Ta làm Hoàng Hậu bảy quốc gia - 7 - 9

Cập nhật lúc: 2025-03-30 18:23:53
Lượt xem: 11

7. 

 

Từ “xuyên không” là do cha dạy ta.

 

Từ nhỏ ta đã phát hiện ra, cha ta không phải người thường, ông không cha không mẹ, cũng không thành thân.

 

Ổng nhặt được ta.

 

Thời gian của ông, ngoài nghiên cứu cách kiếm tiền thì là nghiên cứu cách nuôi ta.

 

Những thứ ổng dạy ta cũng rất kỳ lạ.

 

Cưỡi ngựa, luyện kiếm, đàm phán, mưu lược, tung hoành, binh pháp.

 

Mấy thứ này đàn ông mới học nhưng nhìn chung vẫn miễn cưỡng hợp lý đi.

 

Nhưng kỳ quái hơn là, ổng nói với ta, thế giới này là một cái cầu, thời gian có thể đảo ngược, không gian có thể liên thông.

 

Ổng cũng là người xuyên không.

 

Ta kéo Tiểu Tần tới gặp cha ta ngay trong đêm.

 

Hai người xuyên không trao đổi ám hiệu cả nửa ngày, xác nhận không phải nội ứng.

 

Tiểu Tần muốn cha  ta chứng minh, cuối cùng là nhà Tần thống nhất thiên hạ.

 

Cha ta nghiêm mặt: “Chỗ chúng ta cũng đâu phải thật sự là bảy nước, chẳng lẽ ngươi không phát hiện ra chỗ nào bất hợp lý sao?”

 

Cha ta nhìn về phía ta, híp híp mắt.

 

“A Lê, quân vương bảy nước có phải đều còn trẻ, tuổi tầm hai mươi đến ba mươi, đã thế trông cũng đẹp nữa không?”

 

Gò má ta ửng hồng.

 

Ta cũng không dám thừa nhận.

 

Dù hơi trái lẽ thường, nhưng đúng là ta cũng khá hài lòng.

 

Tiểu Tần lẩm bẩm: “Vậy chẳng lẽ nơi này phỏng theo thời đại chiến quốc, trên thực tế thì chỉ là một thế giới giả tưởng?”

 

Cha ta vỗ nhẹ bả vai Tiểu Tần, thở dài: “Nên là, ta rất khó nói ngươi có thể thống nhất thiên hạ hay không.”

 

Kịch bản thống nhất thiên hạ của Tiểu Tần bay màu rồi.

 

Hắn uể oải gục xuống bàn.

 

Ta cũng tiện thể bàn chuyện với cha.

 

“Con ngả bài với Tiểu Hàn rồi, con định về Tề quốc trước, nhất định phải gây sự với Tiểu Tề. Sau đó thì vòng qua Yến quốc. Tiểu Tần là người xuyên không, cha ổn định hắn đi.”

 

Cha ta ra dấu OK với ta.  

 

Ta đang định ra ngoài cưỡi ngựa thì bị cha ta gọi lại.

Cha ta lấy ra một cái mũi tên kỳ lạ.

 

“Đây là cửa dịch chuyển, vừa hay có bảy cái, tiện cho con đi lại.”

 

Ta hoàn toàn câm lặng.

 

Ta tưởng rằng mình đã chai sạn với ông bô nhà mình rồi.

 

Nhưng không ngờ ổng vẫn còn đổi mới được khả năng nhận biết của ta.

 

 Ta: “Cái này không hợp lý lắm đâu.”

 

Cha ta: “Tồn tại là hợp lý rồi.”

 

Ta: “Vậy sao nửa năm trước cha không lấy ra luôn?”

 

Cha ta im lặng hồi lâu, ý là muốn ta hiểu ra một loại khái niệm nào đó.

 

“Phải mở hết toàn bộ bản đồ thì mới có phần thưởng, con hiểu không?”

 

Ta: “...”

 

Trước khi bước vào cổng dịch chuyển, cha ta như một người cha hiền, vẫn căn dặn ra mãi thôi.

 

“Nhớ những gì cha dạy con từ nhỏ, yêu một người rất khó nên điều con phải làm đó là… yêu bảy người.”

 

Ta vung tay đóng cửa, chạy vội.

 

Cha ta chỗ nào cũng tốt nhưng từ nhỏ đã có ý định bóp méo nhận thức tình cảm của ta rồi.

 

Các cụ dạy con cái thành gia là nhiệm vụ của cha mẹ.

 

Cha ta như thể nhận được bảy cái nhiệm vụ vậy.

 

8.

 

Chân trước ta vừa về tới Tề cung, chân sau Tiểu Tề đã dí tới nơi.

 

Hắn chau mày, nghiêng đầu nhìn ta, nói một mình.

 

“Thật sự là sinh bảy à? Giống nhau như đúc nhưng tính cách khác biệt.”

 

Ta ngồi trên giường, dùng chăn quấn từ đầu tới chân, ánh mắt cảnh giác vô cùng.

 

“Đừng có tới đây, ta không mặc quần áo.”

 

Cũng hết cách rồi, ta đang mặc đồ cưới nước Tần mà, đã kịp thay đâu.

 

Tiểu Tề khoanh tay trước ngực, giọng điệu rất gợi đòn.

 

“Nên là, lúc ta không ở đây, cô cũng ngủ trần à? Sao ta tin được?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-lam-hoang-hau-bay-quoc-gia/7-9.html.]

Tiểu Tề ngang ngược thì ta quyết định chơi bài tâm lý.

 

“Được rồi, ngài muốn ngắm lắm chứ gì, ta hiểu, ngài còn trẻ mà. Vậy ta đếm một hai ba rồi bỏ chăn ra nha.”

 

Hay tay ta nắm lấy mép chăn.

 

Hai mắt nhìn hắn chằm chằm.

 

“Một, hai, ba!”

 

Ta hô lên một tiếng thật to rồi bỏ chăn ra.

 

“Ngài xem cho kỹ vào!”

 

Tiểu Tề vội vàng dùng ống tay áo che mắt, giọng nói đầy tức giận: “Tô Nhị Lê, cô bị điên à.”

 

Còn thở còn thở, trong cái rủi có cái may.

 

Ta tranh thủ, cởi áo ngoài, cởi váy, thần tốc vô cùng.

 

Vì để tránh hắn nhìn lén ta, ta còn vừa cởi quần áo, vừa chọc giận hắn.

 

“Không nhìn thật à, không nhìn là ta mặc quần áo vào đấy.”

 

“Ta mặc quần áo chậm lắm đấy, nếu ngài muốn xem vậy thì cứ nhìn lén đi.”

Tui là Tree, chúc mọi người đọc truyện vô tri, hí hí~

 

Cuối cùng cũng cởi xong.

 

Ta ghé vào bên giường ngó xuống xem thử rồi ném quần áo Tần quốc vào gầm giường.

 

“Ai da, dáng người ta cũng đẹp á, ngài không nhìn đúng là quá tiếc luôn.”

 

Tên kia chắc bị chập mạch, tự nhiên giậm chân một cái.

 

“Nhìn thì nhìn đi! Người của ta, có gì mà không dám nhìn?”

 

Không khí chợt yên tĩnh lạ thường.

 

Nửa người trên của ta vẫn đang để lộ bên ngoài.

 

Cả người ta cứng đờ.

 

Ta lẳng lặng ngẩng đầu lên.

 

Tiểu Tề mặt không biểu tình, như thể bị cố định tại chỗ vậy.

 

“Thật sự không mặc gì à.”

 

Ta duỗi cánh tay trắng nõn, chỉ vào hắn, thét lên một câu khàn cả giọng.

 

“A! Ngươi cút cho ta!”

 

Tiểu Tề xấu hổ vô cùng, không dám tới tìm ta nữa.

 

9.

 

Yến quốc thì dễ rồi.

 

Sau khi biết được con gái Tô gia ở cùng Hàn Thái tử rất tốt, Tiểu Yến bắt đầu suy nghĩ lại về chính mình.

 

Hắn ở cạnh ta do dự hồi lâu, mới chịu đi hỏi ta: “Có phải ở Yến quốc lạnh quá nên nàng không thích không?”

 

Ta cởi lông cổ, cởi áo khoác, cởi luôn cả mũ da dê rồi vén chăn dậy.

 

Đặt lò sửa trong lòng xuống.

 

Dịch chân từ trên chậu than ra chỗ khác.

 

“Ngài vừa nói gì cơ, ta không nghe rõ?”

 

Tiểu Yên muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ đáp “Không, không có gì.”

 

Ta nhíu nhíu mày: “Không có gì thì ngài đừng nói, làm ta mất bao sức.”

 

Ta dịch chân để lên chậu than, ôm lò sưởi vào lòng.

 

Đắp chăn vào, đội mũ da dê, buộc chặt áo khoác.

 

Chết rồi, không thò tay ra ngoài được.

 

Lần đầu hình như là cung nhân sửa soạn cho ta.

 

Tiểu Yến nghiêng người qua.

 

Ánh nhìn chăm chú, ngón tay thon dài, nhẹ nhàng buộc lông cổ lại, động tác thành thạo.

 

Tiểu Yến cầu toàn quá mức lại còn vuốt lông cho ta.

 

Ta chợt tìm lại được lương tâm của chính mình.

 

Còn không nói gì với hắn nữa chắc không xong mất.

 

“Thật ra táo kia ăn ngon lắm, ta ném chơi chơi xong ăn hết rồi.”

 

Tiểu Yến nghe ra ta đang nói lời xin lỗi, hắn chỉ cúi đầu cười nhẹ.

 

“Nàng có thể dùng hai tay thay phiên tung hứng ba quả táo, đúng là rất giỏi.”

 

Đây là tuyệt kỹ cua trai cha ta dạy.

 

Ổng nói đàn ông đều không đỡ nổi được con bài này.

 

Trước đó ta còn khịt mũi coi thường, bây giờ ta nhìn Tiểu Yến mới tin là thật.

 

Đàn ông quả thật là một sinh vật kỳ quái.

 

Loading...