Ta Mở Hiệu Sách Ở Cổ Đại - Chương 21: Chuyện Làm Ăn (Hai)

Cập nhật lúc: 2026-03-25 12:08:08
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bản tinh khắc “Hải Đường Khỉ Mộng Truyện” của Chu Tam Tiên Sinh bán chạy liên tục suốt ba năm ngày, cuối cùng còn dư hơn ba mươi cuốn, Tô Dao bày trong tiệm để cùng xem.

Thấy bán , y ký tiếp bản tinh khắc cho quyển thứ ba.

Chu Tam Tiên Sinh đang dở quyển thứ tư, quyển thứ tư cũng nhờ đó mà bán một đợt. Đợi đến khi thư kết thúc, quyển thứ tư còn thể thêm một bản tinh khắc nữa.

Tháng ba năm nay tuy bệnh nhẹ một trận, nhưng thu nhập cũng tệ.

Tô Dao đếm tiền: Nếu cuối tháng A Ngôn vượt qua kỳ tiểu thí, tiền học phí Thanh Thạch thư viện coi như đủ.

Y mới thở phào nhẹ nhõm một chút, cuốn “Giang Hồ Nhất Diệp Đao” của Phó Hạc Đài thành.

Lần Tô Dao chuẩn .

Chu Tam Tiên Sinh nổi tiếng bất ngờ, ngoài dự liệu của y, nhưng Phó Lăng xưa nay vốn nhiều hâm mộ, đầu tiên sách mới hai năm, cảnh tượng đó sẽ rầm rộ đến mức nào.

Tô Dao treo biển quảng cáo bán sách mới ba ngày.

Ngày phát hành cũng thương lượng xong, dù Phó Lăng cũng ký hợp đồng với bốn tiệm sách, ngày bán thống nhất.

Hối Văn Đường và Kim Ngọc Trai treo biển từ bảy ngày , khiến chỗ của Tô Dao cũng liên tục tới hỏi.

Tô Dao chỉ mỉm : “Chỗ cũng , chỉ là nhiều như thôi.”

“Vậy chúng sẽ tới sớm.” Một vị khách quen mỉm .

Vì đây là thứ hai thấy hàng dài như , Chúc nương t.ử còn kinh ngạc, bưng dưa cải muối lên cho khách, : “Mua sách xong thì qua chỗ chúng ăn mì nhé!”

Không ít hưởng ứng, Tô Dao bán từng cuốn một: “Mong quý vị thông cảm, sách của Hạc Đài Tiên Sinh giới hạn lượng, mỗi tối đa chỉ mua ba cuốn.”

Tiểu sai ôm bảy tám cuốn lập tức xìu xuống, nhỏ giọng nài nỉ: “Tô lão bản châm chước cho chút , tới xếp hàng từ sáng sớm ...”

“Ai mà chẳng xếp hàng từ sáng sớm, ngươi mua hết thì khác tính ?” Có phía thấy liền lên tiếng.

thế! Mua xong thì mau , chúng còn đang đợi đây!”

“Cả bốn tiệm sách đều bán, nhà ngươi tìm thêm vài tới xếp hàng ?”

Tiểu sai lí nhí: “Giang thị thư phô là đặt , đặt ; Hối Văn Đường và Kim Ngọc Trai thì đông quá, đợi đến lượt chắc chẳng còn gì, chỉ trông cậy chỗ Tô lão bản thôi...”

Tô Dao mỉm , đành nhỏ: “Vậy mai ngươi tới nhé. Nhiều thế , cũng thể vì ngươi mà phá hỏng quy củ .”

Tiểu sai trẻ tuổi vô tình chạm ánh mắt ôn nhu như ngọc đen của Tô Dao, mặt bỗng đỏ bừng, lí nhí chạy mất.

Phía việc bán sách diễn khá trật tự, chỉ là vẫn nhiều cam lòng: “Tô lão bản, tiệm của ngài thể mời Hạc Đài Tiên Sinh tới ? Hôm Tây Trúc Tiên Sinh của Kim Ngọc Trai lộ diện đấy.”

Buổi ký tặng tác giả ?

Tô Dao thực sự từng làm việc .

Các vị khác lẽ còn , chứ Phó Lăng ư, e là thực sự mời nổi.

Xem ở Cựu Kinh vẫn nhiều tò mò về phận của Phó Lăng , cứ nằng nặc gặp mặt một .

Tô Dao chỉ thể trừ lấy lệ: “Để hỏi giúp quý vị. Việc còn xem ý của Hạc Đài Tiên Sinh thế nào.”

“Đó là đương nhiên, đó là đương nhiên.”

Người đó đáp một câu, nhưng phía khác lên tiếng: “Hạc Đài Tiên Sinh bao giờ lộ diện, chẳng lẽ cũng giống như Hồ Tâm Đăng, là một nữ ?”

Giọng trong trẻo, Tô Dao liếc gương mặt thanh tú một lượt.

Ồ, là nữ cải nam trang.

Số cô nương thích sách của Phó Lăng thực sự ít.

Một khác : “Nữ cũng thể lộ diện mà, Hồ Tâm Đăng tháng chẳng cũng lộ diện ở Kim Ngọc Trai đó ? Tôi cũng mới , hóa nàng là cháu gái của Chu Lão Thượng Thư.”

Chu Lão Thượng Thư chính là cha của Chu Quý Phi trong cung, Tô Dao nhớ đạp thanh tết Thượng Tỵ, còn gặp chị của Chu Quý Phi.

“Mới tuổi trăng tròn mà một tay văn chương gấm vóc.” Cô nương cải nam trang khen ngợi, “Thật đúng là tấm gương cho nữ giới.”

Thời nay khá sùng bái tài nữ, mấy phía cũng tiếc lời khen ngợi.

Trong đó một : “Chính vì gia học uyên thâm mới thể nuôi dạy con cái như . Chu Quý Phi trong cung cũng mang phong thái vạn phần, Quân thượng sủng ái. Nay Quân thượng lập Hậu, Chu Quý Phi mới hạ sinh Ngũ Hoàng Tử, tưởng rằng...”

Hắn ngậm miệng tiếp, phía tiếp lời: “Tưởng rằng Cựu Kinh chúng sắp một vị Hoàng hậu...”

“Trương !” Người cũng hết câu phía kéo một cái, “Trương cẩn ngôn. Quân thượng con cái nhiều, chỉ Thái t.ử và Ngũ Hoàng T.ử là khỏe mạnh. Mẫu của Thái t.ử là Trình thị, đó cũng là một vị Quý phi đấy.”

“Quý phi thì ? Không sủng ái, rốt cuộc...”

Trình Quý Phi là nhà của Thái hậu, gia thế xuất chúng.”

“Chính vì thế mới . Thái hậu và Quân thượng xưa nay vốn hòa thuận...”

Tô Dao bọn họ càng càng lệch hướng, vội vàng lên tiếng ngăn cản: “Chư vị tướng công cẩn ngôn. Chư vị tới xem thoại bản, đừng bàn chuyện quốc sự, đừng bàn chuyện quốc sự.”

Mọi đều im lặng.

Tô Dao cũng lịch sự mỉm .

Là một qua kịch bản, Tô Dao , Đương kim Quân thượng căn bản kịp lập Hậu cung biến mà mất mạng.

Sủng phi ư? Quân thượng bạc tình bạc nghĩa, m.á.u lạnh tàn nhẫn, e là chẳng bao nhiêu tình nghĩa. Trong sách chuyện hậu cung nhắc tới nhiều, chỉ một câu “Nay trong cung phong đầu nhất là Chu Quý Phi”, đó một câu “Kể từ khi Chu Quý Phi thất sủng” vân vân.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Tô Dao tuy thất sủng, nhưng chuyện hoàng gia, vẫn nên ít bàn luận thì hơn.

Một lão giả hiền từ đầu hàng mỉm : “Tô lão bản thật là cẩn thận.”

Tô Dao ngước mắt lên liền vội vàng định dậy: “Lục phu...”

Lục Dữ một tay đè y , lắc đầu: “Phía còn học trò, đừng để mất mặt mặt hậu bối.”

Tô Dao trêu chọc, nhỏ giọng : “Lúc học, thật phu t.ử của cũng xem hý văn thoại bản.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ta-mo-hieu-sach-o-co-dai/chuong-21-chuyen-lam-an-hai.html.]

“Ta xem thì chứ? Cũng làm lỡ việc làm gương sáng truyền đạo thụ nghiệp.” Lục Dữ lý lẽ hùng hồn, “Không cho các ngươi xem là sợ các ngươi chỉ xem những thứ mà làm lỡ việc sách chính thống để mở mang kiến thức.”

“Phu t.ử dạy bảo đúng.” Tô Dao ngoan ngoãn đáp một tiếng.

Lục Dữ cầm sách lên, hạ thấp giọng: “Ngươi vốn cẩn thận, hỏi thêm một câu, chỗ ngươi sách của cháu gái nhà họ Chu chứ?”

Tô Dao lắc đầu: “Tiệm của là hạng gì chứ, thể để mắt tới?”

“Vậy thì . Tô thị thư phô nay cũng chút danh tiếng, còn như nữa.” Lục Dữ gõ nhẹ xuống bàn, “Ngươi cứ t.ử tế mà làm ăn, vạn đừng dính líu tới những đó.”

“Bên thì dễ , nhưng đường dễ thường hẹp, bước lên thì khó mà đầu .”

Tô Dao vội vàng cung kính đáp: “Đa tạ nhắc nhở.”

Lục Dữ “ừ” một tiếng, khựng một chút, sang bên cạnh: “Chữ của tiểu hài nhi nhà ngươi cũng khá đấy.”

A Ngôn đang ở bên cạnh giúp Tô Dao ghi chép sổ sách, liền quy củ hành lễ: “Tiên sinh quá khen, vãn bối dám nhận.”

“Cử chỉ cũng đoan chính.” Lục Dữ quan sát một hồi, mỉm , “Mấy ngày nữa thư viện tiểu thí, tới ?”

A Ngôn khẽ giọng : “Công t.ử báo danh , A Ngôn sẽ nghiêm túc dự thi.”

“A Ngôn?” Lục Dữ nheo mắt, khựng một chút, “Ngươi họ gì?”

A Ngôn im lặng.

“Lúc đứa trẻ thoát tịch, ghi là họ Tô.” Tô Dao , “Lúc A Ngôn rời nhà còn quá nhỏ, nhớ rõ họ gốc là gì nữa.”

Lục Dữ “ừm” một tiếng, hỏi: “Bao nhiêu tuổi ?”

A Ngôn lên tiếng, Tô Dao vội : “Mười tuổi . Năm ngoái lúc mua, tên nha t.ử tròn chín tuổi.”

“Mười tuổi ?” Lục Dữ im lặng một lát, lộ nụ hiền từ, “Đến lúc đó hãy thi cho , đừng căng thẳng.”

Lục Dữ lén lút rời .

A Ngôn im lặng một lúc mới lên tiếng: “A Ngôn nên lời nào, A Ngôn thất lễ mặt phu t.ử .”

Đứa trẻ tâm tư chút sâu sắc.

Tô Dao luôn điều đó, nhịn vỗ vỗ : “Không , Lục phu t.ử là dễ tính nhất, sẽ vì chuyện mà làm khó con .”

A Ngôn gương mặt ôn nhu thanh tú của Tô Dao, c.ắ.n môi nuốt xuống những lời định , im lặng hồi lâu mới nhỏ giọng : “Cảm ơn công tử.”

Tô Dao đang đưa sách cho khách, rõ: “Con gì cơ?”

A Ngôn khựng một chút, : “Con trưa nay ăn cá.”

“Được.” Tô Dao mỉm , “Vậy con với Thành An một tiếng, bảo mua hai con cá quế.”

Tô Dao bận rộn như suốt cả buổi sáng.

Lần hết nhưng sách vẫn bán xong.

Tô Dao thầm thở dài, mỉm , xem bảng hiệu của Hối Văn Đường, Kim Ngọc Trai và Chu thị thư phô vẫn vang dội hơn, tới chỗ y vẫn còn ít.

Y đang định dọn dẹp thì tiểu sai lúc thế mà , thấy một đống sách, hớn hở : “Tô lão bản chỗ ngài vẫn còn ? Bán thêm cho ít nữa .”

Lại mếu máo: “Tôi về phủ một chuyến mắng cho mấy trận. Tô lão bản, sợ là đợi đến ngày mai , ngài hôm nay bán cho .”

Lúc ai, Tô Dao đương nhiên sẵn lòng, một ôm mười mấy cuốn: “Hì hì, mấy vị tiểu công t.ử nhà cũng xem.”

Người mua nhiều như tiểu sai nhiều.

Ngày mai e là sẽ bận rộn như nữa.

Tô Dao vươn vai, tuy bán nhiều như tưởng tượng nhưng cũng lỗ.

Y dọn dẹp một chút, quyết định xuống bếp làm một món lớn —— Cá quế sốt chua ngọt (Tùng Thử Quế Ngư).

Nước sốt chua ngọt đậm đà đun nhỏ lửa, Tô Dao xắn tay áo, một đao chặt xuống đầu cá, lạng thịt cá, khía hoa cho hai con cá quế.

Lúc Tô Dao nấu cơm, Thành An thích bên cạnh xem.

Tô Dao cũng cần giúp đỡ, chỉ thấy tròng mắt đảo liên tục: “Sao thế, học nấu ăn ?”

“Không .” Thành An thè lưỡi, “Công t.ử làm thoăn thoắt thế , học cũng nổi.”

Tô Dao bảo : “Đứng xa một chút, cẩn thận dầu bắn.”

Thành An Tô Dao thả hai con cá béo tẩm bột chảo, rưới dầu lên, khỏi mỉm : “Lúc công t.ử nấu cơm trông thật . Không giống đầu bếp, mà giống như đang chữ vẽ tranh .”

“Chỉ ngươi là khéo lời .”

Tô Dao tìm hai cái đĩa lớn, chia hai con cá đĩa, bày thành hình con sóc, rưới nước sốt chua ngọt lên, “Bưng ngoài .”

Hoa đào trôi nước cá quế béo, thịt cá tươi ngon béo ngậy, bên ngoài là lớp vỏ giòn vàng ươm, bọc lấy nước sốt chua ngọt mượt mà, bên trong cực kỳ mềm và tươi.

Tô Dao nấu thêm một bát canh trứng rau chân vịt, những lá rau xanh mướt trông cực kỳ kích thích vị giác.

Bốn ăn còn một chút gì, nước sốt chua ngọt đều A Ngôn dùng để trộn cơm.

Ăn no uống đủ, xuân buồn thu mệt, buổi chiều lượng khách trở về như thường lệ, Tô Dao đang lim dim mắt thì thấy Phó Lăng tới.

Phó Lăng bước cửa thấy Tô Dao đang chống cằm, nửa tỉnh nửa mê.

Ánh mặt trời rực rỡ, xung quanh lơ lửng những hạt bụi nhỏ li ti. Tiệm sách cửa sổ mở rộng, ngoài cửa sổ là cây hoa hạnh rực rỡ như mây hồng, cành lá vươn dài, những cánh hoa hồng nhạt nhỏ vụn rơi lả tả đầy đất.

Chỗ của Tô Dao dùng hương, chỉ mùi mực sách hòa quyện cùng hương hoa.

Cuốn sách mới mở một nửa đè khuỷu tay, bên là những chữ tiểu khải vuông vức thanh nhã, lên nữa chính là một đoạn cổ tay trắng ngần, nâng lấy một gương mặt với đôi lông mày và con mắt thanh thoát thoát tục, mắt trái một nốt ruồi lệ, thoắt ẩn thoắt hiện.

Tô Dao nghiêng đầu, lộ chiếc cổ thon dài thanh nhã, áo xuân mỏng manh, y tựa bàn, thực sự toát một khí chất thư quyển lười biếng nhàn nhã.

Phó tướng lập tức nảy sinh một sự thôi thúc, mua đứt cái Tô thị thư phô , để ngoài bao giờ thấy dáng vẻ phong lưu khi ngủ trưa của Tô Dao nữa.

Loading...