"Vạn Thanh, con mời hai vị nha sai ở nha môn tới đây một chuyến. Đại Tĩnh kỷ cương nghiêm minh, làm gì chuyện gây rối thế ."
Lâu T.ử Sơ chắp tay lưng, đám đông lên tiếng.
Lý Quế Hương nín bặt.
Trong nhận thức của bà , từ thuở ở trong thôn cho đến khi đến phía thành Nam , cứ nhà nào đông , ai mặt dày hơn thì đó chiếm tiện nghi.
Bà thể hiểu nổi tại chuyện kéo đến tận nha môn.
"Phu tử, con mời nha sai ngay ạ."
Vạn Thanh, chính là vị thư sinh trò chuyện với Chương Bắc Đình lúc nãy hành lễ với Lâu T.ử Sơ định ngay.
"Đừng! Đừng ! Ta cần tiền nữa!"
Lý Quế Hương vội vàng lồm cồm bò dậy, bụi đất cũng chẳng buồn phủi, vắt chân lên cổ mà chạy.
So với việc lên nha môn ăn gậy đại lao, thì 300 văn chẳng còn là gì.
Chương Bắc Đình lau khô tay, nghiêm túc hành lễ với Lâu T.ử Sơ: "Đa tạ Lâu ."
"Không cần đa lễ," Lâu T.ử Sơ :
"Hôm nay dù gặp chuyện ở cũng sẽ làm như ."
Trên đường về, ông dạy bảo hai học trò cùng:
"Học sinh bước từ thư viện Thanh Dương chúng mà gặp chuyện bất bình như hôm nay, nếu giúp thì tuyệt đối khoanh tay ."
Vạn Thanh nghiêm túc lời.
Một khác thì hạ thấp giọng : "Hình như con từng gặp phụ nhân gây rối lúc nãy ."
"Hửm?" Lâu T.ử Sơ nhướng mày.
"Hình như bà là mẫu của Chương Thường Lâm, bạn học cùng khóa với chúng con ở thư viện."
Chứng kiến cảnh Lý Quế Hương sợ đến mức mặt xám mày tro chạy mất dạng, Tống Yến Khanh vui vẻ, cơm tối cũng ăn nhiều hơn thường lệ.
Y nghĩ, cả nhà Lý Quế Hương còn gây rắc rối thì cũng sẽ cân nhắc thật kỹ.
Thế nhưng, ngờ vẫn còn chuyện đáng mừng hơn.
Sáng hôm trời đổ một trận mưa, trời sáng muộn nên hai thức dậy trễ, bữa sáng cũng ăn muộn hơn một chút.
Vừa đặt bát xuống, họ thấy Hà Hải lấy tay che đầu, đội cơn mưa nhỏ lất phất mà chạy , mặt mày hớn hở :
"Sau cả nhà Lý Quế Hương chắc chắn dám gây phiền phức cho các ngươi nữa !"
Trong lòng Chương Bắc Đình khẽ động, hỏi: "Có chuyện gì thế?"
Hà Hải :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ta-mo-tiem-com-o-di-the/chuong-25.html.]
"Nghe mấy mua thức ăn kể là: Tối hôm qua, tiểu nhi t.ử của Lý Quế Hương là Chương Thường Lâm mới về thư viện, kết quả sáng nay trời hửng sáng lật đật chạy về, ngợm ướt sũng như gà mắc mưa.
Vừa cửa quỳ sụp xuống mặt Chương Bình và Lý Quế Hương, cầu xin họ đừng gây chuyện nữa."
Tống Yến Khanh kinh ngạc "A" một tiếng, sang Chương Bắc Đình.
Hà Hải tiếp tục:
"Nghe là khi về thư viện, phu t.ử giáo huấn một trận dài mặt các học sinh khác.
Cuối cùng phu t.ử bắt về nhà quản thúc cha nương cho , nếu thì dù đỗ đạt cao cũng xứng làm quan."
Nói đến đây, Hà Hải hề hề hai tiếng:
"Chương Thường Lâm là bảo bối trong lòng của Lý Quế Hương và Chương Bình, cũng là hy vọng duy nhất của họ.
Sau hai đó làm việc thì nghĩ xem giữ tương lai cho nhi t.ử ."
Hắn vô cùng đắc ý: "Từ giờ các ngươi cuối cùng cũng cần lo bà giở trò gì nữa."
Khác với Hà Hải chỉ đơn thuần vui cho hai , một khác khi chuyện suy nghĩ sâu xa hơn.
Tại Chương Bình bám theo Chương Bắc Đình đúng ngày khi thư viện nghỉ?
Tại Lý Quế Hương gây sự đúng lúc gặp của thư viện Thanh Dương?
Liệu tất cả thực sự là trùng hợp?
Dù thì chẳng mấy ai tin đó là trùng hợp cả. Ngay cả Tống Yến Khanh cũng nghi hoặc:
"Huynh là sẽ phu t.ử ở thư viện đến ?"
Chương Bắc Đình lắc đầu:
"Thật ban đầu chỉ nghĩ, ngày nghỉ Chương Thường Lâm sẽ ở nhà, nếu thể quản thúc cha nương thì là nhất."
Erinn
Chuyện càng đồn đại càng trở nên huyền bí, đến nỗi trong suốt một thời gian dài đó, dù ai đỏ mắt vì món ăn của Chương Bắc Đình bán chạy đến thì cũng ai dám nhắm công thức của nữa.
đó là chuyện của .
Sau khi Hà Hải rời , Tống Yến Khanh hào hứng hỏi: "Hôm nay chúng chuẩn bao nhiêu mì lạnh thì nhỉ?"
Không còn kẻ phá đám, mì lạnh ngon như thế chắc chắn sẽ bán chạy.
"Cứ làm thạch ," Chương Bắc Đình :
"Còn mì lạnh thì chỉ làm năm cân bột mì thôi."
Thạch dễ hỏng, thể vò từ sáng sớm ngâm nước giếng cho mát, càng lạnh ăn càng ngon.
Còn mì lạnh thì buổi chiều khi sạp mới nấu để nguội sẽ tươi ngon hơn.
Ngày đầu tiên Chương Bắc Đình định chuẩn quá nhiều, năm cân bột làm 25 bát, dùng để bán thử nghiệm là .