Ta làm nô tỳ cho kẻ thù diệt gia - Chương 19

Cập nhật lúc: 2025-03-29 17:00:12
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Y độc vốn chẳng tách rời nhau, ta cũng dùng độc của mình để cứu không ít người.

Ba năm sau, chúng ta bắt đầu hành trình trở về nhà.

Hướng Quỳ quay lại Trường An.

Còn ta thì đến một trấn nhỏ chim hót hoa nở.

Từ một trường tư thục vang lên tiếng đọc sách rõ ràng:

"Ngọc không mài giũa, không thành vật dụng; người không học, không biết lễ nghĩa..."

Tôi nhìn lên tấm biển trước cửa trường tư thục, bốn chữ "Vân Cẩm Thư Viện" hiện ra trước mắt.

Thì ra, lại là tên của ta.

Ta che khăn lụa trên mặt, chỉ dám đứng xa xa dõi theo.

Ta nhìn thấy Tống Tử Uyên và Tô Cẩn Niên.

Dưới tán cây đào, Tống Tử Uyên bụng đã to, Tô Cẩn Niên áp tai vào bụng nàng, nói gì đó.

Trong mắt họ đều là nụ cười hạnh phúc.

Tốt quá.

Nàng ấy xứng đáng có được hạnh phúc như vậy.

Một lát sau, từng tốp trẻ con vui vẻ chạy từ trong trường tư thục ra ngoài, trên mặt rạng rỡ niềm vui khi tan học.

Ta chăm chú nhìn từng khuôn mặt, sợ rằng sẽ bỏ sót điều gì.

Cho đến khi một nam tử trẻ tuổi tuấn tú, dịu dàng như ngọc bước ra.

Chàng ấy ôm một bé gái bốn, năm tuổi bên tay trái, tay phải dắt theo một bé trai.

Hai đứa trẻ giống nhau như đúc, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu vô cùng.

Ta bỗng dưng rưng rưng nước mắt.

Một bà thím bên cạnh vỗ vai ta, cười nói: "Cô nương, cô cũng để ý nhị công tử nhà họ Tô à?"

Cũng?

Ta hỏi: "Còn ai thích chàng ấy nữa sao?"

"Nhiều lắm ấy chứ!" Bà thím cười đầy hàm ý, một khi mở miệng thì không ngừng lại được, "Nhị công tử nhà họ Tô là tài tử trẻ tuổi, lại đẹp trai ngời ngời, con gái mười dặm tám thôn đều để mắt đến. Bà mối đến dạm hỏi nườm nượp, vậy mà hắn cũng chẳng ưng ai cả."

"Tại sao?"

"Hắn ấy à, vẫn còn chung tình với người vợ quá cố của mình lắm. Cô nương không biết đâu, tư thục này gọi là Vân Cẩm Thư Viện, chính là lấy theo tên của người vợ quá cố ấy. Hắn lại là người lương thiện, trong thị trấn có nhiều đứa trẻ nghèo không đóng nổi học phí, hắn đều nhận hết. Nhưng sẽ yêu cầu học sinh dùng củi, gạo, dưa, quả... để bù vào học phí. Thật ra ai cũng biết những thứ đó chẳng đủ để trang trải bữa ăn cho học sinh. Nhưng hắn vẫn tuyên bố rằng bọn trẻ đã nộp học phí, giống hệt như những học sinh khác..."

Năm xưa, chén rượu đó thực chất đúng là rượu độc, nhưng không phải loại độc lấy mạng, mà là loại khiến chàng quên đi quá khứ.

Tôi đã dùng mạng sống mà Hoàng thượng nợ ta, dùng tình cảm thanh mai trúc mã giữa ta và Hoàng thượng, dùng bao năm ta cống hiến vì hàn môn, dùng tất cả những gì ta có thể đánh đổi, để cầu xin một cơ hội cho Phó Chiêu và Tống Tử Uyên được sống quang minh chính đại.

Tống Tử Uyên và Tô Cẩn Niên cuối cùng cũng thành đôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-lam-no-ty-cho-ke-thu-diet-gia/chuong-19.html.]

Còn Phó Chiêu đã c.h.ế.t rồi, giờ đây chàng ấy tên là Tô Chiêu.

Chàng là nhị công tử nhà họ Tô, là đệ đệ của Tô Cẩn Niên, có cha mẹ thương yêu, có huynh tẩu hoà thuận bên cạnh, có hai đứa trẻ coi chàng là cả thế giới.

Ở nơi này, không có tranh đoạt quyền thế, không có lợi ích giằng co, không có cô độc tột cùng, chỉ có tình yêu đơn thuần bao bọc lấy chàng.

Những điều không thể chịu nổi trong quá khứ, quên được thì hãy quên đi, bao gồm cả ta.

Ba năm trước, ta đã nhờ Tô Cẩn Niên để lại cho chàng, người đã mất trí nhớ, một bức di thư. Hiện giờ, ta xem như là thê tử quá cố của chàng.

Bà thím kia bỗng hạ thấp giọng: "Nghe nói, con gái của huyện lệnh cũng để ý đến hắn đấy. Đó chính là đệ nhất mỹ nhân trong huyện ta đấy, đẹp đến khuynh quốc khuynh thành, chẳng có nam nhân nào không thích. Cô nương e là không có cơ hội đâu!"

Cũng tốt.

Ta quay người rời đi.

Chàng nên gặp một cô nương tốt hơn.

Tôi lướt qua phu quân và con mình.

Một cơn gió thổi qua, làm cay mắt ta, thổi rơi giọt lệ nơi khóe mi.

"Cô nương."

Một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng.

Tim ta chợt thắt lại, quay đầu lại.

Tô Chiêu cầm chiếc khăn che mặt ta vừa bị gió cuốn đi, hỏi:

"Đây là của nàng sao?"

Tôi gật đầu.

Chàng ấy ngồi xuống, đặt cô bé trong lòng xuống đất rồi đưa khăn che mặt cho con bé:

"Phúc Nhi, mang trả cho tỷ tỷ đi."

Con bé bước tới, hai tay nâng khăn che mặt đưa cho ta.

Đôi mắt tròn xoe của con bé chăm chú quan sát ta, đột nhiên reo lên:

"Cha ơi, tỷ tỷ trông giống y hệt nương trong tranh!"

"Phúc Nhi, không được vô lễ." Chàng nhẹ giọng trách một câu, sau đó bước tới nắm lấy tay con bé, quay sang ta nói với giọng điệu lịch sự mà xa cách:

"Xin lỗi, trẻ con không hiểu chuyện, mong cô nương đừng trách."

"Không sao, con bé rất đáng yêu." Tôi nói.

Chúng ta chắp tay hành lễ với nhau, rồi mỗi người rẽ về một hướng.

Đi được vài bước, ta không kìm được mà ngoảnh đầu lại, lại bắt gặp ánh mắt chàng cũng đang nhìn về phía ta.

"Cô nương, xin hỏi… chúng ta đã từng gặp nhau chưa?"

 

 

Loading...