Ta Mở Hiệu Sách Ở Cổ Đại - Chương 57: Hội Chùa (Hai) - Nặn Tò He/đường Nhân
Cập nhật lúc: 2026-03-25 12:09:12
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nắng rực rỡ, đám đông náo nhiệt.
Tô Dao thấy Tạ Lang, cùng ánh mắt của Tạ Lang, trong lòng bỗng nảy sinh mười hai phần cục túng... Tính kỹ , giữa y và Phó Lăng, rõ ràng cũng gì, tại thấy ánh mắt của Tạ Lang, vẫn sẽ tự nhiên chứ?
Tim Tô Dao khẽ động, chỉ dời ánh mắt của .
Ống tay áo của Tạ Lang càng nắm chặt hơn.
Tô Dao rõ ràng, đang thẹn thùng.
Chính y lẽ hiểu rõ, nhưng rơi trong mắt Tạ Lang, thấy rõ mồn một.
Trong lòng Tạ Lang cam tâm, nhưng thể tiến lên, chỉ vì quản sự bên cạnh khẽ kéo một cái.
Tô Dao chỉ thấy quản sự ghé tai với Tạ Lang hai câu, chân mày Tạ Lang khẽ nhíu, trầm trầm y một cái, thôi mà về chỗ xe ngựa nhà .
Rèm xe khẽ động, lộ một góc búi tóc của một vị trung niên quý phụ nhân.
Hóa Tạ Lang báo mời Tô Dao, là vì cùng nhà tới.
Chùa Đại Từ An hôm nay phơi kinh, lễ Phật ở Cựu Kinh nhiều, tự nhiên tới. Trong ký ức của nguyên chủ, Tạ lão phu nhân vì tích phúc cho con gái nhỏ, ăn chay nhiều năm.
Đáng tiếc T.ử Ninh tiên thiên bất túc, thế nào cũng giữ .
Tạ Lang còn đau lòng hồi lâu.
Hắn xưa nay hiếu thảo, lý nên cùng Tạ lão phu nhân.
Tô Dao chỉ cùng Tạ Lang đồng song vài năm, tuy giao hảo với nhánh của Lâm Nương, nhưng qua gì với nhà Tạ Lang, nên cũng lên chào hỏi.
Bánh bò áp chảo trong tay còn tỏa mùi thịt thơm nóng hổi, Tô Dao liền chỉ cùng Phó Lăng xuống.
Bàn vuông nhỏ bốn , Tề bá còn mua canh hồ lạt ở hàng bên cạnh.
Cái vị mặn cay nồng lâu nếm qua, Cựu Kinh thế mà , Tô Dao cũng .
Tề bá : “Cựu Kinh lớn lắm, nếu đại hội chùa, thể thấy nhiều hàng quán ăn uống mới lạ thế .”
Tô Dao c.ắ.n một miếng bánh bò áp chảo, cùng một thìa canh hồ lạt mặn thơm cho thèm, Phó Lăng liền đưa tới một quả trứng gà bóc vỏ: “Cho ngươi.”
Quả trứng tròn trịa ánh mặt trời đặc biệt trắng nõn, giữa thanh thiên bạch nhật thế , Tô Dao thế mà bỗng nảy sinh chút câu nệ.
Trước ở nhà cũng quen .
qua đêm họa đường , nhiều như , dường như...
Tô Dao nhất thời thế mà nên nhận .
Y ngẩn , Phó Lăng liền tùy ý đặt quả trứng gà bên cạnh cái đĩa sứ trắng nhỏ của y: “Ăn nhiều chút, nếu lát nữa mệt.”
Nói xong thuận tay đặt thêm một quả.
Tô Dao kịp phản ứng, liền thấy tiếng của một đôi vợ chồng trẻ ở bàn bên cạnh: “Nhìn kìa, chỉ ăn thôi. Chàng bóc cho một quả .”
“Được .”
Người chồng đặt bát xuống, phát tiếng cảm thán bất lực của nam nhân thô kệch, “Nàng chẳng ăn , giục bóc làm gì?”
“Chàng bóc ăn, bóc ?”
“Bóc bóc bóc, đây chẳng đang bóc .”
Trên bàn bên cạnh truyền đến tiếng gõ vỏ trứng gà, mặt Tô Dao nóng, khá là vội vàng vùi mặt trong bát, uống một ngụm lớn.
Cái bát sứ lớn còn rộng hơn cả mặt Tô Dao, nhưng vẫn che vành tai ửng hồng.
Phó Lăng mỉm .
Ngô thúc và Tề bá chỉ một cái, cũng lặng lẽ mỉm .
Tiếng xung quanh càng thêm ồn ào, bốn ăn xong bữa sáng đơn giản, liền dạo một mạch tới chùa Đại Từ An.
Nếu lễ Phật, cũng rút quẻ nhân duyên, thì cũng cần chen chúc chùa lúc .
Vòng qua cổng chính chùa, theo lối mòn núi, liền thể thấy hồ sen.
Nắng gắt rực rỡ, cây cối núi tươi , lọc một lớp nóng bức. Chim chóc hót khẽ, khí thanh u thấm lòng , dường như là mùi của suối trong cùng quả thông.
Bậc thang đá xanh rộng rãi thẳng rừng núi, dọc theo hai bên đường, vẫn bày đầy các loại hàng quán nhỏ.
Đường rộng thưa, ngược hề chen chúc.
Hàng quán ở đây đều là các loại đồ chơi mới lạ, mặt dây chuyền ngọc tinh xảo, túi thơm chạm hoa rỗng, lạc ngũ sắc, tượng đất, trâm gỗ, quạt giấy, các loại thư họa, cho đến đèn hoa và chong chóng của trẻ con, muôn hình muôn vẻ bày suốt một dọc đường.
Vốn là rừng núi xanh tươi u tĩnh, nhuốm màu khói lửa hồng trần náo nhiệt, ngược là nhã tục cùng thưởng thức.
Tô Dao cảm giác gì với đồ chơi của trẻ con, Phó ngược cực kỳ thích.
Cũng đúng, Phó tinh thông mộc công.
Lần điêu khắc con thỏ gỗ liền sống động...
Tô Dao lúc nhớ tới đôi thỏ nhỏ , mặt nóng lên.
Lúc đó nhận lấy, cũng phản ứng gì lớn, giờ hồi tưởng , con thỏ nhỏ giống như nhảy trong lòng Tô Dao, bắt đầu nhảy nhót nhảy nhót.
Tô Dao tự từ từ bình phục tâm trạng, ngẩng đầu, thấy Phó Lăng đang nâng một con chim gỗ tinh xảo.
Vừa kéo dây, hai cái cánh liền vỗ lên xuống.
Phó Lăng dường như hài lòng, về phía Tô Dao: “Thích ?”
Tô Dao thấy thú vị, liền tiến gần, cũng kéo một cái.
Cánh chim vỗ một cái, ngọn cây đỉnh đầu một con bồ câu lông hoa nhảy qua, “cục cục” một tiếng.
Chủ hàng một gương mặt tròn hòa ái, như một con mèo chiêu tài, vội : “Hai vị công t.ử thật tinh mắt. Ngài xem con bồ câu nhỏ của chúng , so với bồ câu thật cũng kém bao nhiêu .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ta-mo-hieu-sach-o-co-dai/chuong-57-hoi-chua-hai-nan-to-heduong-nhan.html.]
Bồ câu thật, chẳng đang ở đây ?
Bồ câu mua bồ câu.
Tô Dao lặng lẽ Phó Lăng một cái, khỏi bật : “Bao nhiêu tiền?”
Chủ hàng dấu tay “năm”, hòa ái : “Buôn bán nhỏ, mặc cả , công t.ử thông cảm.”
Tô Dao và Phó Lăng đều mặc đồ giống nhà nghèo, đặc biệt là Phó Lăng, cả toát vẻ tiền.
Có tiền cũng thể tiêu bừa.
Tô Dao vẫn lý với ông một hồi, chủ hàng chỉ chịu đồng ý, thấy Tô Dao xác thực mua, ngược nới lỏng miệng: “Công t.ử mua một cái thể rẻ, mua một đôi .”
Ông lướt qua hai một lượt, chọn một con lớn hơn chút, với Tô Dao: “Phu quân của ngài thích, nhưng cũng thể chỉ tặng , chính ngài cũng giữ một con mà chơi.”
Chủ hàng thật khéo miệng: “Thành đôi thành cặp, ý đầu bao. Lát nữa hai vị công t.ử mang theo bồ câu của , rút quẻ nhân duyên, bảo đảm là quẻ thượng thượng!”
Tô Dao và Phó Lăng sinh bắt mắt, các chủ hàng xung quanh đều trộm sang.
Tô Dao sớm tự nhiên, lúc nhiều, y liền mỉm , thấp giọng giải thích: “Cũng phu quân... lão bá đùa .”
Chủ hàng ngược ngẩn , kỹ thần thái hai một lượt, bừng tỉnh : “Chẳng chỉ thiếu một đạo minh lễ , cái đó gì quan trọng! Công t.ử cần quy củ như , phu quân gọi hai câu !”
Tô Dao càng thêm mặt nóng bừng, nhét tiền cho ông, ôm lấy bồ câu liền .
Vừa xoay , chỉ cảm thấy đôi bồ câu nhỏ cũng nóng bỏng tay.
Vội vàng nhét cho Phó Lăng, liền xoay mất.
Bồ câu nhỏ mắt tròn mỏ đỏ cánh lớn, chủ hàng một tiếng: “Còn kiểu tặng quà thế , công t.ử nhà ngài da mặt mỏng nhỉ. Ngài mau đuổi theo , kẻo một loáng thấy lạc mất.”
Phó tướng lộ một ánh mắt tán thưởng “ngươi tiền đồ”, ôm lấy bồ câu đuổi theo.
Đường núi sửa cực kỳ bằng phẳng, nhưng núi rốt cuộc xa hơn chút, quá nhiều.
Phó Lăng chỉ giao bồ câu cho Ngô thúc thu , Tô Dao thấy đôi bồ câu mắt tròn nữa, mới trấn an lòng đang nhấp nhô.
Trong rừng lọt xuống nắng rực rỡ thưa thớt, chủ hàng trêu chọc một phen, Tô Dao và Phó Lăng sóng vai mà , cũng tiện mở miệng nữa.
Các chủ hàng ở Cựu Kinh đều sinh ánh mắt gì thế , thấy hai vị công t.ử liền gọi phu quân phu quân.
Đi ngang qua một hàng ven đường, Tề bá chỉ dừng : “Công tử, uống ngụm nghỉ ngơi một chút .”
Tô Dao uống ngụm , chỉ một dải bậc thang dài: “Còn bao lâu nữa mới tới?”
“Mệt ?” Phó Lăng đầu liền bóc lạc cho y.
Tô Dao khựng : “Mệt thì mệt, chỉ là lúc bữa trưa kịp tới, chúng mang theo đồ ăn, chỗ gì để ăn.”
Lại đống lạc trong tay Phó Lăng một cái, cục túng : “... Phó cần phiền phức, ăn .”
“Không , lát nữa đường ăn.”
Việc đút ăn vô cùng thuận tay, Ngô thúc : “Tô lão bản ăn dưa quả, ăn chút gì khác ? Còn khá xa, ngài đừng để lát nữa mệt.”
Nói xong đầu một cái: “Bên hàng nặn tò he (đường nhân), mua một cái? Cứ coi như ăn chơi, tốn bụng.”
Bổ sung chút đường cũng .
Tô Dao đêm qua cách của Bùi Nghi, ngược giống triệu chứng thiếu m.á.u nhẹ.
Tô Dao gật đầu, Ngô thúc liền chạy bước nhỏ , một lát , giơ hai cây tò he nhỏ tới.
Một cây uyên ương hí thủy, một cây song ngư hí liên.
Tô Dao:...
Ngô thúc : “Quẻ nhân duyên ở chùa Đại Từ An linh nghiệm, chỗ thông thẳng tới hồ sen, tò he đều là kiểu hoa văn , chiếm ý đầu đấy.”
Tô Dao xa một cái, hai con hoa văn tinh xảo, quả nhiên bày ở hàng đầu tiên.
Tô Dao khựng , Phó Lăng tiên chọn một cây song ngư: “Cái .”
Tô Dao còn cách nào, đành cầm lấy cây uyên ương .
Y thích cái ý đầu , chỉ là da mặt mỏng, nếu cầm hai cây hoa văn suốt dọc đường...
Theo ánh mắt của các chủ hàng ở Cựu Kinh, chắc chắn sẽ trêu chọc suốt dọc đường.
Tề bá và Ngô thúc đều thoái thác tuổi tác lớn tiện ăn, Tô Dao chỉ thể cầm lấy, và nhanh chóng cho miệng.
Nhân lúc thưa nhanh chóng ăn, lát nữa liền ai thấy nữa.
cây tò he cực lớn, Tô Dao cứ ngậm trong miệng, mới tan một chút xíu, ngọt thấu tận tim.
Tô Dao cũng tính là nhỏ nữa, cầm một cây tò he lớn như đường cũng thấy khá ngại, y rời tay mà ngậm lấy, liền khá là lén lút, đang lúc né tránh, bỗng thấy một bóng quen thuộc bên đường.
Hứa Trạch mới xong một phong thư cho , đang gấp giao phó, ngẩng mắt, đúng lúc thấy Tô Dao và Phó Lăng sóng vai mà .
Tô Dao lập tức hoảng hốt, theo bản năng liền lấy cây tò he .
Y lấy , Hứa Trạch liền kỹ .
Uyên ương.
Đã ăn một nửa .
Lại Phó Lăng bên cạnh, song ngư.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Mắt Hứa Trạch tối sầm , trực tiếp dậy: “Tô lão bản.”
Tô Dao đành dừng , gượng : “Hứa ... thật khéo.”
Giọng Hứa Trạch trầm trầm: “Lúc mời Tô lão bản cùng tới, ngài trong tiệm phơi sách, rảnh ngoài dạo. Sao bây giờ ——”
Hắn Phó Lăng một cái, nhấn mạnh thêm chút: “Tại cùng Phó ngoài chơi?”