TA MIỆT MÀI GIẢI ĐỀ TRONG LÃNH CUNG - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-02-10 11:55:05
Lượt xem: 156

Ta là quý phi vừa bị đày vào lãnh cung. 

Bởi vì ta đứng cuối bảng trong kì thi giữa kỳ toàn hậu cung. 

Ở lãnh cung, ta bị giám sát phải làm lại bộ đề sai. 

Hắn vừa kiểm tra đề thi của ta vừa nói: "Sơ đồ phân tích lực tác động lên tấm ngọc tỷ này, chép lại cho trẫm mười lần." 

Tay cầm bút của ta run lên, 

Hai hàng nước mắt lặng lẽ rơi xuống. 

Thái thượng hoàng quá cố là một hoàng đế tuyệt vời, 

Ba năm trước, ngài vô tình ngã ngựa và khi tỉnh dậy, 

Đối với cung nhân bên người nói một tràng những đạo lý khó hiểu: 

"Không được! Hỏng hết rồi! Mấy người đang đùa ta à!" 

Sau đó tính tình của ngài thay đổi rõ rệt, mạnh mẽ cải cách lại toàn bộ hệ thống hậu cung. 

Ngài nói rằng nó sẽ được phổ biến trên toàn quốc, 

Hệ thống lựa chọn nhân tài khác với hệ thống khoa cử, 

Tất cả học sinh trong độ tuổi đi học trên toàn quốc, cả nam và nữ, đều có thể tham gia. 

Để loại bỏ sự phản đối của triều thần bảo thủ "nữ không bằng nam", 

Thái thượng hoàng lấy thân làm gương, cải tạo hậu cung của mình thành đối tượng thực hiện chính sách. 

Vì thế các phi tần trong hậu cung không còn cung đấu, không còn thị tẩm. 

Muốn có thịnh sủng, muốn có địa vị, muốn nói chuyện, muốn khuếch đại thế lực gia tộc, 

Chỉ cần làm một điều ... 

Làm bài kiểm tra. 

Điểm thi càng cao, địa vị càng cao, lợi ích càng lớn. 

Một phong trào học tập sôi nổi quét qua hậu cung. 

Sau khi Thái thượng hoàng đi về phương tây, hoàng đế đương triều liền tới tiếp nhận đội ngũ của ngài. 

Các phi tần trong hậu cung của thế hệ này càng thêm ý chí cạnh tranh trong học tập. 

Ngoại trừ ta. 

Sở thích của ta không phải là học tập, mà là mặc váy đẹp. 

Cung nữ Liễu Nhi của ta, thường xuyên vừa chải đầu cho ta, vừa thở dài. 

Nàng nói: "Nương nương, khuôn mặt xinh đẹp này của người, không thể dùng đầu óc để đổi." 

Ta nói: "Cảm ơn ngươi đã khen, tuy rằng bổn cung cảm giác ngươi đang mắng ta." 

Tuy ta học kém, nhưng ta là quý phi. 

Bởi vì ngày nhập cung, đã có một cuộc kiểm tra kỹ lưỡng để đánh giá vị trí,, 

Ta, 

Đã hoàn hảo vượt qua. 

Hôm nay là ngày đầu tiên hậu cung thi bảng xếp hạng. 

Đó là mùa hoa hạ tuyệt đẹp, 

Mặt trời chiếu sáng rực rỡ, 

Ta đã làm bài rất tệ. 

Trang phục cung điện mỏng màu tím khói mới được may là món đồ yêu thích mới của ta gần đây, 

Trên đầu cài những cây trâm cũng là màu ta thích nhất. 

Mặc dù ăn mặc rất nhẹ nhàng, 

Nhưng tâm trạng của ta rất nặng nề. 

Giờ phút này ta tay cầm bảng điểm chậm rãi hồi cung. 

Suy nghĩ làm thế nào để qua mặt được đại cung nữ Liễu Nhi của ta về thành tích lần này. 

Bất thình lình ta bị một giọng nam lạnh như băng gọi lại, 

Hôm nay hoàng đế mặc một chiếc áo choàng màu trắng tuyết, 

Càng làm nổi bật khuôn mặt đẹp như quan ngọc của hắn, đẹp không tì vết. 

Chỉ là người này quá lạnh lùng. 

Hắn nói: " Có kết quả thi cử rồi?" 

Tôi gật đầu. 

Hắn nói: "Như thế nào." 

Ta nói: "Bổn cung là một con ngựa ô." 

Hắn nói: "Ồ ?". 

Ta nói: "Ta đạt được vị trí thứ nhất cuộc thi đó." 

Hắn nói: "Tốt." 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-miet-mai-giai-de-trong-lanh-cung/chuong-1.html.]

Ta nói: "Thứ nhất từ dưới lên." 

Hắn: ... 

Hắn im lặng, 

Lặng lẽ đánh giá ta từ trên xuống dưới. 

Ánh mắt nóng rực, dường như đang tính toán điều gì đó. 

Ta có chút ngượng ngùng, trong lòng thầm nghĩ chẳng lẽ hoàng thượng đã bị vẻ đẹp này của ta mê hoặc rồi sao. 

Sau đó ta bỗng nghe hoàng đế chậm rãi nói: "Người đâu, đày nàng vào lãnh cung." 

Hắn lại nói: "Không thi đỗ, không được đi ra ngoài." 

 

Trong lãnh cung, điều kiện vật chất thực sự rất tệ. 

Trong lòng ta trùng xuống, cảm thấy khắp nơi đều có vấn đề. 

Ta oán giận nói: "Trần phòng lãnh cung thấp quá." 

Liễu Nhi nói: "Thuận tiện cho nương nương treo cổ tự vẫn , d.a.o đ.â.m cổ." 

Ta nói: "Ván giường cứng quá!" 

Liễu Nhi nói: "Thắt lưng nương nương tốt, nương nương có thể kết hợp với kiểu thắt lưng ngựa, vừa đứng tấn vừa học thuộc." 

Ta nói: "Vậy mà có cung nhân nuôi gà trong lãnh cung viện!" 

Liễu nhi nói: "Đó là hoàng thượng cho người nuôi, vì muốn đốc thúc nương nương nghe gà đọc." 

Ta đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân nói: "Hết nói nổi!" 

 

Hoàng đế cứ cách dăm ba ngày lại đến thăm ta một lần, 

Hôm nay mang theo một cuốn sách "Ba năm cung thi, năm năm mô phỏng" 

Ngày mai mang theo một quyển "Luận án của Vương Tiền Hùng " 

 

Hoàng đế hạ triều phê duyệt tấu chương, 

Vuốt nhẹ tà áo màu ngọc bích, 

 

Không chút khách khí ngồi xuống trước bàn ta, 

Không tiếng động gật đầu với ta nữa, 

Có nghĩa là: "Làm đề đi, trẫm nhìn." 

 

Ta thất thần cúi đầu, thôi xong, nghĩ viết xong đề này chắc ta phải đi Hi cung treo cổ thôi. 

Hắn uống ba bốn tách trà, có khi muốn nói gì đó nhưng thôi, 

Rốt cục nhịn không được mở miệng: "Nếu ngươi tiếp tục nghịch nghiên mực, trẫm đem tro cốt ngươi tán ra làm mực." 

Tôi ngượng ngùng dừng tay nghịch nghiên mực. 

 

Khi hoàng đế không có ở đây, 

Liễu nhi sẽ là người giám sát việc học tập của ta. 

Liễu Nhi cúi đầu thêu hoa, 

Tôi luôn thích chọc nàng ấy bằng bút lông, 

Nghịch lên nghịch xuống, chính vì ta không muốn đọc sách. 

Ta nói: "Liễu nhi, váy hoa màu vàng nhạt này của ta có đẹp không?" 

Liễu Nhi nói: "Nương nương, người mau học bài đi!" 

Ta bĩu môi nói: "Gần đây bản cung thấy đồ của Thượng Y phường chán quá , muốn tìm chút gì đó đẹp mắt hơn." 

Liễu Nhi lại nói: "Nương nương, người mau học bài đi!" 

Ta nói: "A, ngươi nói xem vì sao mỗi ngày hoàng thượng đều tới đây dạy thêm cho ta, có phải hắn đang yêu thầm ta hay không?" 

Liễu nhi không nói lời nào, chỉ cúi đầu thêu hoa. 

Ta lại dùng cây bút lông nhẹ nhàng chọc nàng, cười nói: "Tiểu Liễu tử, sao ngươi không thúc giục bổn cung học tập nữa vậy?" 

Tôi vui vẻ đưa tay ra sau lưng với lấy ấm trà, 

Không bắt được chuôi ấm trà, ngược lại kéo ra một cái đai lưng màu vàng sáng mịn màng, 

Ta vừa quay đầu, thấy Hoàng đế đang xách quần, sắc mặt xanh mét nhìn ta. 

Ta gãi đầu che đi sự bối rối này. 

 

 

Loading...