Tuy nhiên, vài ngày , Minh Từ Dập Ngân Ôn đế triệu kiến đến Ngự Thư Phòng.
Ngân Ôn đế đưa lá thư mới lấy từ bồ câu đưa thư để xuống mặt Minh Từ Dập, y cụp mắt xuống liếc một cái lập tức hoảng sợ.
Ở "Vừa khỏi thành gặp tập kích, thuận lợi sống sót, hoàng đừng nhớ mong."
Minh Từ Dập: "???"
Tình huống là thế nào ?
Theo lý mà , lá thư Ngân Ôn đế nên nhận nên là "Gặp tập kích, thương một chút" mới chứ?
Minh Từ Dập ngơ ngác.
Chuyện gì xảy ?
Là trí nhớ của y xảy vấn đề do thế giới quá huyền ảo kỳ bí ?
Chức vị Quốc sư của y còn thể giữ ?
Chắc là ha?
Minh Từ Dập cảm thấy khủng hoảng vì bản đối mặt với việc sắp thất nghiệp.
Ngân Ôn đế hỏi: "Hơn nửa tháng nữa, Trường Thư qua địa bàn của Trưởng công chúa, khả năng gặp nguy hiểm ?"
Minh Từ Dập từ trong sững sờ tỉnh táo : "Không gặp nguy hiểm, nhưng chân phế là thật."
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Hiện tại Ngân Quốc một vị Trưởng công chúa, phong hào Bình Nhạc, là con gái ruột của Thái hậu.
Vị Bình Nhạc trưởng công chúa là tiêu chuẩn của loại nữ nhân độc ác, nàng cực kỳ hận Quý Trường Thư, mà nguyên nhân đơn giản.
Bởi vì nàng ở kinh thành nhưng Quý Trường Thư và Ngân Ôn đế liên thủ trù tính biếm về đất phong nhằm phân tán quyền lực của Thái hậu trong triều.
Ngân Ôn đế khẽ thở dài một : "Hy vọng thể thoát khỏi kiếp nạn ."
Hắn ngừng một chút: "Trước tiên, trẫm cảm tạ lời chúc lành của Quốc sư."
Minh Từ Dập: "..."
Y cảm thấy miệng y chắc lợi hại như .
Nếu như lợi hại thì y dựa việc lừa gạt để cái chức vị Quốc sư mà thể làm Hoàng đế luôn.
Sau khi từ chỗ Ngân Ôn đế, Minh Từ Dập định trở về trạch viện của thì đường một thái giám chặn .
Lão thái giám qua vẻ tuổi già sức yếu nhưng bước đường nhẹ nhàng, khác căn bản thấy tiếng bước chân của lão .
Lão chính là thái giám sủng ái nhất bên cạnh Thái hậu, cũng là Hán chủ của Tây Hán.
Minh Từ Dập về phía lão thái giám đang chắp tay với y, nhẹ nhàng một tiếng: "Ngụy công công chuyện gì phân phó?"
Ngụỵ công công cũng thuận theo nở nụ : "Lão nô việc làm phiền Quốc sư đại nhân, chỉ là mấy ngày gần đây Thái hậu buồn chán, mời đại nhân đến Từ Ninh Cung chơi một lát."
Minh Từ Dập nhướng mày: "Ta trở về phủ ."
Ngụy công công nhúc nhích, chỉ chắp tay thêm nữa.
Minh Từ Dập lão sẽ chịu để y về phủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ta-phat-hien-ta-xuyen-nham-thu/chuong-3.html.]
Chuyện y là phe cánh của Hoàng đế cả triều đỉnh đều , bây giờ nếu thật sự uống chuyện phiếm với Thái hậu, e sẽ khiến Hoàng đế sinh lòng nghi ngờ.
Minh Từ Dập sợ.
Ở trong mắt khác lẽ Ngân Ôn đế còn trọng dụng y như nữa nhưng Minh Từ Dập rõ rằng ai thể lay chuyển lòng tin của Hoàng đế đối với y.
Y vô cùng tự tin Ngân Ôn đế sẽ tin tưởng y.
Cho nên, Minh Từ Dập khẽ vuốt cằm: "Dẫn đường."
Ngụy công công làm một động tác mời, chậm hơn Minh Từ Dập nửa bước tiến về phía , ở bên cạnh với Minh Từ Dập: "Thái hậu đại nhân thích ăn đồ ngọt nên đặc biệt chuẩn nhiều bánh ngọt và nhài của phương Nam, hy vọng đại nhân thể lâu một chút."
Minh Từ Dập chỉ thể thuận theo lời tạ ơn: "Thái hậu lòng ."
Rất lòng.
Minh Từ Dập trong lòng lạnh.
Có lòng lôi kéo y, để y giúp bà làm những việc đáng hổ đó.
Có điều cả.
Dù y cũng lớp mặt nạ của lão yêu bà đó là vẻ mặt ghê tởm như thế nào .
Y sẽ dễ dàng lung lay sự kiên định của .
Dù bây giờ còn xác định liệu Quý Trường Thư c.h.ế.t vì bệnh , nếu chuyện vẫn thoát , y sẽ đ.á.n.h rắm mất!
Mà nếu Quý Trường Thư c.h.ế.t , kết cục của quyển sách vẫn là Ngân Ôn đế thắng thôi.
Đầu óc y bệnh mới về bên bại trận để tìm cái c.h.ế.t!
Minh Từ Dập nắm kịch bản trong tay tỏ vẻ mười con ngựa cũng kéo y trở về .
Thái hậu yêu thích hoa cúc cho nên trong sân Từ Ninh Cung đầy đủ các loại hoa cúc, một đóa nở càng kiều diễm hơn một đóa.
Dưới thời tiết của phương Bắc còn nhiều hoa cúc nở như , đủ để quyền thế bấy giờ của Thái hậu trong triều chính.
Minh Từ Dập liếc những bông hoa cúc , thầm than lãng phí tiền tài đồng thời cũng cảm thấy kính sợ Thái hậu thêm mấy phần.
Sau khi y trở thành Quốc sư thật sự hiếm khi thấy Thái hậu chứ đừng chi là giao thiệp.
E rằng bây giờ Thái hậu tin Quý Trường Thư đang khởi hành hồi kinh nên sốt ruột, vì lúc mới lôi kéo y.
Thật đáng tiếc.
Đã muộn.
Trong lòng Minh Từ Dập còn nhớ món nợ mà bà và Trưởng công chúa liên thủ
suýt nữa lấy luôn mạng của y .
Muốn y gạch tên hai bọn họ quyển sách nhỏ ?
Nằm mơ , trong mộng cái gì cũng sẽ , trong mộng thì bọn họ thể đăng cơ xưng vương đấy.
Còn thực tế thì... Ngoan ngoãn làm một hảo .