Ta Mở Hiệu Sách Ở Cổ Đại - Chương 28: Chung Sống (Một)

Cập nhật lúc: 2026-03-25 12:08:17
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Dao chạy bếp, trấn tĩnh một hồi lâu, mới cảm thấy thật khó hiểu.

Chạy cái gì chứ?

Tim y loạn nhịp một hồi, ngẩn ngơ bên bếp lò hồi lâu, mới hồn ... Chạy cũng chạy , giờ mà thì thật tiện.

Đã bảo là làm cơm, nên làm món gì đây?

Tô Dao quanh bếp lò một lượt, bắt đầu phát sầu.

Nói cũng , đây chính là đầu tiên Phó chính thức tới ăn cơm.

trong nhà chẳng còn món gì ngon cả, vốn định ăn mừng A Ngôn tiểu thí đỗ đạt, vì A Ngôn hôm qua về nên y cũng mua thức ăn.

Tô Dao đếm qua một lượt, phân vân giữa mì trộn và gà om vàng (Hoàng mặn kê).

Cuối cùng vẫn chọn gà om vàng.

Mì trộn thì quá đỗi bình thường, món cơm để đãi khách.

Hơn nữa, cùng Phó Lăng trong một căn phòng ăn mì trộn bình dân...

Cũng chút kỳ kỳ.

Tô Dao nhớ tới cảm giác tim đập vô cớ lúc nãy, lơ đãng một cái, lúc thái khoai tây suýt chút nữa cắt trúng tay.

Thành An mà thót tim: “Công t.ử làm ? Hay là đừng làm nữa, để con ngoài mua.”

Làm ?

Chính Tô Dao cũng .

Y lúc mới hồn, cúi đầu miếng khoai tây thái lệch, dứt khoát hạ một dao, chẻ làm hai mảnh.

Nghĩ thông thì đừng nghĩ nữa, nghĩ nữa đến cơm cũng chẳng làm mất.

Tô Dao thở phào một , tập trung tinh thần làm món ăn, may mà xuất hiện tay chân vụng về kiểu lấy nhầm giấm thành nước tương, lấy nhầm đường thành muối.

Mặc dù việc làm đầu bếp là chuyện ngoài ý năm đó, nhưng Tô Dao cũng thích nấu ăn.

Bên bếp lò bốc lên nước nóng hổi, Thành An giúp mở nắp nồi, những hạt gạo căng tròn bóng bẩy, cơm chín .

Thịt gà cũng xong.

Khoai tây mềm bùi, thịt gà đỏ tươi mềm mượt, ớt xanh thấm đẫm nước sốt đậm đà mặn thơm, c.ắ.n một miếng, còn mang theo chút vị cay nhẹ sảng khoái.

Tô Dao còn cho thêm đậu phụ rán và nấm kim châm, nấu trong nước sốt đậm đà, trơn mượt ngấy.

Mặc dù món gà om vàng đơn giản một chút, nhưng để đãi khách thì vẫn đủ dùng.

Phó ở đây, Thành An chịu ăn cơm cùng y, chỉ tìm hai cái liễn canh lớn. Một liễn đầy thịt, một liễn đầy cơm.

Tô Dao mỉm : “Xem khẩu vị của con ngày càng đấy.”

“Là do công t.ử nấu ăn ngon ạ.” Thành An hì hì, thừa lúc Tô Dao chú ý, lấy thêm một đôi đũa.

Đâu con khẩu vị , là con để dành cơm cho ám vệ của con đấy chứ.

Thành An giúp bày biện cơm canh ở hoa sảnh, tự ăn cơm.

Tô Dao rửa tay, khi đến hoa sảnh, Phó Lăng một lát, đang xem một xấp bản thảo.

Là họa thảo của Hứa Trạch.

Hôm qua đặt ở quầy, thu , Phó thấy .

Tô Dao tiến gần, tiên cẩn thận dời giá nến xa một chút: “Phó cầm mà xem, trời tối hại mắt lắm.”

“Xem xong .” Ánh đèn lay động, càng làm cho ánh mắt Phó Lăng thêm phần thâm trầm.

Hắn chọn hai tờ trong đó: “Hai tờ , vẽ .”

Tô Dao hôm qua xem qua một lượt tranh của Hứa Trạch, họa kỹ của Hứa Trạch xuất chúng, y cũng thấy .

Nghe giọng điệu của Phó Lăng, dường như mấy hài lòng.

Tô Dao vội vàng cầm lấy xem.

Là hai bức chân dung.

Trong cuốn “Vân Tiên Mộng Ức” của Phó Hạc Đài, nhân vật chính Giang Vân Tiên kiếp tình cờ cứu một cây thủy tiên, kiếp cây thủy tiên tu thành tinh, để báo ân, giúp đỡ Giang Vân Tiên hai trong sách.

Cũng chỉ xuất hiện hai , nhưng Phó Lăng miêu tả nhân vật quá đỗi siêu phàm thoát tục, khiến cực kỳ nhiều độc giả yêu thích.

Người tâm thiện, tự mang tiên khí và sự huyền bí, tự nhiên dễ chiếm cảm tình.

Hứa Trạch vẽ riêng hai bức tranh cho vị thủy tiên tinh cũng là chuyện bình thường.

Bức họa , dường như cũng chẳng điểm nào để chê trách.

Tô Dao cầm hai bức tranh cẩn thận đối chiếu, Phó Lăng ở phía đối diện, thấy tình cảnh , ánh mắt càng thêm thâm trầm.

Tô Dao , hai bức tranh vẽ thủy tiên tinh , giống y.

Ngũ quan nhiều điểm tương đồng, chỉ là cử chỉ thần thái biểu cảm...

Phó Lăng cái là thấy giống ngay.

Phó tướng tin chắc đây tuyệt đối là ảo giác, mà là trực giác nhắm tình địch.

Bản cũng cực kỳ thích vị thủy tiên tinh , nếu sẽ tốn nhiều công sức để miêu tả một nhân vật phụ mấy quan trọng như .

vẽ thành dáng vẻ của Tô Dao, thì cũng để đích vẽ, khác vẽ thì cái thể thống gì?

Hơn nữa, tập vẽ còn bán khắp Cựu Kinh.

Phó Lăng nhịn ánh mắt trầm xuống.

Hắn nhớ tới bộ những tình địch tiềm năng ở Cựu Kinh, cơn ghen tuông của cả liền bốc lên.

Tô Dao từ giữa hai bức tranh ngẩng đầu lên, liền thấy gương mặt của Phó Lăng, từng tấc từng tấc một đen sầm .

Sao mà còn thể đen một cách tầng lớp như thế nhỉ?

Xem Hứa gia truyền thừa, vẫn là giỏi vẽ nhân vật.

Tô Dao tự thấy cũng coi như thông hiểu thư họa đôi chút, chẳng hề một phân tì vết nào.

Vậy thì quả nhiên vẫn là Phó Lăng mắt quá cao.

Y liền bận mỉm : “Phó thấy , sẽ với Hứa ngay. Chỉ là —— Phó thấy bức họa nên sửa thế nào?”

Phó Lăng thèm nhấc mí mắt: “Vẽ quá , sửa cho chút.”

Tô Dao:... hả?

Tô Dao nhất thời ngây .

nhầm ?

Còn... còn vị khách hàng cha nội nào đưa yêu cầu kiểu ?

Phó Lăng, đây là cuốn sách do chính tay ngài mà? Tác giả chẳng nên tấm lòng như cha đẻ ?

Vậy mà còn con đẻ của chút.

Tô Dao thực sự nghi ngờ nhầm, xác nhận với Phó Lăng một nữa: “Phó thấy nhân vật thể thế ?”

Không thể như ngươi .

Phó Lăng khựng một chút: “Cứ chiếu theo hướng mà vẽ, càng càng .” Lại bồi thêm một câu: “Vẽ thì đừng vẽ nữa.”

Tô Dao tự nhiên Phó Lăng đang ăn dấm chua vô danh của cả Cựu Kinh, giọng điệu thiện cảm, chỉ thể trực tiếp ứng lời.

Lại thầm thở dài một tiếng, Phó Lăng là một thần kỳ, sớm nên thấy lạ mà lạ mới đúng.

Đã như , Tô Dao nhớ tới Hứa Trạch: Vậy nên thế nào với Hứa Trạch đây?

Khách hàng cha nội chê ngươi vẽ quá, bảo ngươi sửa cho chút, càng càng ?

Lời khỏi miệng, Tô Dao đều thấy giống như chính đang bịa chuyện.

Tô Dao một nữa cảm thán một câu khách hàng quả thực là một quần thể đầy rẫy những kẻ kỳ quặc, thu họa thảo, mời mọc cơm canh một lượt: “Phó ăn cơm .”

Đêm về khuya, trong gió ấm thoang thoảng mùi nước sốt đậm đà mặn thơm.

Mùi thịt thơm rõ ràng làm dịu sắc mặt của bồ câu ham ăn, Phó Lăng thuận thế khách sáo hai câu, bắt đầu ăn cơm.

Dáng vẻ Phó Lăng lúc ăn cơm, trông cũng khá .

Lần thấy uống sữa cũng năm phần cao quý lạnh lùng, ăn gà om vàng cũng cảm giác như đang ăn mãn hán tịch.

Lễ nghi của gia đình cao môn dạy dỗ thật .

Cử chỉ của một đứa con ngoại thất cũng văn nhã như .

Tô Dao từ bát cơm ngẩng đầu lên, lén một cái, đang thầm tán thưởng, thì chạm ngay ánh mắt của Phó Lăng.

Phó Lăng ngước mắt: “Tô lão bản cái gì?”

Tô Dao tại , liền từ ánh mắt ba phần trêu chọc.

Y trộm bắt quả tang, vốn chút cục túng, nhưng thấy vẻ trêu chọc trong mắt Phó Lăng, bỗng nảy sinh chút tâm tư đùa giỡn.

Tô Dao đặt đũa xuống: “Ta đang nghĩ, nếu Phó chịu lộ diện, độc giả ở Cựu Kinh nhất định sẽ cho rằng, ngài chính là một Giang Vân Tiên bằng xương bằng thịt.”

Sừng sững như cây tùng cô độc thẳng, rạng rỡ như mặt trăng mặt trời ôm lòng.

Thật là chuẩn xác.

Khí độ của Giang Vân Tiên trong “Vân Tiên Mộng Ức”, gần như chính là theo nguyên mẫu Phó Lăng.

Phó Lăng ngờ y hào phóng thừa nhận trộm, ngẩn , chỉ cảm thấy trong lòng dâng lên niềm vui sướng vô bờ bến.

Hắn khựng một chút, hỏi ngược : “Tô lão bản thích Giang Vân Tiên ?”

“Giang Vân Tiên là khoáng đạt tự tại như , thế gian hiếm thấy.” Tô Dao so với thích, thì tán thưởng nhiều hơn.

Phó Lăng cũng , chỉ mỉm : “Độc giả đều cho rằng siêu nhiên vật ngoại, mắt vướng bụi trần, thực tế đối với hồng trần tục thế, cũng một phân vướng bận.”

“Thật ?” Tô Dao nảy sinh hứng thú.

cũng là câu chuyện thoại bản nổi tiếng khắp Cựu Kinh, Tô Dao tự nhiên qua.

Sao thế, đây là tình tiết ẩn ?

Có thể cùng tác giả sách bán chạy trò chuyện một phen về việc sáng tác, bữa cơm ăn thật đáng giá.

Phó Lăng nở một nụ : “Cuối bài văn, chân nhân ban kim đan cho Giang Vân Tiên, để chốn tiên cảnh thế ngoại, tại từ chối?”

Đây chính là tình tiết sáng giá nhất trong bộ cuốn sách.

Được tiên nhân ban tặng mà từ chối, sự khoáng đạt thông suốt của Giang Vân Tiên càng tăng thêm một tầng.

Tô Dao thuận theo lời mà suy đoán: “Vậy như thế... trường sinh, là vì trong phàm thế vướng bận—— trong lòng?”

Phó Lăng mỉm : “Cuối bài văn , Giang Vân Tiên dừng chân ở quán trọ Bình Châu, vặn gặp lúc Hạ gia tổ chức tiệc mừng tiểu công t.ử đỗ đạt.”

Hắn khựng một chút: “Ta , ngày Hạ gia tiểu công t.ử chào đời, Bình Châu nở đầy hoa thủy tiên khắp thành.”

“Là vị thủy tiên tinh !” Tô Dao giật .

Y thuận theo lời mà xâu chuỗi một lượt, bỗng phát hiện , tất cả các phục bút ám tuyến trong sách đều khớp .

Hèn gì...

Lúc đầu vị thủy tiên tinh tâm thiện c.h.ế.t, Tô Dao còn xem đến mức khá là đau lòng.

Hóa còn một chuyện hậu sự như .

Phó Lăng hổ là đại thần danh tiếng lẫy lừng Cựu Kinh.

Biết đấy!

Thấy Tô Dao kinh hỉ, trong lòng Phó Lăng cũng thỏa mãn đôi chút, chỉ tiếp tục : “Vốn dĩ câu chuyện , chỉ là khởi đầu cho tình cảm của hai họ, còn sự gặp gỡ, quen , hiểu ở kiếp , khi ở bên , sẽ...”

Tô Dao mà hăng hái: “Vậy tại lúc đầu chỉ đến đây?”

“Bởi vì nữa.”

Lý do của Phó Lăng, cực kỳ súc tích rõ ràng, còn hùng hồn đầy lý lẽ.

Tô Dao đang lúc cao hứng, đột nhiên dội cho một gáo nước lạnh.

Bồ câu chính là sinh vật đáng ghét nhất thế giới .

Tất cả đều nên đem băm làm món gà om vàng!

Bản con bồ câu còn chẳng hề hổ: “Ta , cũng là chuyện hợp tình hợp lý. Lúc đầu tiểu thủy tiên tinh c.h.ế.t, , độc giả ở Cựu Kinh lóc t.h.ả.m thiết cả một vùng. Đã c.h.ế.t thành bạch nguyệt quang trong lòng họ , thì cũng đừng chuyển thế tiếp nữa, nếu thì lãng phí tình cảm của họ quá...”

Linh hồn đầu bếp của Tô Dao sắp nén nổi nữa .

Con bồ câu cứ gù gù gù mãi thế ai quản ?

Không ai quản là đem hầm đấy!

Tô Dao cố nén ý định xông lên bóp cổ Phó Lăng ép văn, trưng nụ giả tạo nghề nghiệp: “Phó mau ăn cơm , còn gọt ít trái cây, vặn để ăn bữa cơm.”

Phó Lăng khựng .

Làm thế ?

Đang trò chuyện vui vẻ, đột nhiên ý thúc giục mau chóng rời ?

Tô Dao: Đừng ăn nữa, mau cút về tổ bồ câu mà gõ chữ !

Phó Lăng hiếm khi thấy hiểu , thuận theo sự sắp xếp của Tô Dao mà đuổi khỏi cửa, vẫn còn chút hồ đồ.

Sự ám chỉ về thủy tiên tinh và Giang Vân Tiên, cũng Tô Dao hiểu .

Trông vẻ là hiểu.

Lại còn chút tức giận.

Phó tướng vốn tài thấu lòng đầu tiên cảm thấy, vấp một cái hố lớn, hơn nữa còn hiểu là vấp kiểu gì.

Tô Dao con bồ câu làm cho tức giận, thế nên món ăn mừng cho A Ngôn ngày thứ hai, y chẳng gửi cho Phó Lăng một món nào.

Thành An hậm hực thu hộp thức ăn: “Công tử, gửi cho Phó ?”

Tô Dao im lặng một lát: “Món đặc biệt làm cho A Ngôn, cho khác ăn.”

Tô Dao xoay dội một thìa dầu nóng lên món thịt lát nấu cay (thủy chử nhục phiến), mùi thơm nồng nặc của ớt, hoa tiêu và tỏi băm lập tức tỏa .

Thành An... Thành An đại công t.ử u sầu một giây, lập tức vui vẻ.

Vậy thì múc cho ám vệ của con thêm chút nữa.

Món ăn Tô Dao ăn ngày thường phong phú, bổ dưỡng, ... tóm là thứ mà ám vệ nên thường xuyên ăn.

Thành An luôn thích để dành cho .

Ám vệ Bính mỗi về cơ bản đều tương đương với việc, Thành An ăn thêm một bữa nữa.

Ám vệ Bính dáng vẻ Thành An vùi đầu ăn cá lát, tiếp thêm dầu cho đại công t.ử nhà một nữa.

Mau chóng bắt cóc Tô lão bản về phủ .

Người như , ngài tay, sẽ khác cướp mất đấy.

Ám vệ Bính đang chính là vị Hứa tới .

Tạ phu t.ử và Bạch đại phu mặc dù , cũng ý với Tô lão bản, nhưng Tô lão bản rõ ràng hề động lòng.

Vị Hứa , thì giống .

Tô lão bản đối với , rõ ràng là để tâm hơn nhiều.

Tô Dao là xuất phát từ sự đồng cảm với thế của .

Y tự thế, luôn cảm thấy Hứa Trạch giống như chính năm đó.

Nên nhịn mà giúp đỡ nhiều hơn.

Hứa Trạch buổi chiều tìm tới, Tô Dao đang đợi , mặc dù chuẩn sẵn một bụng lời lẽ, cuối cùng vẫn thật: “Ý của Phó là, làm phiền ngươi sửa... sửa hai bức tranh cho chút.”

Mặc dù yêu cầu qua giống như đang bịa chuyện.

nó quả thực là yêu cầu đích từ miệng Phó Lăng.

Hứa Trạch qua một cái, chẳng hề chút ngạc nhiên dư thừa nào, chỉ im lặng một lát.

Hứa Trạch ngày đó giao họa thảo xong, mới nghĩ tới tập vẽ là để bán khắp Cựu Kinh, cũng nảy sinh nhiều sự tự nhiên.

Hai bức tranh , lúc vẽ thế tình cảm sâu đậm như , Phó cũng là chuyện bình thường.

Mặc dù suy nghĩ của hai thống nhất, nhưng xuất phát từ sự thù địch thiên tính đối với tình địch, Hứa Trạch vẫn thấy thoải mái.

Giọng thấp xuống một chút: “Ta hiểu , sẽ sửa xong ngay thôi.”

Cái mà cũng hiểu ?

Hiểu cái gì cơ?

Người văn hóa quả nhiên đều giao tiếp ở một chiều gian khác.

Tô Dao tự phụ cảnh giới của văn nhân mặc khách, chỉ thể trực tiếp gật đầu: “Được, Hứa nhanh chóng nhé, hẹn với Tạ thị khắc phường . Thành sách sớm chút, cũng để sớm bán .”

Hứa Trạch khựng một chút, đẩy hai tờ họa thảo về phía Tô Dao: “Tô lão bản thấy, hai bức vẽ thể lọt mắt ?”

Tô Dao tự nhiên thấy , sợ Phó Lăng đả kích, bận mỉm : “Vẽ đặc biệt . Người khác thế nào thì , nhưng thích.”

Hứa Trạch cẩn thận ngữ khí của y.

Quả nhiên vẽ là ai.

Hứa Trạch im lặng một lát: “Hai bức tranh dùng nữa, thì tặng cho Tô lão bản .”

Nghĩ một chút, bồi thêm một câu: “Chỗ Tô lão bản vẫn tranh của . Hôm khác rảnh rỗi, sẽ vẽ thêm vài bức cho Tô lão bản, cũng để trang trí cửa tiệm một chút.”

Cái thì quá.

Tranh của Hứa Trạch đáng tiền đấy.

Tô Dao nghĩ tới đây, tự mắng hai câu: Làm ăn đến phát điên , chuyện gì cũng nghĩ tới tiền tiên.

Y cảm ơn ý của Hứa Trạch, gói cho một ít điểm tâm.

Đứa trẻ gầy quá.

Thành An khá là tình nguyện, lúc giúp gói hộp thức ăn, cũng cuối cùng hậu tri hậu giác nảy sinh cảm giác khủng hoảng: Cứ tưởng Tô lão bản chỉ gửi thức ăn cho chủ t.ử nhà thôi chứ.

Thành An đang thầm oán thán, thì thấy Tô Dao gói thêm một hộp: “Con một chuyến tới Tạ thị khắc phường, mang cái gửi cho Lưu chưởng quầy.”

Lâm Nương là đại chưởng quầy, bận rộn vô cùng, hơn nữa chuyện từ hôn , vẫn thể chuyện , dù cũng tiện gặp mặt.

Tô Dao mấy ngày bàn bạc với Tạ thị khắc phường về bản thêu văn, nhưng ngờ sáng nay nhị chưởng quầy Lưu Kỳ đích tới, việc xuất bản của Tô thị thư phô đều do quản.

Trước đây cũng từng qua , chỉ là , thái độ của Lưu chưởng quầy lắm.

Lưu chưởng quầy là một làm ăn, nhưng một tật , là tính toán chi li keo kiệt bủn xỉn.

Lâm Nương nhất định sắp xếp đích tiếp quản việc của Tô thị thư phô, yêu cầu tay nghề nhất, nhưng chịu nâng giá, khiến Lưu chưởng quầy tức đến nửa sống nửa c.h.ế.t, liên tục ở nhà mắng c.h.ử.i mấy ngày trời: “Có tiền kiếm, dưng đem chuyện làm ăn bù đắp cho cái tình nghĩa chẳng liên quan gì...”

Tạ gia là chủ nhà của , khế của đều trong tay Lâm Nương, nên chỉ dám giận mà dám .

Đơn hàng vẫn xếp hàng đầu tiên, đồ đạc vẫn làm theo hướng nhất, giá tiền còn thu thêm.

Lưu chưởng quầy uất ức, chỉ thể bày sắc mặt cho Tô Dao xem.

Tô Dao là một trọng tình nghĩa.

Chỉ nghĩ bản thêu văn vốn dĩ phiền phức, trong khắc phường tốn công sức, y cần gấp, bàn bạc mấy vui vẻ, thì vẫn nên bù đắp chút đồ đạc .

Tô Dao lúc vẫn sẽ ngày Lưu chưởng quầy cảm ơn y rối rít, chỉ dặn dò Thành An: “Cứ bảo là điểm tâm mới làm, mời Lưu chưởng quầy nếm thử.”

Lại dặn: “Đừng gửi nhầm .”

Thành An đùa: “Đã gặp qua hai , làm mà gửi nhầm chứ?”

Thành An làm việc vững vàng nhanh nhẹn.

Tô Dao cũng yên tâm, đang dọn dẹp đĩa, thì thấy chân rơi xuống một vật.

Tô Dao nhặt lên xem, là một cái mặt dây chuyền bằng ngọc đen xỏ dây kim loại đen.

Trông giống như một cái mặt dây chuyền quạt.

Thành An liếc một cái: “Ái chà, đây chẳng là đồ của Phó ?”

Ngọc đen chạm khắc tường vân, vân lý hiếm thấy, tay nghề cũng tinh xảo.

Vật phẩm hoa quý như , quả thực giống thứ mà Phó Lăng dùng nổi.

“Con đây từng thấy ở Phó phủ ? Có của Phó ?” Tô Dao xác nhận một chút. Trong tiệm cũng thường những vị khách phận quý trọng khác, đừng nhận nhầm.

Miếng ngọc vẫn là do Phó Lăng thời thiếu niên đích điêu khắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ta-mo-hieu-sach-o-co-dai/chuong-28-chung-song-mot.html.]

Thành An sẽ nhận nhầm, chỉ gật đầu.

Tô Dao đưa cho : “Vậy con thuận đường mang trả cho Phó .”

Thành An ở chỗ Tô Dao chút vui vẻ đến quên cả lối về: “Con gặp Phó .”

Gặp mắng cho mà xem.

Thành An mỗi báo cáo với Phó Lăng, đều bắt đầu từ việc tự kiểm điểm bản .

Thành An ủy khuất.

Lại đẩy Tô Dao: “Vật quý trọng, con mang trả cũng thể thống gì. Công t.ử ngài .”

Đại công t.ử nhất định đang đợi gặp ngài đấy.

“Được.”

Thành An lý, mất thì chẳng bao nhiêu tiền, thôi thì một chuyến .

Từ gặp Trịnh phủ doãn ngoài Phó trạch , Tô Dao liền từng tới nữa.

Vì chuyện ca kỹ của Thái t.ử , Trịnh phủ doãn cách chức .

Phủ doãn mới ở Cựu Kinh họ Tống, là một vị Thám hoa thời Tiên đế, tài hoa, là một vị lão thần.

Những bình dân ở Cựu Kinh như Tô Dao vẫn từng gặp qua.

Chẳng mấy chốc là lập hạ, cây cối xung quanh Phó trạch ngày càng xanh , mang theo sức sống nhiệt liệt và mãnh liệt.

Diên Khánh Phường ít , những loài chim tên kêu ríu rít, nhảy nhót xung quanh Tô Dao.

Ngô thúc ở cửa, liền thấy Tô lão bản thong thả tới.

Ánh nắng buổi chiều trong vắt xuyên thấu, phản chiếu làn da Tô Dao càng thêm trắng trẻo. Thời tiết gần sang mùa hè, chút nóng rực, mặt trời từ ngọn cây rơi xuống, trán Tô Dao hiện một lớp mồ hôi mỏng.

Sắc mặt Tô lão bản ngày càng .

Ngô thúc từ xa, chỉ cảm thán, may mà Tô lão bản sinh ở Cựu Kinh, chứ nếu ở trong kinh, đại công t.ử chắc cơ hội tay.

Ngô thúc bận tiến lên đón vài bước: “Tô lão bản hữu lễ. Là tới tìm công t.ử nhà chúng ?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Tô Dao hành một lễ: “Hôm qua Phó đ.á.n.h rơi một vật ở tiệm của , tới trả.”

Tô Dao đang định đưa mặt dây chuyền quạt cho Ngô thúc, Ngô thúc nhận: “Tô lão bản đích trả cho công t.ử nhà chúng . Vật quý trọng, mất ở chỗ thì .”

Làm gì mà cẩn thận như chứ.

Tô Dao chỉ đành theo .

Phó trạch mà còn khác.

Ánh nắng sàng lọc xuống một vùng cây cỏ hoa lá loang lổ, hoa t.ử vi vẫn đang nở rộ, một sân đầy màu hồng tím.

Trong sân bên chiếc bàn đá nhỏ Phó Lăng đang , đang đ.á.n.h cờ với một vị văn sĩ lớn tuổi hơn nhiều.

Người đó mặc dù tuổi tác lớn hơn chút, nhưng dáng vẻ cực kỳ đoan chính, khí độ nho nhã, chân mày nhuận lãng, , Tô Dao chỉ một cái, liền thể tưởng tượng , nếu là thời trẻ, đây là nhân vật phong hoa tuyệt đại đến nhường nào.

Cũng chẳng cần thời trẻ, Tống đại nhân bây giờ cũng danh tiếng giảm năm xưa.

Trên bảng xếp hạng mỹ nam phi chính thức ở kinh thành, chỉ một Tống Căng là đàn ông hơn bốn mươi tuổi, năm nào cũng đè bẹp một đám nhóc con.

cũng là khi đỗ Thám hoa năm đó, túi thơm của các quý nữ trong kinh ném cho trắng cả mấy con phố.

đó quốc triều bao giờ xuất hiện một vị Thám hoa lang tuấn tú như nữa, trong giới khuê các ở kinh thành còn tiếc nuối suốt bao nhiêu năm trời.

Tô Dao thấy khách ở đó, liền nán lâu, từ xa hành lễ với hai .

Đang định lấy đồ , Phó Lăng giữ y : “Ta và phu t.ử ván cờ sắp đ.á.n.h xong , Tô lão bản làm chứng cho chúng . Đã từ một ván một thắng kéo dài đến ba ván hai thắng, giờ bảo năm ván ba thắng.”

Phó Lăng nhíu mày: “Phu t.ử nhất định chịu nhận, hôm nay e là đ.á.n.h mãi thôi.”

Tống Căng ngước mắt Tô Dao một cái, dường như mỉm một chút: “Ngươi bây giờ tuổi tác lớn, liền cứ thế cùng ngoài bắt nạt ?”

Hai chuyện, nhưng tay thì dừng.

Dựa theo trình độ đ.á.n.h cờ của Tô Dao mà xem, nước là thần tiên đ.á.n.h .

Ngô thúc dâng cho Tô Dao một chén Long Tỉnh, Tô Dao uống cạn một chén, cục diện ván cờ phân thắng bại.

Quân trắng vô lực xoay chuyển tình thế, Tô Dao liền thấy vị phu t.ử của Phó Lăng, bắt đầu buông tay: “Ván tính, chúng bảy ván bốn thắng.”

Phó Lăng nhấp ngụm : “Phu tử, thua là thua .” Lại bất đắc dĩ: “Ngài ngày thường giở trò với thì thôi, đây còn ngoài ở đây mà.”

“Thì chính là đấy.”

Tống Căng đầu, kỹ Tô Dao một cái, “Ván tính, chẳng chính là tiểu mỹ nhân làm phân tâm ?”

Tô Dao đầu tiên là nụ của ông làm cho ngẩn ngơ, danh xưng của ông làm cho ngẩn ngơ.

Là thầy của Phó Lăng ?

Tính tình và Phó Lăng... chẳng giống chút nào cả!

Tống Căng gọi một tiếng trêu chọc Phó Lăng, thấy ánh mắt Phó Lăng trầm xuống, chỉ thấy buồn : “Tiểu mỹ nhân là bạn của học trò ? Biết đ.á.n.h cờ ?”

Tô Dao đang trả lời thế nào, liền thấy giọng trầm thấp của Phó Lăng: “Phu tử.”

Đứa trẻ từ nhỏ như .

Không vui là gọi thẳng tên , đối với thầy vui là giọng trầm trầm gọi một câu “phu tử”.

Tống Căng cực kỳ đại lượng ứng một tiếng, khi chọc xù lông, thấy vui vẻ, liền đổi miệng: “Tô lão bản tới tìm học trò của Tống mỗ làm gì?”

Phó Lăng giới thiệu cụ thể, Tô Dao cũng nên xưng hô thế nào, chỉ thể : “Kiến quá . Ta tới trả đồ cho Phó .”

Nói đoạn, lấy mặt dây chuyền quạt .

Chân mày Tống Căng nhíu , khỏi về phía Phó Lăng, thấy chẳng động tĩnh gì.

Lòng bàn tay Tô Dao nâng mặt dây chuyền quạt: “Ta xem qua một lượt, là dây lỏng.”

Thần sắc Phó Lăng như thường, thu trong ngực: “Đa tạ Tô lão bản.”

“Nên làm mà.”

Tô Dao mỉm , “Còn với Phó một tiếng, Hứa đồng ý sửa tranh, đại khái ngày mai sẽ gửi tới cho ngài xem một cái. Nếu , bản thêu văn liền bắt đầu làm .”

Phó Lăng “ừm” một tiếng, gật đầu: “Tô lão bản vất vả .”

Tô Dao về phía Tống Căng, : “Vậy và Phó cứ trò chuyện, trong tiệm của còn việc, về sớm.”

Y cáo từ, lúc dậy tay áo vướng một cái, loảng xoảng rơi hai tờ họa thảo.

Chính là vị thủy tiên tinh mà Hứa Trạch vẽ.

Ánh mắt Phó Lăng bỗng nhiên trầm xuống, ánh mắt Tống Căng khá là trêu vị.

Phó Lăng dịu giọng: “Tô lão bản mang theo họa thảo bên ?”

Lại bất mãn: “Bản thảo hỏng còn giữ ?”

Tô Dao đang định nhặt lên, thì Tống Căng nhanh tay nhặt mất .

Tô Dao chỉ thể ôn hòa mỉm : “Hứa đối với hai bức dường như cũng mấy hài lòng. thấy , liền tặng .”

Vừa thuận tay thu , quên để ở nhà, mà mang theo ngoài.

Tống Căng là nhân vật thông minh nhường nào, chỉ liếc hai cái, ý trêu vị trong mắt càng đậm.

Ông về phía Phó Lăng: “Ta , Cựu Kinh từ khi nào họa sư xuất sắc nhường ?”

Sắc mặt Phó Lăng thiện cảm: “Ta cũng thấy họa công xuất chúng. Phu t.ử chi bằng đưa tranh cho , bản thảo hỏng của thì thu thập.”

Tống Căng tự nhiên chịu, : “Phong tư của trong tranh thật siêu phàm thoát tục——”

Ông cố ý khựng một chút: “Thế gian nếu thật sự nhân vật như thế , thì tán hết gia tài tìm cách để gặp một . Giờ bức chân dung , một từ gọi là gì nhỉ...”

Tống Căng cong mắt: “Yêu thích buông tay, chính là từ .”

Trong lòng Phó Lăng thầm nghĩ phu t.ử nhà chắc cố ý tới để chọc tức c.h.ế.t chứ, một bên hiểu rõ tính tình của Tống Căng, thể chấp nhặt với ông, đành giữ vẻ mặt đen sì im lặng.

Tô Dao trái , : “Vậy, nếu thích, thì tặng cho .”

Tống Căng còn chuyện: “Thế nhỉ? Chẳng là Hứa ‘đặc biệt’ chuyên tặng Tô lão bản ?”

Phó Lăng thấy giọng ông là thấy nghẹn lòng, trầm giọng mở miệng: “Tô lão bản nỡ bỏ vật yêu thích, phu t.ử cứ cầm lấy . Tô lão bản mặc dù dễ chuyện, phu t.ử cũng đừng hời còn khoe mẽ.”

Lời của Phó Lăng nặng , Tống Căng liền cứ chọc tức : “Thật ? rõ ràng chính là vật Hứa ‘đặc biệt’ tặng Tô lão bản, làm nỡ đoạt vật yêu thích của khác? Vẫn là trả cho Tô lão bản thì hơn.”

Sắc mặt Phó Lăng lạnh đến mức sắp đóng băng .

Tô Dao mấy hiểu họ đang cái gì, nhưng sắc mặt của Phó Lăng, y khá hiểu.

Phó Lăng giận .

Rút.

Tô Dao : “Tiên sinh thích, tặng cho . Dù và vị Hứa họa sư cũng quen , họa tác, dễ dàng.”

Tống Căng buông tha mà trêu chọc Phó Lăng: “Xem Tô lão bản và Hứa , quan hệ khá thiết.”

Bồ câu dường như sắp nổ tung .

Nói nhiều sai nhiều, Tô Dao tùy miệng khách sáo hai câu, bước nhanh chân bỏ .

Trong sân thanh tịnh hơn hai phần, Phó Lăng thèm nhấc mí mắt: “Phu t.ử vui ?”

Tống Căng vẻ mặt đầy chữ “mau cút ”, thong dong mỉm : “Ta vui quan trọng, quan trọng là——”

“Tô lão bản nhà ngươi, bên ngoài khá nhiều dòm ngó đấy.”

Phó Lăng hít sâu một .

Từ nhỏ Tống Căng dạy dỗ, tính nết ông nắm thóp hết cả.

Phu t.ử quả thực quá cách chọc tức khác.

Tống Căng thấy thực sự vui, mới nghiêm túc hơn hai phần: “Ta chẳng cũng là lòng nhắc nhở ngươi ?”

“Có lòng , phu t.ử tự rõ nhất.” Phó Lăng thèm nhấc mí mắt.

Thật sự chọc xù lông .

Tống Căng rót cho : “Đừng dỗi với .”

Phó Lăng cũng thật sự giận thầy , thuận tay đón lấy: “Ngô thúc dẫn , chính là cho phu t.ử xem một cái. Phu t.ử thấy, thế nào?”

Tống Căng khựng một chút, mắt mày cong cong: “Đẹp hơn ngươi.”

Trong mắt Phó Lăng hiện ý nhạt, : “Phu t.ử hài lòng là . Chọn ngày bằng gặp ngày, thế coi như phu t.ử gặp qua .”

“Nếu hài lòng thì ?”

Tống Căng hỏi miệng, liền nghĩ tới, với con mắt cực độc của Phó Lăng, thể để tâm, khác thể hài lòng.

Ông im lặng một lát, giọng điệu cuối cùng cũng nghiêm túc hơn hai phần: “Mặc dù ngươi chắc chắn tự chủ ý, chỉ với ngươi một câu. Ngươi mắt , nhưng cũng đừng coi khác là mù.”

Lại dư vị một chút, : “Ta thể thấy, trong mắt căn bản ngươi.”

Phó Lăng mặn nhạt: “Có bộ dạng của phu t.ử ở đây, khác làm thấy ?”

“Đừng.”

Tống Căng nhấp ngụm , “Ngươi bắt cóc , là ngươi vô dụng, đừng lôi .”

Lại gõ gõ bàn: “Muốn , thì để tâm nhiều hơn chút.”

Phó Lăng im lặng một lát.

Tống Căng cũng nhắc nhở đến nơi đến chốn , thành , vẫn là xem duyên phận.

Trong sân tĩnh lặng một lát, Tống Căng nhớ tới: “Miếng ngọc đó, ngươi lấy ?”

Phó Lăng thản nhiên : “Ta thích.”

Tống Căng “ừm” một tiếng, thử hỏi một câu, suy nghĩ một lát, thôi.

Phó Lăng uống ngụm , nhắc tới: “Lục Dữ với phu t.ử về hạng nhì tiểu thí của thư viện , Tô Ngôn ?”

“Nhắc tới .”

Tống Căng im lặng một lát, “Ta xem qua bài thi, quả thực xuất chúng, ở vị trí thủ khoa, là ngươi cố ý đè xuống.”

Khựng một chút: “Chỉ dựa một bài phú văn, thì gì. Đứa trẻ Quán các thể, chữ vuông vức đều giống hệt . Ta dám chắc .”

Phó Lăng im lặng một lát: “Nếu đúng là , thì Tô Dao vẫn gì cả.”

Tống Căng mỉm : “Nếu đúng là , thì coi như tiểu Hoàng tôn chúng tìm thấy .”

Nói đoạn, khá là hận sắt thành vôi: “Ngươi quen Tô lão bản , ngày thường nhiều hơn? Lần vẫn là Lục Dữ phát hiện .”

Còn bồi thêm một câu: “Chẳng trách quen lâu như , trong lòng vẫn ngươi. Đến cả tình địch cũng dẹp nổi, cần ngươi làm gì?”

Phó Lăng ông mắng cho một trận tơi bời khói lửa, tiễn , bế Quế Bì lên.

Quế Bì lông xù xù, ăn ngủ suốt một mùa xuân, ngày càng tròn vo.

Phó Lăng bế một đống nặng trịch trong sân, ánh nắng rực rỡ từ giữa bóng cây tỏa xuống, Ngô thúc chạy tới: “Công tử, nhận một phong thư.”

Phó Lăng nghẹn lòng, chỉ : “Đọc .”

Ngô thúc vốn định phong thư kỳ lạ, phong bì chữ, nhưng cũng chẳng chế thức mật tín ngày thường.

Phó Lăng dường như tâm trạng , Ngô thúc liền bớt một chuyện bằng thêm một chuyện, trực tiếp xé phong bì .

“Thế kính khải. Mấy ngày tin thế bạo bệnh, lòng nóng như lửa đốt, nhưng vì nam nữ thụ thụ bất , từng đích tới thăm hỏi, mong thế sự bình an.”

Phong thư thật là kỳ lạ.

Ngô thúc tiếp: “Lời của cha năm xưa, thế còn nhớ chăng? Kết thành lương duyên, là niềm vui của hai họ. Nhớ thời thơ ấu, từng cùng thế học chung gia thục, lúc đó tuổi còn nhỏ, thường những chỗ quá phận, nhờ Tô thế bá Tô bá mẫu và thế chê bỏ...”

Ngô thúc khựng một chút.

Đây là thư gửi cho Tô lão bản ?

Ngô thúc dừng , về phía Phó Lăng, phát hiện sắc mặt Phó Lăng đen kịt... Cũng đúng.

Tô lão bản mà là hôn ước ?

Ngô thúc đột nhiên thấy run tay.

Tính toán đủ đường, vạn vạn tính tới chuyện hôn ước.

Làm ... cái nếu gửi thư nhầm, thì đại công t.ử nhà chúng vẫn chuyện .

Chuyện gửi thư , còn bắt đầu từ việc Thành An Tạ thị khắc phường gửi điểm tâm.

Thành An mang điểm tâm tới Tạ thị khắc phường, vặn gặp lúc khắc phường phát kẹo hỷ, là đại tiểu thư Tạ gia sắp thành hôn .

Thành An ké hai miếng, lúc về tiệm sách, thấy một tiểu sai lạ mặt ở cửa.

Trên quầy đặt một hộp kẹo hỷ, trong tay cầm một phong thư, chỉ : “Phong thư là do tiểu thư nhà dặn dò, gửi cho Tô lão bản.”

Thành An nhận, tiểu sai cứ khăng khăng, chịu đưa: “Tiểu thư nhà , phong thư đích giao tay Tô công t.ử hoặc Tề bá.”

Tô lão bản ở đây, Tề bá cũng ngoài .

Chỉ A Ngôn đang trông tiệm, A Ngôn bất đắc dĩ : “Vừa đòi , cũng chịu đưa.”

Tiểu sai tuổi còn nhỏ, trông còn đặc biệt bướng bỉnh.

Thành An chỉ thể : “Công t.ử nhà lát nữa là về, ngươi đợi một lát?”

“Đã đợi lâu lắm , đợi nữa về kẹo phát hết mất.” Tiểu sai sốt ruột, “Tô lão bản ?”

A Ngôn hề chỗ ở của Phó Lăng, Thành An liền cẩn thận cho .

Thấy ngây ngô, còn mấy .

Tiểu sai ứng tiếng, vội vã chạy mất.

Thành An bóng dáng nhanh nhẹn của , khỏi lo lắng: “Lại quen công t.ử nhà , đừng gửi nhầm.”

A Ngôn : “Ngươi chẳng ? Công t.ử dễ nhận cực kỳ, nào nhất chính là đó.”

Ai mà , tiểu sai ngây ngô áp căn chẳng hề tìm theo tiêu chuẩn .

Hắn chạy tới Phó trạch, Ngô thúc tiễn Tống Căng .

Tiểu sai sốt ruột về, từ xa thấy một ông lão ở cửa, chỉ nghĩ chắc chắn là Tề bá .

Đại tiểu thư Tô công t.ử thể , Tề bá thường dám rời khỏi bên cạnh y.

Cái chắc chắn là đúng .

Hắn giao thư cho Ngô thúc: “Đây là thư nhà gửi cho công t.ử nhà ông.”

Đại tiểu thư dặn dò phô trương, dứt khoát đến cả danh tính cũng báo.

Ngô thúc nhận lấy thư, vẻ mặt mờ mịt.

Người hầu nhà ai mà làm việc đắc lực thế ?

Ngô thúc thấy lạ, lo lắng là chuyện bí mật quan trọng gì đó, bận mang trong .

đó liền chuyện .

Ngô thúc lén Phó Lăng một cái, trong lòng run lên một cái, bận cúi đầu, nhanh chóng lật xem phong thư một lượt.

Là từ hôn! Là từ hôn! Là từ hôn!

Đại công tử, đây là thư từ hôn!

Trái tim Ngô thúc treo tận cổ họng cuối cùng cũng trở về vị trí cũ.

Lâm Nương sắp thành hôn , chuẩn hôn sự bận đến chân chạm đất, nhớ tới hứa với ma ma là thư rõ chuyện từ hôn, vẫn làm.

Nàng bận rộn một phong thư.

vội vàng, cơ bản thuộc kiểu nghĩ tới tới đó, xong liền vội vàng gửi .

Khổ nỗi nha của nàng lười biếng, trời nóng , chịu ngoài, chỉ tùy tiện tìm một .

Ngô thúc khỏi oán thán: Từ hôn mà rõ ở câu đầu tiên, cái mở đầu làm như sắp thành hôn đến nơi .

Hắn trấn tĩnh thần sắc, với Phó Lăng về chuyện trong thư.

Phó Lăng nhận lấy thư, quét mắt hai cái, sắc mặt chẳng hề cải thiện.

Ngô thúc:...?

Công tử, là từ hôn! Từ hôn!

Không ! Tô lão bản vẫn là bắp cải của ngài!

Ngô thúc chỉ cảm thấy áp suất trong cả sân đều thấp xuống, liền thấy Phó Lăng vẫy tay.

Ám vệ Ất xuất hiện: “Chủ tử.”

Phó Lăng thản nhiên mở miệng: “Ngươi làm cho mái nhà chính và nhà bếp sập xuống .”

Ám vệ Ất:... hả?

Phó Lăng lạnh lùng : “Nghe hiểu ?”

“Rõ.” Ám vệ Ất bận ứng một tiếng.

Ứng xong khá là do dự: Là tai vấn đề , là não vấn đề ?!

Ngô thúc mà ngẩn cả : “... Công tử, chúng ạ?”

Phó Lăng bình tâm tĩnh khí: “Không ở đây nữa, thu dọn đồ đạc thôi.”

Chẳng ít xuất hiện ít ở quá xa ?

Chiều nay Tống Căng thực sự kích thích đến Phó tướng .

Hôn ước năm xưa càng làm cho Phó tướng hiểu rằng, tay, thì cả thiên hạ đều đang dòm ngó bắp cải của .

Chỉ sợ trong lúc còn , bắp cải khác đào mất .

Phó tướng vẫn luôn kiên nhẫn trong chuyện của Tô Dao, lúc mới phát hiện , kiên nhẫn vô dụng.

Từ từ mưu tính?

Không.

Tiên hạ thủ vi cường mới là phong cách nhất quán của Phó tướng.

Cư dân ở Diên Khánh Phường chỉ thấy hai tiếng nổ vang rền tiết cuối xuân, nửa canh giờ , Tô Dao đang định đóng cửa tiệm, liền thấy Phó Lăng tới.

Còn lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ kéo theo hành lý.

Tô Dao: “Phó đây là...?”

Phó Lăng trong ánh tà dương mùa xuân nở một nụ : “Nhà đột nhiên sập , cầu Tô lão bản thu lưu.”

Loading...