Ta Mở Hiệu Sách Ở Cổ Đại - Chương 82: Thất Tịch (3) Phó Lăng Xấu Xa

Cập nhật lúc: 2026-03-25 12:09:44
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Dao dọc theo bậc thang xuống lầu, băng qua đại sảnh náo nhiệt, cơn gió đêm bên ngoài thổi tới khiến y tỉnh táo đôi chút.

Phó Lăng Phó rõ ràng hề để tâm đến , tại y tức giận chứ?

Tô Dao chính là cảm thấy khó chịu.

Y càng cảm thấy cơn giận dỗi thật vô lý, thì càng thêm mất tự nhiên.

Y Lâm Giang Lâu một lát, Phó Lăng đuổi theo ngoài, nắm chặt lấy cổ tay y: “Tô lão bản nhanh như , cũng đợi .”

Phó Lăng nắm chặt cổ tay Tô Dao, Tô Dao khẽ cử động một chút, thấy thoát , đành .

Im lặng một hồi, y nhịn thấp giọng : “Dù bên trong vẫn còn , chẳng khéo ?”

Lời thốt , Tô Dao liền vô cùng hối hận.

nếu nghẹn , y cảm thấy vô cùng chua xót.

Phó Lăng chỉ : “Bên trong nào chứ?”

Tô Dao nghẹn lời, dứt khoát rút tay : “Phó ?”

Phó Lăng định đưa tay nữa, thì một tiểu nhị đón khách bên cạnh do dự tiến tới: “Hai... hai vị công t.ử nếu như... ờ... liếc mắt đưa tình, thể phố dạo ? Tiệm của chúng còn đón khách nữa, ngài xem...”

Bốn chữ “liếc mắt đưa tình” khiến mặt Tô Dao đỏ bừng.

Y khẽ rũ mắt, nhấc chân bỏ .

Lần y giấu tay trong tay áo, Phó Lăng đuổi theo cũng nắm tay nhỏ nữa.

Phó Lăng Phó lúc mới chút ý thức về khủng hoảng.

Tô Dao ngày thường tính tình vô cùng , thỉnh thoảng mới phát chút tính khí nhỏ, còn là vì ăn giấm, Phó Lăng Phó chút vui sướng đến mức bay bổng.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Phải nhanh chóng dỗ dành thôi.

Đê dài ngàn dặm, sụp đổ vì tổ kiến, mỹ nhân tới tay còn kịp sưởi ấm, tuyệt đối thể để mất .

Trên đường là những tiểu thương rao bán dọc phố, Tô Dao nhanh, băng qua những sạp hoa tươi và tò he, Phó Lăng rảo bước theo , thẳng đến cuối con phố dài mới túm tay áo Tô Dao.

Cuối con phố dài ở Vinh Hòa Phường là một cây cầu đá rộng lớn.

Nước sông lững lờ trôi, dọc bờ cầu đá chen chúc đủ loại tiểu thương, cầu đá đều là những bóng hình đôi lứa.

Bên tai là tiếng rao hò náo nhiệt, Phó Lăng kéo tay áo Tô Dao, tiến gần một bước, chặn y bên lan can cầu đá.

Tránh khỏi nơi đông đúc nhất trong đám , là một góc nhỏ mấy bắt mắt chân cầu.

Trời đầy sáng, nối liền thành một dòng sông ánh sáng dài dằng dặc.

Phó Lăng cúi đầu: “Tô lão bản thèm để ý đến nữa ?”

Tô Dao đối diện với , vì đường đông nên gần.

Lan can thấp, Phó Lăng đưa cánh tay bên cạnh y, chu đáo che chắn một vòng.

Tô Dao im lặng nửa ngày, mới ngước mắt lên: “Ta giận .”

Phó Lăng ngẩn .

Hắn ngờ Tô Dao mở miệng một câu như .

Hắn đợi nửa ngày, còn tưởng Tô Dao sẽ mắng tiểu nhị vài câu, hoặc là mắng vài câu.

“Ta giận .”

Nụ của Phó Lăng dâng lên từ tận đáy lòng.

Đây là phát cáu, đây là đang làm nũng mà.

Con bồ câu trong lòng Phó Lăng Phó bắt đầu nhảy nhót khắp nơi, cong mày mắt: “Giận liền thèm để ý đến nữa ?”

Tô Dao liếc một cái, khựng một chút: “Ta liếc mắt đưa tình... Ta là giận thật.”

Nói xong, chính y cũng kìm mà đỏ bừng vành tai.

Vốn là để đáp câu của tiểu nhị .

Phó Lăng vui sướng đến mức sắp gào lên .

cứ động lòng là sẽ trở nên đáng yêu như ?

Mỹ nhân thật , mỹ nhân phát cáu cũng giống như đang làm nũng.

Giữa chốn đông , Phó tướng đè nén ham ôm lấy mà hôn một trận, thấp giọng : “Tô lão bản giận , thể dỗ dành ? Ta dỗ ngươi thì ngươi hết giận ?”

Phó Lăng Phó tuyệt đối là tuyển thủ đạt điểm tuyệt đối môn văn chương tình tứ.

Vui mừng thành thế mà lời đường mật vẫn cứ tuôn từng bộ.

Cơn giận dỗi của Tô Dao vốn dĩ đủ tự tin, đối diện với đôi mắt thâm trầm của Phó Lăng, cơn giận liền tiêu tan một nửa.

Đêm mát như nước, ánh bạc đầy đất, Tô Dao chỉ ngoảnh mặt , nhỏ giọng : “Xem ngươi thế nào .”

Nói?

Có gì chứ.

Mấy kẻ liên quan, Phó tướng một chữ cũng chẳng nhắc tới.

Đám náo nhiệt, che lấp tiếng đàn sáo văng vẳng.

Phó Lăng cúi đầu, ghé sát môi Tô Dao, khẽ hôn một cái: “Như ?”

Trời đầy phản chiếu xuống dòng sông, sóng nước lấp lánh, soi bóng góc nghiêng trắng nõn tinh tế của Tô Dao cùng một đôi mắt hoảng hốt rối loạn.

Mặt Tô Dao nóng bừng lên, theo bản năng : “Toàn là ...”

Phó Lăng , một tay chống lên lan can, vây Tô Dao giữa và lan can đá.

Thân hình cao lớn hiên ngang, vặn che khuất tầm mắt của Tô Dao.

Phó tướng nghiêng đầu: “Như chứ?”

Bóng hình cao lớn của Phó Lăng ngay mắt y, Tô Dao càng thêm lúng túng.

Xung quanh rõ ràng là náo nhiệt ồn ào, nhưng y thể rõ tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Mặt Tô Dao càng nóng hơn, né tránh ánh mắt của Phó Lăng, chút thẹn quá hóa giận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ta-mo-hieu-sach-o-co-dai/chuong-82-that-tich-3-pho-lang-xau-xa.html.]

Đã là dỗ dành, thể lên ... hôn chứ?

Ta còn đồng ý mà.

Ta còn đang giận mà.

Tô Dao nhỏ giọng, đầy phẫn nộ: “Đồ bồ câu xa.”

Y mới thấp giọng xong, liền cảm thấy một bàn tay nâng cằm lên, Phó Lăng cúi đầu, bất thình lình cạy mở hàm răng y, khẽ c.ắ.n lên môi y một cái: “Còn dám gọi là bồ câu?”

Giọng của Phó Lăng trầm thấp, cả Tô Dao như bốc cháy.

Tô Dao nhất thời luống cuống, kịp hành động gì, liền thấy Phó Lăng thấp giọng : “Ta ngoài ngươi , còn ai khác .”

Hơi thở của Phó Lăng ấm nóng, phả bên tai y.

Tô Dao thiêu rụi .

Y hoảng loạn một hồi lâu mới cưỡng ép bình tĩnh .

Tiếng rao hò ầm ĩ tràn tai, Tô Dao mới tỉnh táo ba phần, gượng gạo tìm một câu: “... Là đang giận, là ngươi dỗ dành, lên chiếm tiện nghi của ?”

Phó Lăng hiện lên chút ý : “Tô lão bản cảm thấy chịu thiệt ?”

Tô Dao ngẩng đầu, liền bắt gặp nụ ý của Phó Lăng: “Vậy tiện nghi của , Tô lão bản cứ chiếm .”

Hắn chắp tay lưng: “Ngươi cứ tùy ý chiếm, đảm bảo trốn.”

Tô Dao khựng , mặt đỏ bừng lên.

Tô Dao da mặt mỏng, nhưng Phó Lăng Phó thì vô cùng mặt dày.

chỗ cũng bắt mắt, Phó Lăng Phó thể tóm lấy mỹ nhân mà trêu chọc dứt.

bắt mắt đến thì cũng .

Hắn đang định tiếp, bỗng thấy mặt sông mắt vang lên một tiếng “tõm”, dường như là một vật nhỏ gì đó ném từ cầu xuống sông.

Tô Dao cũng nhịn , liếc mắt thấy cầu một đám chen chúc.

Cùng với một giọng vô cùng phẫn nộ: “Ngươi làm thế hả? Trong túi tiền đó của là đơn thuốc, ngươi cố ý ? Ngươi đền cho , ngươi đền thế nào, ngươi đền nổi ? Ngươi để chữa bệnh , ngươi xem ngươi cố ý ?”

Giọng vô cùng quen tai, Tô Dao còn kịp tiến lên, thấy chủ nhân của giọng đó vội vội vàng vàng chạy xuống cầu, thần sắc vô cùng cấp thiết: “Ngươi ném cho ? Đừng rơi xuống nước thật đấy...”

“Rơi xuống nước thật .”

Tô Dao nhịn mở miệng, , “Bạch đại phu, thật khéo.”

Bạch Mẫn ngẩn , hiện ba phần kinh hỉ: “Mỹ nhân, ngươi ở đây? Đã lâu gặp, đó tìm ngươi, Bùi Nghi cùng ngươi Đông Sơn tránh nóng ?”

“Là tránh nóng .”

Phó Lăng tiến gần Tô Dao một bước, nhàn nhạt mở miệng.

Bạch Mẫn lúc mới thấy , còn kịp gì, cầu một thong thả xuống: “Tô lão bản hữu lễ, Phó hữu lễ.”

Hóa là Bùi Thuật đại phu.

Bùi Thuật cùng Bùi Nghi biệt viện Đông Sơn, quả thực là lâu gặp.

Thấy Bùi Thuật tới chào hỏi, Bạch Mẫn lập tức túm chặt lấy : “Thật sự rơi xuống nước ! Ngươi đền cho ? Trong túi tiền đó của là đơn thuốc, ngươi cố ý ?”

Bùi Thuật một cái, thế mà nhướng mày: “Ta cố ý đấy.”

Bạch Mẫn ngẩn , lập tức giận dữ, còn kịp phát tác, thấy Bùi Thuật thong thả : “Mấy cái túi tiền của mấy cô nương tặng ngươi, thích.”

Bạch Mẫn thể tin nổi trợn to mắt, lập tức nổi trận lôi đình: “Túi tiền gì mà túi tiền, bớt nhảm với ! Bên trong là đơn thuốc, ngươi ? Đừng tưởng ngươi dạy hai ngày y thuật là giỏi lắm, đừng tưởng Bùi Nghi thu nhận ngươi là ngươi lợi hại!”

Nghĩ một chút, cảm thấy vô lý: “Đồ tặng , cần gì ngươi thích! Nếu Bùi Nghi theo mỹ nhân , mới thèm tìm ngươi hỏi y thuật!”

Bạch Mẫn tức giận đến mức hỏng bét, ngược càng làm nổi bật vẻ ung dung tự tại của Bùi Thuật, chỉ khẽ nhíu mày: “Mỹ nhân gì mà mỹ nhân, Tô lão bản xưng hô đàng hoàng ?”

Bạch Mẫn càng thêm vô lý, dậm chân bình bịch: “Ta cứ gọi đấy, gọi chỉ một , ngươi quản chắc?”

Hai cái tư thế ...

Tô Dao quan sát hai lượt, chỉ khẽ mím môi , nhắc nhở: “Hôm nay là Thất Tịch, Bạch đại phu ở cùng Bùi đại phu?”

Bạch Mẫn lườm Bùi Thuật một cái, tủi ba phần: “Mỹ nhân ngươi , mấy ngày vốn dĩ định đến chỗ ngươi đợi Bùi Nghi, ngờ các ngươi . Ta hỏi qua Tề bá, nhưng chỉ tìm thấy ——”

Hắn khựng một chút, tình nguyện : “Ta còn tinh thông y thuật, nên cứ tìm thảo luận mãi...”

Bùi Thuật ho một tiếng, trực tiếp ngắt lời: “Hôm nay là Thất Tịch, hẹn Bạch đại phu cùng ngoài chơi.”

Tô Dao khỏi , còn kịp mở miệng, Bạch Mẫn giận dữ : “Chơi bời gì chứ! Ra ngoài chơi mà ngươi ném túi tiền của xuống sông! Chơi cái gì mà chơi, hôm nay ngươi nhất định chép mấy vị t.h.u.ố.c đó cho , bây giờ về với ngay!”

Bùi Thuật : “Ta nhắm mắt cũng , ngươi gấp cái gì?”

Bạch Mẫn càng thêm tức giận: “Nhắm mắt cũng thì giỏi lắm ? Ngươi bây giờ về ngay, nhắm mắt cho xem! Viết thì chuyện xong...”

Hắn làm bộ đẩy Bùi Thuật , xoay khựng một chút, bổ sung một câu với Tô Dao: “Mỹ nhân, cuối cùng ngươi cũng về , hôm khác đến tiệm tìm...”

Hắn còn xong, Bùi Thuật lôi : “Không về ? Về muộn là ngủ luôn đấy, đơn t.h.u.ố.c ngươi thích lấy thì lấy, lấy thì thôi.”

Bạch Mẫn lập tức cuống lên, kéo về phía cũ.

Bùi Thuật đầu , từ xa nhướng mày với Phó Lăng và Tô Dao.

Phó tướng gật đầu, lòng đầy mãn nguyện.

Xem kẻ cũng “rời cuộc chơi” .

Thế thì chút bất ngờ đấy.

Vậy thì về bao cái hồng bao cho Bùi Nghi lớn hơn một chút mới .

Hôm nay quả thực là chuyện đại hỷ mà!

Nơi yên tĩnh, con bồ câu trong lòng nhảy nhót tưng bừng.

Cơn sóng nhỏ qua , cầu cầu khôi phục dáng vẻ náo nhiệt như .

Hồng trần náo nhiệt, dải ngân hà đầy trời.

Phó Lăng nghiêng đầu : “Tô lão bản hết giận chứ? Chúng xếp hàng lấy hoa đăng nhé?”

Mặt Tô Dao nóng lên, chỉ gật đầu một cái.

Phó Lăng tiến gần hơn, thấp giọng : “Ta còn thứ tặng cho Tô lão bản, lát nữa tìm chỗ nào ít một chút nhé?”

Loading...