quý Trường Thư nhàn nhạt : “Đã lên đây , còn khi về thêm một chuyến nữa ?”

Minh Từ Dập rụt cổ: “Tuỳ ngài an bài.”

Y nghĩ tâm trạng Quý Trường Thư chắc là thật sự tệ.

Chỉ là vì Ngân Ôn đế cho đồ là vì Khương thái hậu chịu thiệt nữa.

Thật Minh Từ Dập một đống vấn đề hỏi, nhưng y loại thể yên tâm thoải mái xâm phạm quyền riêng tư của khác, cho nên y chỉ thể nhịn .

Quý Trường Thư nhắc đến, y cũng tiện hỏi.

Xe ngựa từ từ chạy tới Nguyên vương phủ, lúc Song Thành nhớ đỡ Minh Từ Dập.

Quý Trường Thư đầu liếc một cái, cũng để ý lắm.

Trong lòng Minh Từ Dập tò mò Quý Trường Thư cho món đồ gì đây, liền ngoan ngoãn theo Quý Trường Thư.

Đi một lúc, Minh Từ Dập khỏi chút lo lắng.

Quý Trường Thư sẽ làm thịt đấy chứ?

Chắc là nhỉ?

Minh Từ Dập thật cẩn thận thị vệ xung quanh cùng với Song Thanh và Song Khải đang theo phía , trong lòng lập tức yên.

Loại cảm giác … Cực kỳ giống với cốt truyện ngốc bạch ngọt gặp bắt cóc nha!

Minh Từ Dập đột nhiên chút hối hận vì bản cứ thể mà theo Quý Trường Thư đây.

Sao y đề phòng một chút chứ?

Khi Minh Từ Dập đang cảnh báo nguy cơ đầy đầu, Quý Trường Thư cuối cùng cũng dừng .

Hắn đẩy cửa phòng , đầu về phía Minh Từ Dập, Minh Từ Dập khẽ sửng sốt, lúc mới hiểu Quý Trường Thư đang .

Minh Từ Dập: “…”

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

Y ngậm nước mắt phòng.

Y chắc lẽ là con tin tự giác nhất .

bộ tất cả nguy cơ đều do chứng vọng tưởng hại của Minh Từ Dập gây .

Quý Trường Thư cũng theo , Song Thành và Song Khải còn đóng cửa , Minh Từ Dập còn kịp nghĩ nhiều, liền thấy một âm thanh rên rỉ cực nhẹ.

Lỗ tai Minh Từ Dập lập tức dựng lên, đôi mắt cũng sáng lên.

Âm thanh quen thuộc !

Là mèo!!!

Minh Từ Dập mở to mắt , theo bản năng thoáng qua Quý Trường Thư.

Quý Trường Thư dựa cửa, chút hứng thú nào với tiếng kêu mảnh mai phát từ sinh vật ở trong phòng.

trong lòng Minh Từ Dập đang nở hoa, y xung quanh một vòng, cuối cùng tìm thấy bé mèo con đang trốn trong bình hoa nơi góc phòng.

Minh Từ Dập vội vã ôm , mà kiên nhẫn dùng tay dẫn đường cho nó.

 

Loading...