Ta Mở Hiệu Sách Ở Cổ Đại - Chương 22: Chuyện Làm Ăn Tốt (Ba)
Cập nhật lúc: 2026-03-25 12:08:09
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó tướng cũng chỉ nghĩ thôi.
Hắn tuy giàu nứt đố đổ vách, nhưng từng làm chuyện ức h.i.ế.p dân lành.
Phá hỏng tổ nghiệp của , thì thật chẳng khác gì nuôi luyến sủng.
Phó tướng sở thích đó.
Hắn những thể làm, mà còn ủng hộ sự nghiệp của Tô Dao.
Ví dụ như, thêm vài cuốn sách cho Tô Dao bán.
Nghĩ đến đây, Phó Lăng bỗng thấy phiền muộn: Thế thì thà mua phắt cái tiệm cho xong, đỡ còn văn.
Tô Dao trong lúc mơ màng chợt thấy , trong lòng rùng một cái, lập tức tỉnh táo .
Y dậy mỉm : “Phó tới đây?”
Tô Dao ánh sáng, Phó Lăng mới thấy, nơi khóe miệng y dính một giọt nước sốt nhỏ màu đỏ cam.
Buổi chiều ít khách, mà ai thấy, cũng ai nhắc nhở.
Vừa một bên mặt y vùi trong bóng tối, Phó Lăng cũng .
Tô lão bản luôn mang dáng vẻ ôn văn nhã nhặn, đoan chính tùy hòa, thật hiếm khi thấy y dáng vẻ trẻ con như .
Trong lòng Phó Lăng thầm , ngoài mặt chỉ thản nhiên : “Đừng động.”
Tô Dao ngẩn , đột nhiên nhớ tới lúc y đang sốt đến hồ đồ, cũng thấy Phó Lăng như .
Y theo bản năng cử động, thấy Phó Lăng tiến gần, mới : “Phó ...”
Lời còn dứt, Phó Lăng giơ tay nâng cằm y lên, trầm giọng : “Đã bảo đừng động mà.”
Tô Dao khỏi im bặt, thấy Phó Lăng lấy một chiếc khăn tay, nhẹ nhàng lau một cái bên má y.
Một chút nước sốt.
Tô Dao sững sờ.
Đến khi hồn, mặt y bỗng chốc đỏ bừng, vội vàng lùi nửa bước, lúng túng hồi lâu mới mở miệng : “Đa... đa tạ Phó , ...”... Nói lời cảm ơn càng lúng túng hơn.
Phó Lăng chỉ gật đầu mặn nhạt.
Cả Tô Dao nóng bừng, tim đập loạn nhịp, vội vã : “... Phó chơi một lát, rửa mặt.”
Y chạy trốn hậu viện như chạy nạn.
Phó Lăng chụm hai ngón tay , vân vê một chút, chắp tay lưng.
Vừa vô tình lướt qua khóe môi Tô Dao.
Mềm mại vô cùng.
Phó tướng một bên ngoài một lát, nắng , tâm trạng cũng .
Bên ngoài mấy vị khách ồn ào, cũng chấp nhặt.
tiếng ồn ào ngày càng lớn, cũng yên, đầu , bậc thềm mà xếp thành một hàng dài.
Phó Lăng nhíu mày.
Mọi đưa mắt .
Người đầu hàng nhỏ giọng bàn tán: “Tiểu nhị mới tuyển của Tô lão bản ?”
Một khác lên tiếng phản bác: “Ngươi thấy tiểu nhị nào khí phái thế ?”
Người đó : “Thế cạnh quầy? Tô lão bản ở đây.”
Người phía do dự : “Phu quân của Tô lão bản? thành mà.”
Có suy đoán: “Chắc là vị hôn phu, nạp lễ thôi.”
“Đừng nữa, trông thật sự xứng đôi.” Một khác lén Phó Lăng một cái.
Phó Lăng thấy .
Nghe mà lòng vui phơi phới.
Phó tướng một nữa cảm thán bản thật đại lượng, cũng chấp nhặt chuyện họ ồn ào nữa, lên tiếng hỏi: “Các vị đến làm gì?”
Mấy , một trong đó chắp tay : “Chúng đến mua sách. Nghe chỗ Tô lão bản vẫn còn cuốn “Giang Hồ Nhất Diệp Đao” của Hạc Đài , nên đặc biệt tới đây chờ.”
Nói đoạn khựng : “Không Tô lão bản hiện đang ở ?”
Phó Lăng nhướng mày: “Ở hậu viện.”
Giọng điệu thật sự quá đỗi bình thường.
Mấy trao đổi ánh mắt: Quả nhiên khách khứa bình thường.
Phó Lăng thấy, trong lòng sảng khoái thêm vài phần.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Mấy phía xì xào bàn tán vài câu, đầu lúc nãy lên tiếng: “Vị... công t.ử , chúng cũng đợi một lát , Tô lão bản tạm thời mặt, ngài thể giúp bán ? Buổi chiều thế , cũng khá nóng.”
Phó Lăng khựng : “Không . Sổ sách của tiệm sách là y làm chủ, chạm .”
Giọng điệu , tai mấy vị lập gia đình ở hàng đều lộ nụ hiểu ý.
Người đầu to nhất, đang định tiếp thì Tô Dao .
Phó Lăng đầu một cái, y một bộ y phục khác.
Tô Dao hớt hải chạy về hậu viện, múc chậu nước rửa mặt, loảng xoảng làm đổ chậu đồng, nước dội ướt sũng cả .
Y luống cuống dọn dẹp xong, chọn một bộ y phục khác mới chạy .
Vốn là một chiếc trường bào màu ngọc bích mỏng manh, giờ bằng một chiếc áo lụa màu xám xanh nhạt.
Áo lụa , áo lụa dày dặn.
Tô Dao thấy nhiều như cũng giật : “Sao đông thế ?”
Người đầu giải thích một lượt, : “Ngài đến thì mau bán thôi. Ngài đến, khác đều dám chạm sổ sách .”
Hắn ẩn ý, Tô Dao tự nhiên .
Y mới là chưởng quầy của Tô thị thư phô, khác đương nhiên nên chạm sổ sách.
Y xuống, nhớ tới Phó Lăng, mỉm áy náy: “Phó ngài xem, tới một chuyến mà vẫn ...”
Chuyến của Phó Lăng là tâm trạng cực , chỉ lắc lắc quạt xếp: “Không , chúc Tô lão bản làm ăn phát đạt. Ngươi cứ bận , cũng việc gì, chỉ là tùy tiện tới xem chút thôi.”
Nói xong cũng bỏ luôn.
Tô Dao ngẩn : Hóa là việc gì.
Không việc gì thì ở nhà thêm vài chữ !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ta-mo-hieu-sach-o-co-dai/chuong-22-chuyen-lam-an-tot-ba.html.]
Tô Dao hàng dài mà phát sầu.
Phó Lăng thật sự chữ của đáng giá nhường nào.
Tô Dao bán thêm một đợt, thật sự bán sạch sành sanh sách còn , chỉ còn dư hai mươi cuốn, Tô Dao giữ chịu bán nữa: “Các vị thông cảm, các vị mua nữa thì chỗ chẳng còn gì để xem nữa .”
Người phía hết lời, Tô Dao nhượng năm cuốn, còn đều bày giá.
Lập tức tiệm, mỗi ôm một cuốn xem.
Tô Dao đếm tiền thu , lòng đầy mãn nguyện.
Có tiền khiến vui vẻ.
Suốt buổi chiều , liên tục hỏi thăm, đều là những gương mặt lạ lẫm.
Mười lăm cuốn trong tiệm luôn chiếm giữ, đến muộn liền phàn nàn với y: “Trước đây chỉ đến Hối Văn Đường và Kim Ngọc Trai, ngờ chỗ ngài còn một tiệm sách thế . Hai tiệm đông quá, xếp hàng cả buổi sáng cũng tới lượt, chiều khỏi cửa chỗ ngài vẫn còn, vội vàng chạy tới ngay.”
Lại vỗ đùi một cái: “Hại, vẫn là đến muộn .”
Cuốn sách của Phó Lăng luôn trễ bản thảo. Từ khi Tô Dao xuyên tới đây, tổng cộng ký khế ước ba , nào cũng giao đúng hạn.
Lúc đó Tô Dao đang bệnh, luôn là Tề bá qua .
Tề bá chăm sóc y vất vả, phân tán nhiều tâm trí lo chuyện làm ăn. Huống hồ qua với Phó Lăng, từ chối ngoài cửa cũng cực kỳ nhiều.
Thế nên Tô Dao cũng các tiệm sách khác khi nào nhận bản thảo, khi nào đóng thành sách, khi nào bán .
Tóm đều sớm hơn chỗ y.
Lần hiếm thấy là y thúc giục Phó Lăng mới bản thảo. Phó Lăng giao đúng hạn, các nhà truyền tai , lý nên cùng mở bán.
Nhiều vị khách vẫn là nhờ cơ hội và bản in tinh xảo của Chu Tam mới đến Tô thị thư phô.
Tô Dao chỉ đành mỉm với : “Khắc in cần thời gian, đợt sách tiếp theo đóng xong cũng mười ngày nửa tháng nữa. Ngày mai ngài hãy đến chỗ xem sớm một chút.”
Người thở dài: “Được .” Lại : “Đợt sách tới nếu , ngài nhất định treo biển thông báo đấy.”
Tô Dao mỉm gật đầu.
Đợt tiếp theo đương nhiên thể làm quá nhiều.
Văn chương thoại bản thật sự chỉ cốt ở cái mới lạ, qua đợt , nội dung sách của Hạc Đài về cái gì cũng sẽ truyền ngoài thôi.
Người mua sách sẽ còn nhiều như nữa.
Tô Dao chỉ đặt một lượng cực ít, dự trữ trong kho là .
Cứ thế bận rộn suốt cả ngày, Tô Dao làm cơm tối.
Mùa xuân chính là các loại rau củ tươi ngon, sáng sớm Tô Dao thấy chỗ Vương bá giao rau tôm sông, liền lấy thêm một nắm hẹ non và mầm hương xuân.
Hẹ xào tôm sông, mầm hương xuân xào trứng, Tô Dao cán mì, cắt thành những sợi mì nhỏ mịn.
Lần lúc y bệnh, Thành An mua về loại dưa muối nhỏ ngon, vẫn còn một ít, phối với thịt sợi làm mì thịt sợi dưa muối.
Trước đó y hỏi Thành An, Thành An chỉ : “Mua ở Hoàng gia thực tứ ạ.”
Tô Dao kỳ lạ: “Thế họ chỉ bán nửa vò?”
Thành An mặt mày ủ rũ: “Chỉ hai cái nửa vò dưa muối thôi mà con lóc với bà chủ đấy ạ. Con bảo công t.ử nhà con ngợm khỏe, suy nhược ăn nổi cơm, bà chủ vốn định để dành tự ăn, thế là mới thương tình cho con.”
Tô Dao mỉm , : “Thật sự ngon, hèn gì nỡ bán. Sao con tiệm dưa muối ?”
Thành An : “Phó công t.ử thích ăn ạ, con nghĩ chắc công t.ử cũng sẽ thích.”
Ừm, quả thật cũng giống loại thức ăn mà Phó Lăng thể để mắt tới.
Mặn thơm giòn rụm.
Hiếm khi Tô Dao ăn thêm nửa bát mì.
Tề bá hớn hở: “Hôm nay khẩu vị của công t.ử thật đấy.”
Thành An thầm , Tô lão bản thật sự cùng khẩu vị với chủ t.ử nhà .
Cứ thế bận rộn thêm hai ba ngày, Tô Dao đóng cửa tiệm hai ngày.
Đã đến ngày tiểu khảo của Thanh Thạch thư viện, Tô Dao tạo cho A Ngôn một môi trường ôn thi yên tĩnh.
Bình thường tiệm sách vẫn khá thanh tịnh, mấy ngày gần đây mua đông, ban ngày lộn xộn một chút.
Tề bá từ phòng A Ngôn , khẽ với Tô Dao: “Vẫn còn đang ôn bài.”
Tô Dao ánh nến chập chờn: “Ngày mai tiểu thí còn dậy sớm, Tề bá bảo thằng bé ngủ sớm .”
“Nó xem bài “Khuyến Học” một nữa, bảo ngày mai chắc chắn sẽ thi . Tôi khuyên , lát nữa là ngủ thôi.”
Tô Dao định thêm, chỉ thấy ánh nến trong phòng vụt tắt.
Đứa trẻ thật khiến yên tâm.
Tô Dao là từng trải qua kỳ thi trung khảo đại khảo nào. Y học trung học và đại học ở nước ngoài vì ông nội sống ở nước ngoài dưỡng bệnh.
Ông nội tình cảm quê hương nặng, cầm kỳ thi họa đều một chút, từ nhỏ cũng dạy Tô Dao quốc học.
Mặc dù đại học cũng học xong, ông nội cũng còn là ông nội nữa.
Tô Dao gần như từng nếm trải các kỳ thi nền giáo d.ụ.c truyền thống, mà trong đêm nay trải nghiệm tâm trạng căng thẳng của phụ thí sinh.
Lúc nguyên chủ Thanh Thạch thư viện, thư viện vẫn quy định tiểu thí quy củ như thế , chẳng qua chỉ là vấn đáp vài câu với Lục sơn trưởng, cũng để bao nhiêu ký ức.
Tô Dao thật sự chẳng chút kinh nghiệm nào, lúc thi, cảm thấy còn căng thẳng hơn cả A Ngôn.
Ngày hôm trời tờ mờ sáng, y mở mắt, vội vàng thu dọn một phen, chuẩn đồ đạc cho A Ngôn.
Thực cũng chẳng gì để mang theo...
Bút mực giấy nghiên đều mang, chỉ cần đưa là .
Tô Dao chuẩn cho A Ngôn một hộp thức ăn.
Tiểu thí nhập học của Thanh Thạch thư viện thi suốt cả một ngày, bữa trưa cũng cung cấp.
Tô Dao sợ thằng bé ăn ngon, nên tự chuẩn một phần.
Một hộp thức ăn nhỏ, một tầng xếp cơm trắng thơm dẻo, tầng đặt ba món thức ăn nhỏ.
Tô Dao sợ thằng bé ăn no, sợ ăn hỏng bụng, dám để món nguội, dám để món nhiều dầu mỡ, sợ rau xanh để lâu còn ngon nữa, cuối cùng chọn tới chọn lui, chọn món khoai tây hầm thịt bò.
Kèm theo nút thắt rong biển kho và súp lơ xào thanh đạm.
Khoai tây hầm thịt bò hầm suốt cả một đêm, nút thắt rong biển cũng vớt từ nồi kho; súp lơ làm tươi, hành gừng tỏi hoa tiêu cho nồi, xào nhanh tay.
Có mặn chay, mềm nhừ dễ tiêu hóa, giắt răng dính răng, buổi chiều phỏng vấn đối diện với cũng lo mở miệng thất lễ.
Thời buổi hiệu quả giữ nhiệt của hộp thức ăn đều , Tô Dao cẩn thận bọc thêm mấy lớp vải nhung, đưa A Ngôn chải chuốt gọn gàng tới thư viện.
Chỉ là khi đến Thanh Thạch thư viện, Tô Dao mới phát hiện: Toàn trường mấy chục vị phụ , chỉ y là mang thức ăn cho con.