Ta làm Hoàng Hậu bảy quốc gia - 3 - 6

Cập nhật lúc: 2025-03-14 04:20:42
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

3.

 

Dưới sự chỉ điểm đỉnh cao của cha ta, cuộc sống của ta ở sáu nước đều không tệ lắm.

 

Khi thì cãi nhau với Tiểu Yến kiêu ngạo lạnh lùng, khi thì chọc Tiểu Tề dễ xù lông, khi thì bắt nạt Tiểu Sở dịu dàng, lâu lâu bắt Tiểu Triệu hướng nội làm trò cho coi.

 

Với Tiểu Ngụy thì tôn trọng nhau mà sống.

 

Còn với Tiểu Hàn thì, khụ khụ, không cần nói nhiều.

 

Một tháng có ba mươi ngày, mỗi người được năm ngày, trừ đi thời gian cưỡi ngựa đi đường, còn ba bốn ngày.

 

Trong ba bốn ngày này ta cố gắng tìm cảm giác tồn tại.

 

Thời gian còn lại thì giả bệnh qua ngày.

 

Giả bệnh, Yến Tề Triệu sẽ không để ý tới ta.

 

Nhưng Tiểu Sở và Tiểu Hàn đều rất quan tâm tới sức khỏe của ta.

 

May mà ta có tiền mua chuộc Thái y.

 

Về phần Tiểu Ngụy, hắn ngồi bên giường ta, xem thử độ nóng trên trán ta.

 

Rồi lấy lò sưởi ta giấu trong chăn ra.

 

Bảo ta muốn đi đâu chứ đi đi, không phải giả bệnh làm gì.

 

Hình như Tiểu Ngụy đã biết gì đó.

 

Ta hỏi cha ta, vậy phải làm sao bây giờ.

 

Cha ta nói: “Thông gia là kết đồng minh. Có lẽ Ngụy Quân tai thính mắt tinh, đã nhìn thấu từ lâu nhưng nói toạc ra gì có gì tốt đâu?”

 

Nếu nói ra chân tướng, vậy Tô gia sẽ buộc phải chọn một trong bảy.

 

Tiểu Ngụy hiểu chuyện cũng tốt, ta sẽ đỡ tốn sức hơn chút.

 

Tui là Tree, chúc mọi người đọc truyện vô tri, hí hí~

Bận rộn sống cuộc sống đặc sắc lần lượt ở sáu nước được nửa năm thì nội chiến Tần quốc kết thúc.

 

Cha ta gọi ta từ chỗ Tiểu Hàn về.

 

“Con gái, người thứ bảy tới rồi.”

 

Ta bấm ngón tay tính toán.

 

Vậy thì mỗi người chỉ được có bốn ngày thôi, thế này quá thử thách ta rồi.

 

Cha ta cũng không còn cách nào khác: “Nếu chúng ta không gả cho Tần quốc thế chẳng phải nhà ta đang dẫn đầu cô lập Tần quốc sao?”

 

Đúng vậy, ngươi có thể không thích hắn, nhưng người không thể cô lập hắn.

 

Nhưng cũng tiếc thật, bớt mất một ngày được gặp Tiểu Hàn rồi.

 

4.

 

Đại điển đăng cơ của Tần quốc được tổ chức cùng hỗn lễ của quân vương.

 

Tần Quân mới đăng cơ mặc một đồ màu đen, gương mặt sắc bén, tự thân mang sự áp đảo.

 

Hắn nắm lấy cổ tay ta, bước từng bước lên bậc thang.

 

Tới vị trí cao nhất, ta quay người lại, suýt muốn ngã khỏi đài cao.

 

Ôi hay quá, sáu nước đều tới dự lễ.

 

Thử hỏi, ngươi vừa quay đầu lại nhìn thấy sáu vị phu quân của mình, có ai mà không run chân được?

 

Cũng may bọn họ cho rằng ta là sinh bảy.

 

Ngoài Tiểu Ngụy.

 

Trông hắn hăng hái lắm, bàn tay giấu sau tay áo còn ngoắc ngoắc với ta.

 

Quả nhiên hắn biết chân tướng rồi.

 

Tiệc đăng cơ được tổ chức ở đại điện Tần quốc.

 

Ta ngồi sóng đôi với Tiểu Tần, sáu nước còn lại ngồi hai bên, mỗi bên ba người, cách đều.

 

Ta vốn định lặp lại chiêu cũ, tính tối nay phải chọc cho Tần Quân ghét ta, bỏ mặc ta.

 

Nhưng giờ sáu vị tiền bối đều ở đây, ta sợ sẽ khiến chư vị hoài nghi nên mới ngoan ngoãn ngồi ăn canh thịt băm.

 

Tiểu Tần gắp cho ta cái gì thì ta ăn cái đó.

 

Qua ba tuần rượu, mọi người bắt đầu nói chuyện phiếm.

 

Thế nào cũng không bỏ qua được chủ đề trọng điểm là con gái Tô gia.

 

Tiểu Tề là đứa đầu tiên móc mỉa: “Tô Diên biết dạy con gái thật đấy, cô út này rất ngoan ngoãn.”

 

Ta chỉ muốn nói rằng, thứ nhất hoàn cảnh lớn lên giống nhau cả, thứ hai ngươi hẳn nên tìm vấn đề ở chính mình ấy.

 

Tiểu Yến rượu vào lời ra: “Chí ít vị kia nhà ngươi không nói, chứ nói thì coi như ngươi xong rồi.”

 

Không ngờ Tiểu Yến trông thì lạnh lùng mà hóa ra cũng biết khịa cơ đấy.

 

Tiểu Sở đối diện không định tham gia vào cuộc trò chuyện nhưng Tiểu Tề lại chủ động hỏi hắn.

 

Tiểu Sở cười dịu dàng, lập lờ đáp.

 

“À? Ta rất tốt, nhưng hình như… nàng không thích ăn cá.”

 

Ta cúi đầu gảy đồ ăn, trong lòng thì cười muốn chết.

 

Tiểu Ngụy ngồi giữa Tiểu Sở và Tiểu Hàn, hắn cầm ly rượu, che đi khóe miệng mỉm cười.

 

Tiểu Triệu có c.h.ế.t cũng không muốn nói về chuyện này.

 

Hắn né ánh mắt tò mò của Tiểu Tề, chọc chọc cổ áo lông của Tiểu Yến, nhỏ giọng hỏi: “Ngươi không nóng hả?”

 

Tiểu Yến vuốt lông, nghiêng người về phía Tiểu Triệu, nhỏ giọng giải thích: “Nhưng về thì lạnh.

 

Rất dễ thấy, Tiểu Yến yêu cái cổ áo lông của hắn nhất.

 

Tiểu Tề thấy Tiểu Triệu thà đi nói mấy câu chuyện vô tri cũng không muốn nhiều chuyện với hắn.

 

Thế là hắn nhìn qua Tiểu Ngụy và Tiểu Hàn đối diện.

 

Tiểu Ngụy ngừng cười, ra đòn phủ đầu, nâng chén mời Tiểu Tề: “Tề vương, mời.”

 

Tiểu Tề uống cạn rượu trong chén, nâng chén kính rượu, cũng không nhiều chuyện với Tiểu Ngụy nữa.

 

Áp lực chuyển qua Tiểu Hàn ở vị trí thấp nhất.

 

Mấy vị còn lại đều là cường quốc, chỉ có hắn là nước nhỏ nên không thể nào qua loa được.

 

Tiểu Hàn rũ mắt, cầm ly rượu trong tay, khóe môi cong cong.

 

“Nàng thứ sáu của Tô gia, Ta rất thích nàng ấy.”

 

Hắn vừa dứt lời, năm người còn lại đều im lặng.

 

Giây phút ấy dường như trong đại điện yên lặng tới mức đủ nghe được tiếng kim rơi.

 

Tiểu Hàn do dự hồi lâu, ngẩng đầu với ánh mắt khó hiểu.

 

Không biết mình đã nói sai chuyện gì.

 

Tiểu Tề dần dần nhận ra được sắc mặt của mọi người.

 

Tính tình con gái Tô gia ngang ngược, khó gần đã trở thành nhận thức chung của các nước.

 

Hắn nhìn về phía Tiểu Hàn, khó tin nói: “Hai ngươi… ngủ rồi?”

 

Trái tim ta như treo ngược.

 

Tiểu Hàn bỗng ho khan, dùng tay áo che đi nửa gương mặt.

 

Nhưng vành tai hắn lại đỏ rực.

 

Phản ứng này cũng coi như là câu trả lời.

 

Tiểu Ngụy nắm chặt bình rượu, khóe miệng cong lên, cười như không cười.

 

Hắn đi tới bên cạnh Tiểu Hàn, cúi người, rót rượu cho Tiểu Hàn.

 

“Xem ra, Hàn Thái tử mới là người may mắn nhất.”

 

Ta vô thức siết chặt đôi đũa trong tay.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-lam-hoang-hau-bay-quoc-gia/3-6.html.]

Cái bát bị ta lật nghiêng, rơi xuống đất, phát ra tiếng động không nhỏ.

 

Mọi người theo tiếng động nhìn qua.

 

Ta cúi thấp đầu tới mức song song với mặt bàn, làm bộ mình đang bận rộn.

 

Tiểu Tần vẫn ngồi ngay ngắn, liếc mắt nhìn qua như đang suy nghĩ gì đó.

 

Hắn cho rằng ta ngại nên bảo ta về trước chờ hắn.

 

Ta vội vàng về hậu điện thay quần áo.

 

Cởi quần áo được quá nửa thì cửa sổ bỗng có tiếng động, ta vội vàng khoác áo ngoài lên.

 

Người kia bịt kín miệng ta từ phía sau.

 

“Tô Lê, một cô gả cho bảy nước thì cũng thôi đi, đây ngươi lại còn bên trọng bên khinh?”

 

5.

 

Người kia dùng một tay giam cầm vòng eo của ta, chôn mặt bên tai ta.

 

“Ngươi cảm thấy, nếu năm người còn lại biết, bọn họ sẽ thế nào?”

 

Là giọng của Tiểu Ngụy. 

 

Nơi đây dù sao cũng là cung điện Tần quốc, ta không thể phản kháng quá được.

 

“Ui, người ta sợ lắm nha.”

 

Ta nắm chặt tay, giả bộ hoảng sợ.

 

Tiểu Ngụy ghét bỏ rút tay về.

 

Ta hơi nghiêng đầu, nhìn hắn.

 

“Nguy Quân hà tất phải dọa ta, ta đã dám gả thì phải gả hẳn bảy người, sao nào?”

 

Cha ta đã từng nói, kỹ xảo trong đàm phán chính là không được để người khác biết giới hạn cuối cùng của mình là gì.

 

“Yến Đế lạnh lùng, Tề Vương sốc nổi, Triệu Quốc ngại tranh cãi, Sở Vương an phận, Tần Quốc nghiêm minh, Hàn Thái Tử của ngươi không bảo vệ được ngươi đâu.”

 

Hắn nói từng phong cách hành sự của quân vương sáu nước một.

 

“Tô Lê, ta thừa nhận chọn một trong bảy quả thực rất khó nhưng sao ngươi cứ cố tình chọn Hàn Quốc yếu nhất.”

 

Khóe môi hắn cong lên thành nụ cười lạnh: “Sao, là muốn hắn ta c.h.ế.t sớm để tái giá hả?”

 

Tư duy giữa nam và nữ quả khác biệt thật đấy.

 

Ta nắm tay che miệng ho khẽ: “Vậy thì sao, Hàn Thái Tử tuấn tú hơn người, ngươi không thấy à?”

 

Tiểu Ngụy im lặng.

 

Ta đi qua bên cạnh hắn, vỗ vỗ vai hắn.

 

“Ngươi hiểu chính trị nhưng không hiểu phụ nữ.”

 

Hắn biết con gái Tô gia gả cho bảy nước nhưng vẫn vô cùng dung túng ta, đơn giản là vì muốn ta có cảm tình với hắn.

 

Bây giờ hắn lại đột nhiên biết được Hàn Quốc vốn bị khinh thường đi trước hắn một bước, tất nhiên sẽ sinh lòng oán trách. 

 

Nhưng hắn sẽ không cho người khác biết chân tướng.

 

Ta vội vàng về tẩm điện của Tần Quân cho kịp giờ.

 

Nửa đêm Tần Quân quay về, hắn ra hiệu cho cung nhân lui xuống rồi ngồi bên cạnh ta.

 

Hắn kéo tay ta qua, viết chữ trong lòng bàn tay ta.

 

“Tô Thất Lê? Tên đơn giản thật đấy.”

 

Đúng vậy, cha ta ổng lười, nên đặt tên cũng từ 1 tới 7.

 

Khi ổng đặt tên, ổng có đắc chí nói: “Cũng may chỉ có bảy nước nếu không sẽ phải có thêm Tô Bát Lê nữa.”

 

Tiểu Tần tuổi mới đôi mươi, thiếu niên nhiệt huyết.

 

Hắn nắm lấy tay ta, mười ngón đan nhau.

 

“Nắm tay ta, thống nhất thiên hạ, Thất Lê cảm thấy sao?”

 

Ta vội vàng rút tay lại.

 

Lắp bắp nói.

 

“Ngài, ngài nói gì vậy?”

 

Ta thực sự chỉ muốn nói, sao mà bảy ngươi, mỗi ngươi là nhiễu sự thế hả.”

 

6.

 

Hắn còn hỏi ta thế nào.

 

Trước nhất, sáu cô Lê đằng trước đã không đồng ý rồi.

 

Tiểu Tần nắm chặt lấy tay ta.

 

Ánh mắt hắn kiên định, lòng bàn tay nóng hổi, dõng dạc nói:

 

“Thống nhất thiên hạ là xu hướng tất yếu, Tần mang chí lớn, muốn lập nghiệp thiên thu.”

 

Lời này mà hắn cũng nói ra được hả.

 

Ta nửa tin nửa ngờ: “Ngươi muốn lấy một địch sáu?”

 

Tiểu Tần đứng thẳng dậy, tiện thể kéo ta dậy luôn.

 

Hắn nắm chặt lấy bờ vai ta, kích động lắc ta.

 

“Hôm nay nàng cũng nhìn thấy rồi! Yến quốc là tên sợ lạnh, Tề quốc là đồ ngốc, Triệu Quốc thì tự kỷ, Sở quốc vì vô dụng, Ngụy quốc lươn lẹo, Hàn quốc trắng - gầy - non.”

 

Hắn càng nói, ta càng nghe càng rung động.

 

Đại ca, ngươi bị ảo tưởng sức mạnh hả.

 

“Nhìn chung, anh hùng đương thời, chỉ có Tần này gánh được chức trách lớn ấy thôi.”

 

Ta hất tay Tiểu Tần ra, giội cho hắn gáo nước lạnh.

 

“Ta không nghĩ tới, mà sáu vị ph…”

 

Ta chợt dừng lại.

 

Ánh mắt Tiểu Tần ngập tràn hoài nghi, hỏi ta: “Sáu vị ph… gì?”

 

“Sáu vị ph… phó thang đạo hỏa (bất chấp hiểm nguy), tỷ tỷ của ta cũng không muốn thống nhất.”

 

Ta quả thật quá thông minh.

 

“Không sao, ta thống nhất sáu nước rồi, có thể chứa chấp cả sáu vị tỷ tỷ của nàng.”

 

Cảm ơn, mấy cái hạt trên bàn tính của ngươi muốn văng lên mặt ta rồi kìa.

 

Nhưng ta vẫn không đồng ý.

 

Chủ yếu là cái tên ảo tưởng này thì làm được đại sự gì.

 

Tiểu Tần nhìn ra sự lo lắng của ta.

 

Hắn kéo lấy tay ra, chạy ra ngoại viện.

 

Trăng tròn giữa trời, hắn chỉ lên mặt trăng thề thốt.

 

“Thật ra, ta xuyên không tới đây. Trong lịch sử, nước Tần là nước đã thống nhất sau nước còn lại. Ta biết nàng sẽ không tin ta…”

 

Ta ngắt lời hắn: “Ta tin ngài, ngài là người xuyên không.”

 

Tiểu Tần im lặng nửa ngày, há hốc mồm: “Ta nói thật, nàng hiểu xuyên không là gì không?”

 

Ta lùi lại hai bước, dùng hai ngón tay gác lên cằm.

 

“Như lời ngài nói, xuyên không là một khái niệm vật lý, ý chỉ xuyên qua thời gian không gian. Có lúc sẽ tới tương lai, có khi sẽ về lại quá khứ.”

 

Tiểu Tần giật mình.

 

Chợt hai mắt hắn sáng lên, ôm lấy ta thật chặt.

 

“Nên là, nàng cũng xuyên không tới sao, đồng hương rồi.”

 

Ta đẩy hắn ra: “Ta không phải, nhưng ta biết một người như thế.”

 

Loading...