Ta Mở Hiệu Sách Ở Cổ Đại - Chương 66: Biệt Viện Đông Sơn (Ba) - Vòng Tay Ấm Áp
Cập nhật lúc: 2026-03-25 12:09:23
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Dao lời khỏi miệng, còn đợi câu trả lời, vô cùng ngại ngùng.
Chuyện truyện ma dọa đến mức ngủ thế , thực sự quá mất mặt.
y nhớ tới giấy trong thoại bản, trong lòng liền run rẩy.
Tô Dao nhất thời khá là căng thẳng, khỏi nắm chặt góc chăn.
Quả nhiên, Phó Lăng ở cửa, khựng một chút: “Cái tiện lắm nhỉ.”
Bên ngoài một trận gió lớn thổi qua, mưa to ào ào quét hiên, nhất thời bóng trúc ngoài cửa sổ hỗn loạn trương dương, như thể yêu ma quỷ quái ngang qua.
Tô Dao liếc một cái, trong lòng sợ gấp, khỏi ôm chặt chăn, ngước đôi mắt lên: “... Phó , sợ.”
Phó Lăng cả đều tan chảy .
Người giường giống như một con thỏ nhỏ cụp tai, thu thành một đống, mềm mại xốp mềm, còn trắng trẻo sạch sẽ.
Phó Lăng một cái, đôi mắt đều sâu thẳm nhiều.
Vừa vốn dĩ là câu trả lời lạt mềm buộc chặt, Phó Lăng cũng liền cố ý từ chối nữa.
Sải bước tới, xuống giường: “Được, tối nay nữa.”
Tô Dao im lặng một lát, mặt bỗng nhiên nóng bừng.
Trong lòng y bỗng nảy sinh chút ngượng ngùng, hoảng loạn nhảy xuống giường: “Ta rửa mặt.”
Ngoài cửa sổ mưa to như trút nước.
Là một ngày để rúc ở nhà ngủ.
Phó Lăng giường, qua một lớp sa mỏng màu đỏ nhạt, đường hoàng bóng đang rửa mặt ngoài màn che.
Mãn nhãn.
Vui vẻ.
Toàn thoải mái.
Trước , Mạnh quản sự còn khá bài trí phòng ốc, tăng lương cho Mạnh quản sự.
Tô Dao ở bên ngoài thu dọn hồi lâu, tự giác bình phục tâm tư, mới dám vén rèm: “Phó , đổ sẵn nước cho ngươi .”
Phó Lăng chỉ “ừ” một tiếng.
Ánh nến lay động, Tô Dao nắm lấy đai áo, khựng một chút.
Y chạm đôi mày mắt cong cong của Phó Lăng, dời : “Phó .”
Phó Lăng một tiếng: “Đều là nam nhân cả, tại ?”
Vành tai Tô Dao đỏ, nhưng cảm thấy một cách kỳ lạ rằng, Phó Lăng lý.
Y khựng một chút: “Vậy ngươi .”
Phó Lăng lúc ngược chính chính kinh kinh lưng : “Ta là , Tô lão bản .”
Tô Dao nhận một tia trêu chọc trong lời của : “Ngươi cái gì?”
Phó Lăng nhếch môi: “Ta Tô lão bản da mặt thật mỏng.”
Tô Dao nghẹn lời, nhất thời cả đều nóng bừng.
Tô Dao cúi đầu, ba chân bốn cẳng cởi bỏ áo ngoài, liếc giường một cái, chỉ giục Phó Lăng: “Phó rửa mặt .”
Phó Lăng hì hì xoay : “Vậy rửa mặt về, Tô lão bản đuổi đấy.”
Tim Tô Dao đập thình thịch loạn nhịp, Phó Lăng dậy, y liền nhanh chóng chui trong chăn.
Quấn một hồi, thấy đúng, dậy tới tủ ôm thêm một chiếc chăn nữa.
Phó Lăng , đúng lúc thấy Tô Dao giường, trải chăn cho .
Nói thế nào nhỉ.
Cuộc sống khi kết hôn trong tương lai của bản tướng chắc chắn sẽ hạnh phúc.
Phó Lăng chỉ vén màn che lên: “Tại ngủ chiếc chăn ?”
Lông mi Tô Dao run lên, nhỏ giọng : “... Chăn của hẹp quá, ngủ hai .”
Phó Lăng “ồ” một tiếng, hiện nụ trêu chọc: “Ta ý .”
Tô Dao tay dừng , liền thấy giọng thong dong của Phó Lăng: “Ta là , thích màu của chiếc chăn .”
Lại cong mày mắt: “Cũng là ý ngủ chung một chiếc chăn với Tô lão bản.”
Tô Dao khựng một nữa, lập tức buông tay: “Không thích cũng còn cái khác .”
Còn chui trong chăn.
Còn trùm kín đầu.
Giọng điệu , giống như làm giận .
Phó Lăng , cởi bỏ áo ngoài: “Vậy thổi tắt nến nhé.”
Trong chăn phát tiếng “ừ” nghẹn ngào.
Phó Lăng tùy tay vắt áo bào, nhẹ nhàng thổi tắt ngọn đèn đầu giường.
Đèn tắt, cả căn phòng lập tức rơi một mảnh bóng tối tĩnh mịch, Tô Dao trùm đầu thu trong chăn, chỉ cảm thấy tiếng cuồng phong bạo vũ bên tai càng thêm rõ rệt.
Rõ ràng kém chính là, trong chăn bên cạnh, một chui .
Tô Dao khựng , chỉ lưng về phía , nhích về phía tường một chút.
Y nhích một cái, Phó Lăng sát tới một chút.
Tô Dao nhích về phía tường trốn một chút.
Phó Lăng gần thêm một chút.
Tô Dao nghẹn giọng trong chăn: “... Ngươi ngoài một chút.”
“Ta ngoài nữa là rơi xuống đất mất.” Phó Lăng giả vờ vô tội.
Tô Dao bực , hất chăn xoay , chỉ thấy một mảng đen kịt.
Ngoài cửa sổ gió mưa càng dữ dội, một tia sét lóe lên, hiện bóng trúc hỗn loạn trương dương trong viện, Tô Dao rùng một cái, lặng lẽ rúc trong chăn.
Chỉ là góc chăn giữ lấy: “Tô lão bản, đừng trùm đầu nữa.”
Phó Lăng một tay nắm lấy góc chăn của y, hạ thấp giọng : “Vạn nhất ngươi bắt trong chăn, cũng .”
Loại lời dỗ trẻ con , vốn dĩ dọa Tô Dao.
Tô Dao xong nửa cuốn thoại bản linh dị chí quái, tinh thần đang căng thẳng, run lên một cái, thế mà thực sự buông tay .
Chỉ là phẫn nộ một câu: “Phó đừng dọa nữa.”
Phó Lăng gối lên cánh tay: “Ta dọa ngươi, đây chẳng là Ngũ Hồ trong thoại bản ? Con giấy do oan hồn cắt đó, thích nhất là chui phòng trêu chọc , cái gì mà đóng cửa , lẻ loi một , trùm kín trong chăn , dán sát tường ...”
“Ngươi nữa!”
Lời Phó Lăng còn xong, Tô Dao gấp giọng ngắt lời, khá là ủy khuất, “Sớm Phó tới dọa , để ngươi ở ...”
Cái giọng điệu ủy khuất ba ba của Tô Dao, trực tiếp trêu chọc đến mức lòng Phó Lăng sóng xô sóng .
Phó Lăng tự mắng một câu, nghiêng , đối diện với Tô Dao liên thanh dỗ dành: “Ta sai , nhắc tới nữa.”
Tô Dao lưng về phía , động tĩnh.
Phó Lăng tới gần thêm chút: “Đó đều là giả cả, chuyện đó , là Ngũ Hồ bịa đặt thôi.”
Tô Dao im lặng một lát: “Vạn nhất là thật thì ?”
Tô Dao cuốn thoại bản đó dọa cho giống như trẻ con .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ta-mo-hieu-sach-o-co-dai/chuong-66-biet-vien-dong-son-ba-vong-tay-am-ap.html.]
Phó Lăng : “Cho dù là thật, ngủ bên ngoài, tới cũng là thấy . Ta giúp ngươi đ.á.n.h nó.”
“Ngươi đ.á.n.h nó.”
Tô Dao im lặng một lát, giọng điệu nới lỏng đôi chút.
“Vậy chỉ thể để nó bắt thôi.”
Phó Lăng khẽ một tiếng, “Nếu là như , kiếp cố gắng đầu t.h.a.i làm một thoại bản, hai mươi năm tới Cựu Kinh tìm Tô lão bản.”
Lại vươn tay , ấn lắc một cái: “Tô lão bản nhớ kỹ lời đêm nay đấy, đến lúc đó vẫn ký hợp đồng với .”
Mặt Tô Dao nóng bừng, đông tây một hồi, lòng ngược nhẹ nhõm nhiều, chỉ : “Chỉ giỏi bậy bạ.”
Mưa rơi xào xạc, con bồ câu nào đó cuối cùng cũng toại nguyện để mỹ nhân bình thản bên cạnh , lòng bỗng nhiên vui sướng.
Phó Lăng nghiêng đối diện với y, Tô Dao một lát, thấy cục túng.
Hơi thở ấm áp của Phó Lăng phả bên tai y, bóng tối phóng đại cảm giác một cách rõ rệt, tim Tô Dao bắt đầu đập thình thịch loạn nhịp.
Y cách lớp chăn, cẩn thận đẩy đẩy Phó Lăng: “Phó dậy một chút... Ta chật.”
Phó Lăng rúc bên cạnh y, chỉ chịu nhích : “Ta sắp rơi xuống đất .”
“Giường rộng lắm, ngươi rõ ràng rơi xuống .” Tô Dao bất lực.
“Ta lừa ngươi làm gì?” Phó Lăng ngẩng đầu, “Ngươi tới sờ thử xem, chỗ đây còn bao nhiêu chỗ .”
Tô Dao tự nhiên tin, do dự một chút, chống dậy, mới ghé đầu qua Phó Lăng một cái, bỗng một bàn tay ôm lấy.
Y đối diện với Phó Lăng, Phó Lăng ấn một cái, nhào lòng .
Một tia sét lóe lên, Tô Dao bò vai cổ Phó Lăng, cả trái tim hoảng loạn như đ.á.n.h trống.
Đầu óc y trống rỗng, là ngẩn một lát, đang định vùng vẫy , Phó Lăng ôm chặt lấy.
Hơi thở ấm áp của Phó Lăng bao vây lấy y, giọng mang theo ý : “Tô lão bản, như còn sợ ?”
Cả trái tim Tô Dao sắp nhảy khỏi lồng ngực, nhất thời năng lộn xộn.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Hai cách hai lớp chăn mỏng, nhưng Phó Lăng thấy rõ ràng tiếng tim đập của Tô Dao.
Tô Dao trong lòng nhảy nhót một lát, liền vùng vẫy .
Phó Lăng dùng sức thêm vài phần, chỉ khẽ “suỵt” một tiếng: “Đừng quậy, buồn ngủ .”
Tô Dao đỏ mặt từ vành tai đến tận mặt, im lặng một hồi lâu, mới nhỏ giọng : “Ta quậy.”
Phó Lăng cho là đúng, chỉ dỗ dành: “Ngủ .”
Tô Dao cả nóng bừng, cử động hai cái, nhưng thế nào cũng thoát .
Y đành ngoan ngoãn rúc trong lòng Phó Lăng, lặng lẽ bò một lát, nhịp thở đều đặn chậm rãi của Phó Lăng, thế mà nảy sinh sự an tâm khó hiểu.
Bên ngoài mưa gió bão bùng, nhưng vòng tay mắt , vô cùng ôn hòa kiên định.
Giống như trong cơn mưa gió hoang mang, một cái tổ nhỏ thể yên đến thiên trường địa cửu.
Tim Tô Dao khẽ động, một khoang tâm tư lập tức nổi nổi chìm chìm.
Y bỗng nhiên vươn tay , dùng tư thế tương tự ôm lấy Phó Lăng.
Cái ý nghĩ của Tô Dao, nhảy nhót một cái nơi đầu tim.
Y thử vươn tay .
cử động một chút, liền nhận thấy Phó Lăng ôm chặt y thêm hai phần.
Tô Dao bực , nhấc tay lên một cái.
Phó Lăng dùng sức một cái, ôm y chặt hơn.
Còn bồi thêm một câu: “Đừng quậy nữa, Tô lão bản.”
Tô Dao động đậy , nhất thời thẹn giận, phẫn nộ vùi đầu trong chăn: “Ta quậy.”
Phó Lăng dỗ y một câu: “Ta quậy ?”
Tô Dao càng giận hơn, lập tức quăng cái ý định ôm đầu, nhắm mắt ngủ.
Con bồ câu Phó vô tri ôm chặt mỹ nhân, mãn nguyện ngủ say một đêm.
Sáng sớm hôm , trời vẫn hửng nắng.
Những giọt nước trong vắt đọng đầu lá trúc xanh mướt, Phó Lăng mở mắt , thấy mỹ nhân tinh xảo rúc trong lòng , nhịp thở đều đặn, tóc mai rối, khóe mắt và mặt còn nhuốm màu hồng rực của giấc ngủ dài.
Phó Lăng chằm chằm một hồi.
Gượng ép nén ý định lén hôn một cái.
Trong thoại bản, thường sẽ kiểu, lén hôn một cái, liền tỉnh .
Đêm qua cưỡng ôm, hôm nay cưỡng hôn, đừng để thực sự giận.
Phó Lăng tuy nghĩ như , nhưng nỡ buông tay.
Đang nghĩ là sẽ ôm thêm một lát nữa, Tô Dao cử động.
Phó Lăng vội vàng nhắm mắt , đợi nửa ngày, chỉ thấy một câu khẽ: “Phó , đừng giả vờ ngủ.”
Phó Lăng nghẹn lời, đành mở mắt : “Tô lão bản sớm.”
Ban ngày giống ban đêm, Tô Dao đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của , nhất thời trong lòng căng thẳng lên, nhớ tới ý định đáp đêm qua, liền càng thẹn thùng hơn.
Phó Lăng ngậm y một cái, Tô Dao chỉ kéo chăn trùm kín đầu.
Kéo động, liền thu một chút, thu trong: “... Phó sớm.”
Lại trốn thành một đống.
Tim Tô Dao đập thình thịch thình thịch, đợi hồi lâu, bên cạnh vẫn động đậy, đành mở miệng: “Phó , đến lúc dậy .”
Phó Lăng lưu luyến rời buông tay, Tô Dao nhẹ nhõm, mặt liền đỏ: “Đêm qua... đa tạ Phó .”
Phó Lăng chỉ đạo Tô Dao khách khí với , đêm qua uổng công một phen, bên giường thở dài một tiếng, mặc quần áo .
Treo màn che lên, mới thấy, Tô Dao đang lộ đôi mắt minh tịnh .
Bồ câu Phó sinh trai, chải chuốt cũng thấy lôi thôi, ngược tự một vẻ tùy tính phóng khoáng của văn nhân.
Phó Lăng tự nhiên hiểu rõ, chỉ tựa vách ngăn chạm hoa, nhướn mày : “Tô lão bản vui ?”
Vành tai Tô Dao đỏ, rụt trong.
Nửa ngày thấy động tĩnh trong phòng, đành giục một câu: “Phó thu dọn xong ?”
Đêm qua thoại bản dọa cho tâm thần hoảng loạn, còn dễ , hôm nay giữa thanh thiên bạch nhật thế , Tô Dao e là ngại ngùng mặc quần áo rửa mặt mặt .
Phó Lăng , nhưng cố tình trêu chọc một câu: “Tô lão bản là ý đuổi ?”
Tô Dao khựng một chút, nhịn lộ mặt , liền Phó Lăng tiếp tục : “Hóa cảm ơn , đều là giả cả.”
Cái giọng điệu ủy khuất .
Tô Dao khỏi dậy, còn kịp mở miệng ngăn cản, thấy Phó Lăng tự về phía cửa: “Tô lão bản, cũng quá đáng thương . Ngươi đêm qua mới sai bảo xong, sáng nay liền lật mặt nhận nợ, đêm qua, gì cũng coi như tận tâm tận lực với ngươi...”
Hắn lẩm bẩm như , kéo cửa .
Xoay đầu , bỗng nhiên ngẩn .
Tay Thành An đang định gõ cửa khựng , ba còn ngoài cửa, thần thái khác .
Ngô thúc kinh ngạc đến mức hai mắt mở to;
Mạnh quản sự thì là vẻ mặt hớn hở vui mừng;
Mà A Ngôn mặt , cau chặt đôi lông mày.
Bồ câu Phó:... Bây giờ nhảy xuống Hoàng Hà liệu rửa sạch ?