Nhà họ Hà sẵn bàn, ba chỉ mang theo tấm thớt lớn chuyên dùng cán mì cùng với bột mì và nước tro lọc kỹ.
Trước đó đều mì lạnh của Chương Bắc Đình khác biệt so với nhà khác, giờ thấy thùng nước , họ đoán nguyên nhân ở đó, nhưng ai nấy đều ăn ý lời nào.
Tuy nương Thạch Đầu làm mì sợi, nhưng độ mềm cứng của bột và chất lượng mì Chương Bắc Đình đều làm theo ý , nên ngày đầu tiên dự định sẽ trực tiếp hướng dẫn một lượt.
Khi bột đổ bàn nhưng kịp thêm nước, Chương Bắc Đình thấy nương Thạch Đầu đối diện vẻ lúng túng và tự nhiên.
Nhận sự bất tiện , lùi sang một bên bảo: "Yến Khanh, em làm , chợt nhớ chút việc về nhà xử lý ngay."
Vừa dứt lời, nương Thạch Đầu rõ ràng thả lỏng hơn nhiều.
Chương Bắc Đình đến bên cạnh Hà thẩm đang khâu vá, hỏi: "Thẩm ơi, cháu thấy nhà thẩm mấy bó cây cao lương, thẩm cho cháu xin một ít ạ?"
"Treo ở hiên kìa, cháu bao nhiêu cứ tự nhiên mà lấy."
Miêu Phượng Hoa chỉ tay về phía những bó cao lương khô. Đó là cao lương lấy hạt, để dành để làm chổi, chẳng đáng bao nhiêu tiền.
Chương Bắc Đình chỉ bẻ lấy phần , còn phần bông thì treo trả chỗ cũ để họ vẫn co thể làm chổi .
Thân cao lương nhẹ, bề mặt nhẵn nhụi lo xước tay. Hắn nhớ cha từng kể, ngày xưa khi nhiều công cụ học tập, thường dùng cao lương cắt thành từng đoạn nhỏ làm que tính để học phép cộng trừ.
Khi Tống Yến Khanh mang mẻ mì cán xong về nhà, y thấy Chương Bắc Đình đang khom bên cạnh bàn, tỉ mỉ cắt và sắp xếp những đoạn cao lương dài bằng ngón tay thành từng đống nhỏ.
Y đoán điều gì đó, tim khẽ lay động: "Huynh đang làm gì ?"
"Làm que tính để dạy em học tính toán đấy."
Chương Bắc Đình ngẩng đầu .
Hắn xếp các đoạn cao lương ngay ngắn, dùng dây buộc đưa cho Tống Yến Khanh: "Đệ cầm lấy đếm thử xem, que dài đại diện cho mười, que ngắn đại diện cho một."
"Để rửa tay ."
Erinn
Tống Yến Khanh xoa xoa các đầu ngón tay. Y nhào bột xong, tay còn dính dính, mà những que tính Chương Bắc Đình làm sạch sẽ, gọn gàng thế , y làm bẩn chúng.
Chương Bắc Đình : "Để sang gửi tiền công cán mì cho họ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ta-mo-tiem-com-o-di-the/chuong-31.html.]
"Mười cân bột đó một nửa là làm mà."
Tống Yến Khanh nhắc nhở.
Chương Bắc Đình : "Vậy chỉ đưa năm văn tiền thôi."
Tiền công nhào bột cán mì bọn họ trả cao hơn để dễ tính toán, lúc nếu vẫn đưa thừa thì lòng dễ đổi , lâu dần họ sẽ coi đó là chuyện hiển nhiên.
Sau khi đưa tiền về, Chương Bắc Đình bếp nấu mì. Việc chỉ cần canh lửa nên một lo liệu là , để Tống Yến Khanh nghỉ ngơi.
Củi lửa bập bùng trong lò, nước trong nồi sôi nên thể thả mì .
Chương Bắc Đình ở cửa bếp , thấy Tống Yến Khanh đang hiên nhà chính, cúi đầu, nghiêm túc đếm từng que cao lương.
Đang đếm, dường như cảm nhận ánh mắt của , Tống Yến Khanh ngẩng đầu lên . Hai ánh mắt chạm , cả hai cùng nở nụ nhẹ nhàng.
Chương Bắc Đình cảm thấy trái tim như lấp đầy từng chút một.
Việc Tống Yến Khanh đột nhiên học chữ và tính toán, dù y lý do nhưng hiểu rõ.
Một vì mà nỗ lực để trở nên hơn, điều đó thực sự khiến cảm động. Huống chi còn vẻ ngoài và tính cách đúng gu của .
Nấu mì xong, Tống Yến Khanh buông que tính xuống xuống, cầm quạt nan cùng Chương Bắc Đình quạt cho mì mau nguội.
Buổi tối, việc buôn bán vẫn thuận lợi như thường lệ, mì lạnh thậm chí còn hết sớm hơn cả thạch. Hà Hải và Lỗi Lỗi đến muộn nên chẳng còn miếng nào để ăn.
Trên đường về nhà, Hà Hải nghĩ đến việc ngày mai cũng tầm mới rảnh, sợ lỡ mất món ngon nên hỏi:
"Chương ca, ngày mai làm thêm mì lạnh ? Ta thấy nhiều mua mà còn đấy."
Hắn Chương Bắc Đình thuê nhào bột , nên việc tăng thêm lượng chắc khó khăn gì.
"Tạm thời tăng thêm ," Chương Bắc Đình đáp:
"Nếu ngươi và Lỗi Lỗi ăn, ngày mai khi sạp sẽ để dành riêng cho hai một phần."
Mì lạnh giống thạch, nếu lỡ xảy chuyện gì mà bán hết trong ngày là sẽ lỗ vốn ngay, nên vẫn từng bước thận trọng.