Ta Mở Hiệu Sách Ở Cổ Đại - Chương 98: Đại Hôn: Phó Lăng Và Thỏ Nhỏ
Cập nhật lúc: 2026-03-25 12:10:37
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mùa đông luôn dài đằng đẵng và hiu quạnh, tương phản với đó, mùa xuân ở Cựu Kinh hiện một vẻ phồn thịnh, gió xuân thổi, đình đài lâu các đều khoác lên sức sống bừng bừng.
Mùa xuân đến gần, cỏ mọc chim bay, thích hợp cho việc cưới hỏi.
Cựu Kinh từ tháng Ba đón nhận những hôn sự lớn nhỏ, trong đó nổi bật nhất kể đến hôn sự của trưởng tôn Phó gia.
Phô trương lớn đến mức nửa thành Cựu Kinh đều đổ đường xem náo nhiệt.
Đã là thành hôn, bèn để Phó Lăng và Tô Dao mỗi cưỡi một con ngựa, từ Tô thị thư phô đón về Phó trạch.
Tô thị thư phô và lão trạch Phó gia ở xa , nhưng lộ trình Phó gia chọn xa, men theo đại lộ, ngựa cao to thong thả bước , mãi đến gần trưa mới tới Phó trạch.
Điều dẫn đến quần chúng vây xem dọc đường đặc biệt đông đảo.
Vốn dĩ, danh tiếng của Tây Đô Phó thị cả Cựu Kinh đều danh, đại hỷ sự như , tự nhiên cửa xem một cái.
Khua chiêng gõ trống, xe tấp nập, đại lộ là những đứa trẻ chạy theo.
Kẻ hiếu kỳ thò đầu bàn tán, câu đầu tiên đại đa là: “Vị Tô công t.ử sinh thật là mắt quá ! Thảo nào hôn sự thể đến tận nhà Tây Đô Phó thị.”
“Chẳng ! Trước từng qua nhân vật như , chắc đại hộ gì nhỉ? Nếu sớm truyền .”
Bèn tiếp lời : “Quả thực cao môn gì, Cựu Kinh chúng làm gì môn hộ nào họ Tô?”
Vị lão trông vẻ lớn tuổi nhất bên cạnh ông xua tay: “ sai . Nếu luận môn với Phó gia, thì e là chỉ hai nhà Bùi, Thẩm, còn họ Tô họ Lâm, chẳng đều như ?”
Lão vuốt râu, hắc hắc : “Vả ở môn .”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Mọi cũng đều theo, chỉ bên cạnh ông thấy lời ẩn ý sâu xa, bèn kéo kéo tay áo lão : “Vả ở môn , thì ở cái gì?”
Lão mà .
Mấy bọn họ tầng hai của Phúc Khách Lai, vốn cũng là một nhóm quen cũ, thấy lời , thấy phản ứng của lão , khỏi khơi dậy mười phần hiếu kỳ.
Trong lúc truy hỏi, hai con ngựa cao to ngang qua Phúc Khách Lai.
Con ngựa hồng mã sinh vô cùng dũng, khí thế hiên ngang, đầu ngựa trang trí hoa lụa tinh xảo, đó thế mà thấp thoáng lộ họa tiết mai hạc thêu chìm bằng chỉ vàng, biệt trí thoát tục, hoa quý nội liễm.
Ánh mặt trời , nắng mai rạng rỡ rọi xuống, phản chiếu đôi mắt trong veo sáng ngời của Tô Dao, y cúi đầu, trong mắt bèn chứa đựng ý vui sướng.
Y sinh trắng trẻo, tóc đen nhánh như thác nước, dải lụa đỏ buộc cao, gió thổi một cái bèn rơi bộ hôn phục tinh xảo hoa quý, đung đưa theo bước chân của đại mã.
Mỹ nhân quả nhiên mặc màu đỏ rực.
Dọc đường làm ít kinh ngạc đến rớt cả cằm.
Nói lý , Phó Lăng chút ghen tị.
Hắn hôm nay đón Tô Dao cửa, đỡ lên ngựa, thấy thần thái cố phán lưu huy của Tô Dao, liền bắt đầu thấy chua xót.
tập tục của Cựu Kinh là như .
Và dùng khăn trùm đầu đỏ, nam t.ử cũng dùng quạt tròn, chuyện che mặt.
Tô Dao qua đoạn đường , là những ánh mắt thầm ngưỡng mộ, Phó Lăng ở một phần ba đoạn đường đầu còn thấy chua xót, đoạn quen những ánh mắt , ngược tâm tư xoay chuyển một chút.
Chuyển thành phong quang đắc ý.
Thấy , mỹ nhân lớn thế là của đấy!
Ta bế , lợi hại !
Các ngươi cứ việc thèm thuồng, cướp mới tính là thua!
Phó đại cáp t.ử ngẩng đầu ưỡn ngực, khí vũ hiên ngang, sự tự tin đầy bí ẩn.
Sự tự tin bây giờ cũng tính là bí ẩn, dù Tô Dao thật sự bắt .
Và thế nào nhỉ, dung mạo Tô Dao đoạt mục mà rực rỡ, bình thường cùng y mặc màu đỏ rực, đại để đều sẽ so sánh đến mức ảm đạm thất sắc.
Phó Lăng thì .
Hai cưỡi ngựa qua, một dải lụa đỏ dắt tay hai , thế nào cũng thấy xứng đôi.
Đám Phúc Khách Lai bóng dáng hai xa, lặng lẽ thu hồi ánh mắt chúc mừng, chúc phúc, ngưỡng mộ, mới nhớ tới cuộc trò chuyện lúc nãy.
“Ngài ở môn , chẳng lẽ ở dung mạo?”
Một lắc quạt xếp: “Sinh là thật, nhưng hôn sự của trưởng tôn Phó gia, thể chỉ mặt mà chọn chứ? Luận dung mạo, cửu công t.ử nhà họ Thẩm cũng là nhân vật trong tranh hạng nhất.”
“Trương thế mà , cửu công t.ử nhà họ Thẩm sớm định cho Ninh Viễn hầu phủ .”
Một khác : “Năm đó Ninh Viễn hầu về kinh thuật chức, gặp lúc cửu công t.ử nhà họ Thẩm chặn đường cướp bóc, lộ kiến bất bình, hùng cứu mỹ nhân đấy.”
Một nữa vội : “Xa xa . Ta còn đang mòn mỏi đợi , hôn sự thành như thế nào?”
Lão lặng lẽ mỉm : “Vị trưởng tôn của Phó gia là Tả tướng trong triều, chư vị ?”
“Cái thể ?” Người lắc quạt , “Quốc triều hiếm vị Tả tướng trẻ tuổi như , đáng tiếc...”
Người tự cảm thán, khựng , bèn tiếp tục : “Gần đây, sức khỏe của đương kim hoàng thượng càng lúc càng , là năm ngoái lúc vi phục tư tuần... Thái hậu đắc thế, lật nợ cũ thời tiên đế, một mực nhắc chuyện Tiền thái t.ử và Vĩnh vương mất. Trong triều loạn như , vị Phó tướng thừa thế về ?”
Giọng thấp, xung quanh ồn ào, cũng chỉ mấy quen thấy.
Vị lão một cái: “Ngươi đoán sắp đúng đấy. Ngươi đếm đếm , còn sót mất một vị là ai?”
Mọi lặng lẽ đếm một lượt, đều kinh ngạc.
Một trợn tròn mắt: “Ta bèn , tiểu hoàng tôn bên cạnh Thái hậu là tìm thấy ở Cựu Kinh chúng , chẳng lẽ là thật?”
“Chuyện giấu kín như bưng, nhưng thấy là thật.” Một khác tiếp lời, “Không các ngươi nhớ , năm ngoái hai ba tháng, xung quanh phủ nha đều giới nghiêm nghiêm ngặt. Nói là để tra chuyện gian lận khoa cử, nhưng gian lận cần dùng đến Vũ Lâm Vệ đến bắt ?”
“Ta cũng thấy Vũ Lâm Vệ . Hai năm ở kinh thành chuẩn thi, quan phục của Vũ Lâm Vệ chính là kiểu dáng đó!”
Người lắc quạt đưa kết luận: “Tám phần chính là thật.” Lại nháy mắt với lão : “Có quan hệ với vị Tô công t.ử ?”
Lão một cái: “Nếu quan hệ, lúc nãy tại nhắc tới?”
Ông về phía đội ngũ đón dâu dài dằng dặc, đầy ẩn ý: “Quan hệ cạn .”
Mọi thấy hồng trang cao mã , nhất thời ngược đổi tâm tư.
Một thẳng tính, khỏi cảm thán : “Theo tình thế hiện giờ, vị tiểu hoàng tôn là đại hữu khả vi. Hóa tính tính , hôn sự , là Phó gia cao gả. Cũng chẳng trách là thế gia vọng tộc, cái thật ...”
Lời bàn tán của chìm nghỉm trong tiếng ồn ào vang trời dậy đất, mãi đến hai năm tân quân tức vị, phỏng đoán của mới thực sự lọt tai ở Cựu Kinh.
Mọi nhàn đàm thế nào, Tô Dao tự nhiên .
Ngày hai mươi sáu tháng Ba , y đều ở trong một loại cảm giác hạnh phúc lâng lâng.
Ngày hôm Phó Lăng rời , y bèn căng thẳng hưng phấn, cả đêm ngủ . Lễ nghi hôm nay rườm rà giảng cứu, nhờ Tề bá luôn ở bên cạnh nhắc nhở, y mới đến mức mơ hồ.
Lần đầu tiên kết hôn phô trương lớn như , Tô Dao mãi đến khi bước phòng cưới, mới lấy tinh thần.
Bên ngoài đang yến tiệc tân khách, Phó Lăng chào hỏi một tiếng, cũng .
Tô Dao thở phào một cái, đón nhận các bước uống rượu giao bôi, rải giường, vân vân.
Y và Phó Lăng rõ ràng thể sinh con, cũng tại còn giữ tập tục rải giường “sớm sinh quý tử”.
Đám gia nhân hết câu cát lợi đến câu cát lợi khác, đổi đủ kiểu để cầu may, đến mức lòng Tô Dao thình thịch vui sướng náo nhiệt.
Lúc táo đỏ nhãn nhục rải đầy giường, mới rốt cuộc rời , bên ngoài u u vang lên tiếng tơ trúc quản huyền, cùng với tiếng chúc mừng của tân khách, đều thấp thoáng lọt tai y.
Trong tân khách , thực mấy quen của Tô Dao.
Tô Dao còn nào nữa. Vì gửi thiệp mời, Tô Dao đàng hoàng đếm một lượt họ hàng, mới phát hiện đều khỏi năm đời, Tết năm nay thậm chí bất kỳ vãng lai nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ta-mo-hieu-sach-o-co-dai/chuong-98-dai-hon-pho-lang-va-tho-nho.html.]
Hàng xóm láng giềng, ví dụ như Chúc nương tử, ngược đến ít; bạn bè giao du, chỉ phu phu Tạ Lang hai đến.
Khang nương t.ử đến, bà hôm nay đặc biệt treo dải lụa cùng mẫu cửa tiệm, dải lụa đầu ngựa của Tô Dao tinh tế đến mức bắt mắt, sớm tìm tới, lúc đang bận rộn kiếm tiền;
Bạch đại phu cũng đến, Tô Dao lúc gửi thiệp mới nghĩ đến, Bạch đại phu sớm đến tìm y nữa .
Y đến Tế Nhân Đường hỏi mới , Bạch đại phu cùng Bùi Thuật chu du tìm t.h.u.ố.c , là Bùi Nghi lão chân cẳng linh hoạt, sai t.ử Bùi Thuật mặt trèo đèo lội suối, nhưng Bạch đại phu nhất định theo, cuối năm lúc rơi tuyết xuất phát .
Mã đại phu của Tế Nhân Đường còn trêu chọc Tô Dao: “Bạch Mẫn gặp , là một tiếng ‘mỹ nhân’, hai tiếng ‘mỹ nhân’, nào chút đều gọi, là gặp mỹ nhân đặt trong tim , nhấc chân là chạy theo luôn. Ta sớm gọi khác nữa !”
Đã là như , Tô Dao bèn để thiệp mời cho Mã đại phu.
Còn mấy vị thoại bản và đồng nghiệp thương hội, ngược đến bảy tám phần, chỉ Hứa Trạch là đến.
Kỳ thi thu đỗ ngay đầu, sớm kinh dự thi, chỉ sai để cho Tô Dao một mẩu giấy.
Bức tranh hứa với Tô Dao, rốt cuộc vẫn gửi tới, nhưng ý định của , cũng làm một họa sư, khoa cử nhập sĩ là tiền đồ của , sớm muộn gì cũng .
Tô Dao cũng mong đợi thể thẳng bước mây xanh, tiền đồ xán lạn.
Tính toán như , tân khách bên phía Tô Dao nhiều, ngược khách của Phó gia đặc biệt đông.
Vốn dĩ hỷ sự cũng là dịp xã giao, nhân tình vãng lai tự nhiên thiếu .
Phó Lăng nếu còn ở trong triều đình, cũng thiếu ứng thù, sẽ trở về nhanh như .
May mà sớm thoát .
Nến đỏ rực rỡ, ánh đèn sáng trưng, hoa cỏ tháng Ba hiện một vẻ phồn thịnh, những bóng hình đan xen in nhạt khung cửa sổ, hiện vẻ mập mờ nồng đượm khác thường.
Lễ tiết ngày hôm nay quả thực làm mệt mỏi, Phó Lăng nhặt nhặt lạc và nhãn nhục, bèn kéo Tô Dao nghiêng sập.
Bóng nến khuôn mặt Tô Dao, để những quầng sáng nhạt nhòa, bốn phía đều là màu đỏ rực rỡ đoan chính, ngược đem một đôi mày mắt của y phác họa càng thêm động nhân tâm phách, Phó Lăng vài cái, bèn nhịn đưa tay quẹt một cái.
Tô Dao liệt trong chăn bông, mới cảm thấy mỏi nhừ, Phó Lăng quẹt một cái, y bèn giấu mặt trong chăn, khẽ : “Đừng quậy, mệt quá.”
Phó Lăng giúp y xoa bóp eo: “Bây giờ cho quậy , lát nữa còn mệt nữa đấy.”
Hắn giọng điệu trầm thấp, Tô Dao vùi đầu : “Đêm nay thể kết phí bản thảo ? Ngươi mệt ?”
“Đây là hai chuyện khác .”
Phó Lăng vô cùng nghiêm túc, “Đêm nay dù thế nào cũng kết một , đây là nghi thức, thể thiếu.”
Tô Dao chỉ vùi mặt chịu động đậy: “ thực sự mệt .”
“Ngồi ngựa lâu quá chứ gì, thời gian nên để ngươi luyện tập nhiều hơn một chút.”
Phó Lăng tay dùng chút lực, Tô Dao bèn khỏi ngước mắt: “Ngươi còn , là chịu luyện , rõ ràng là ngươi...”
Phó Lăng cúi đầu hôn một cái bên môi Tô Dao, trực tiếp chặn miệng : “Là là , đều trách .”
Tô Dao phẫn nộ.
Phó Lăng còn mặt mũi nhắc đến chuyện cưỡi ngựa.
Tô Dao để Phó Lăng dạy y cưỡi ngựa, hai ngày đầu còn t.ử tế, đợi đến lúc Tô Dao thể vững , bèn bắt đầu ở ngựa hôn hôn ôm ôm, một chút đồ chính kinh cũng dạy.
Tô Dao học ngựa giống như học , chỉ làm lên và làm xuống.
Tô Dao đẩy bồ câu , Phó Lăng bèn sáp gần ôm lấy y: “Ta để ngươi cưỡi một , chẳng sợ ngươi ngã ? Cưỡi ngựa t.ử tế một ngày mệt lắm, cũng sợ làm ngươi mệt...”
Tô Dao : “Toàn là cái cớ.”
Phó Lăng chính là hai cưỡi một con ngựa, và cảm thấy hôn hai cái thì đặc biệt lỗ vốn.
Phó Lăng đành lấp l.i.ế.m cho qua: “Ngươi học dạy ngươi , chúng lúc đừng nhắc đến cưỡi ngựa nữa nhé? Đêm xuân ngắn ngủi, trò chuyện chút chuyện khác?”
Tô Dao định chuyện, Phó Lăng đút một hạt lạc miệng: “Ăn chút bèn mệt nữa.”
Tô Dao nhai vài cái, Phó Lăng thuận tay bóc thêm ít hạt óc ch.ó và nhãn nhục.
Hai nghiêng sập cứng là ăn một lúc hoa quả, dậy ăn đồ ăn.
Trên bàn vẫn bày rượu thịt, hai đối diện , chia một món tứ hỷ tử, gỡ một con cá lớn, xé hai cái đùi gà, ăn một bát giăm bông hầm tam tiên, mới rốt cuộc hồi phục đôi chút.
Bóng nến lay động, màn đêm dần dần buông xuống.
Vừa đặt đũa xuống, Tô Dao mới cảm thấy trong lòng thình thịch nhảy loạn.
Mặc dù làm nhiều , nhưng Phó Lăng đúng, đêm nay quả thực khác biệt.
Y sẽ thật sự ở bên Phó Lăng, từ ngày hôm nay, từ lúc .
Y sẽ nắm lấy tay mắt, cho đến tận cùng của sinh mệnh, bạch thủ giai lão, cùng t.ử thành thuyết.
Bốn bể mênh mông, hồng trần rộng lớn, Tô Dao cuối cùng một nơi nương tựa, một tổ ấm nhỏ, một phương trời đất.
Lòng y dâng lên sự an tĩnh từng , cùng với niềm vui sướng ngập tràn.
Người của Phó gia đặc biệt tâm, lẽ là Ngô thúc, đem một đôi bồ câu nhỏ và hai đôi thỏ nhỏ, đều bày bệ cửa sổ.
Còn thiếu một đôi.
Tô Dao , bèn từ trong n.g.ự.c móc một cái túi thơm nhỏ: “Vốn dĩ sớm định tặng ngươi, nhưng cứ trì hoãn mãi, ngược để đến hôm nay, thế mà ứng cảnh. Ngươi mở xem thử.”
“Là thứ ngươi luôn , tặng làm tín vật định tình?”
Phó Lăng nhấn mạnh bốn chữ “tín vật định tình”, Tô Dao tại , mặt nóng bừng.
Quả nhiên da mặt là thiên sinh.
Phó Lăng cũng trêu y nữa, tò mò vô cùng: “Để xem là thứ gì nào?”
Hắn mở túi thơm, sờ một cái, xòe lòng bàn tay , hiên nhiên là một đôi bồ câu bằng ngọc điêu khắc.
Cực kỳ tinh xảo.
Một lớn một nhỏ, nương tựa .
Phó Lăng ngẩng đầu ưỡn ngực, tiểu bồ câu cúi đầu.
Sống động như thật.
Trong mắt Phó Lăng tràn sự kinh hỉ bất ngờ, Tô Dao bèn khỏi cúi mắt : “Không bằng con thỏ ngươi tặng, đôi thể tháo rời cũng cử động, chỉ dáng vẻ làm mắt...”
Tô Dao lời còn xong, bèn Phó Lăng ôm lấy, hôn mạnh một cái: “Đây là đầu tiên ngươi chính kinh tặng đồ cho , thích.”
Bồ câu vô cùng vui sướng, Tô Dao ngược càng thêm lúng túng: “Ngươi thích, tặng nhiều hơn, tiệm ... ưm...”
Phó Lăng hôn sâu lên, Tô Dao hôn đến mềm nhũn, khỏi tựa lòng , nhân lúc ý loạn tình mê đó, vội vàng mở miệng: “... Ta còn cùng ngươi uống chén rượu, lời .”
Bồ câu đành rút một tay rót rượu.
Bình rượu chén rượu cũng là tự tay chọn lựa, nền sứ trắng mịn màng, dùng màu đỏ thắm vẽ những đóa hồng mai rực rỡ, biệt trí.
Tô Dao cầm chén rượu, nhẹ nhàng chạm với Phó Lăng một cái: “Chấp t.ử chi thủ (Nắm lấy tay ).”
Bóng nến soi hồng, đôi mắt ôn nhuận của Tô Dao đầy vẻ ái mộ và vui sướng, sạch sẽ trong trẻo, chút che giấu.
Phó Lăng khỏi cũng nghiêm túc hẳn lên, hai chiếc chén phát một tiếng vang giòn giã, kèm theo lời trịnh trọng của , rơi mùa xuân: “Dữ t.ử giai lão (Cùng bạc đầu).”
Hắn ngửa đầu uống cạn chén rượu, Tô Dao cũng hiếm khi uống hết cả một chén.
Hương rượu lan tỏa, trong phòng còn trôi nổi hương thơm hoa cỏ thanh ngọt.
Phó Lăng ôm lấy Tô Dao, giọng trầm thấp: “A Dao, thích ngươi.”
Tô Dao ôm lấy cổ , ngẩng đầu, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi : “Ta cũng , Phó Lăng.”