58
Trở về phủ, Tạ Cẩn viết thư cho ta: "Gia cảnh thân thể này không mấy khá giả, từ nhỏ đã nghèo khó. Không sao cả, mọi chuyện rồi cũng qua.
... Ta vẫn ổn, ta không phải chịu nhiều khổ cực đâu."
..... "Khương Loan, xin lỗi, ta có phải đã chọc nàng giận không?"
"Ta đã vội vã đến Khương phủ thăm nàng... Tất cả là lỗi của ta, ta đã làm phiền nàng."
Ngũ hoàng tử tấm tắc khen: "Quả là một bình Bích Loa Xuân hảo hạng!"
Tam công chúa đang ngồi cạnh nhấm hạt dưa, thấy bức thư thì làm rơi cả nắm hạt dưa xuống đất: "?"
Nhị hoàng tử: "A Loan... Hắn luôn như vậy sao?"
Còn ta thì đang chú tâm vào việc làm sao bức thư này đến được tay mình, bèn nhìn chằm chằm Tả Diệp: "Tả Diệp, ngươi là thị nữ của ta, tại sao lại nghe lời Tạ Cẩn! Ngươi không thấy hổ thẹn sao?"
Tả Diệp: "Không thẹn với lương bổng."
Ta: "?"
59
Ta vì người tiễn đưa vặn dặm
Người vì ta khóc mù đôi mắt
Tạ Cẩn cứ lởn vởn trước mắt ta suốt ngày, mỗi khi ta thấy phiền thì hắn lại dùng mấy lời lẽ thảo mai đến mức ta cứng họng, nhưng trớ trêu thay ta lại cứ thích cái kiểu đó của hắn.
Ta mệt mỏi rã rời, cảm giác như một cụ già tám mươi tám tuổi gánh tám mươi tám gánh nước dưới cái nắng chang chang ra đầu làng tưới cây con, cuối cùng mới phát hiện mình tưới nhầm sang ruộng nhà người ta. Thật bất lực!
60
Thái tử hậm hực với Nhị hoàng tử mãi, cho đến khi Hoàng thượng gây sức ép, giục Thái tử mau chóng thành thân, hắn mới tìm đến ta: "A Loan, nàng có thích Tạ Cẩn không?"
Ta sững người.
Ta ậm ừ đáp: "Trước kia có lẽ đã từng thích."
Thái tử thấp giọng hỏi: "Vậy nàng có thể sẽ thích người khác sao?"
Ta nghĩ tất nhiên là có thể rồi, mình đâu thể cứ mãi ôm khư khư một mối tình.
Nhưng vừa nghĩ đến chữ "thích", trong đầu ta lại bất chợt hiện lên gương mặt Tạ Cẩn.
Ta: "..."
Ta im lặng không nói.
Ngoài dự đoán của ta, thái tử không nói gì thêm, chỉ bình tĩnh gật đầu: "Được, A Loan, ta biết rồi."
61
Tối nay ta khó ngủ, bèn ôm gối mền sang tìm đích tỷ.
Đích tỷ trợn mắt nhìn ta: "Muội bị điên rồi à? Sang đây ngủ với ta?"
Mười lăm phút sau, ta đã yên vị trên giường chị gái.
Ta vẫn chưa buồn ngủ, cứ trằn trọc mãi, đích tỷ bực bội nói: "Khương Loan, muội làm bánh nướng đấy à?"
Ta đáp: "Đúng rồi đúng rồi, bánh gừng mới ra lò, tỷ muốn ăn một miếng không?"
Tuy đích tỷ cũng họ Khương, nhưng tỷ ta cực kỳ ghét gừng, từng tuyên bố thứ ghét nhất trên đời chính là gừng, tỷ ta cho rằng những kẻ thích gừng dù tốt đến đâu cũng chẳng ra gì.
Nghe vậy, đích tỷ đuổi ta xuống giường.
Ta níu tay đích tỷ: "Đừng đừng đừng, muội có chuyện bát quái kể cho tỷ nghe."
Đích tỷ: "?"
Đích tỷ vểnh tai lên: "Kể nghe coi."
Ta chậm rãi kể: "Muội có một người bạn, cô ấy từng theo đuổi một chàng trai, trước mặt anh ta lúc nào cũng giả vờ là một tiểu thư khuê các, không dính khói lửa nhân gian. Sau khi hai người ở bên nhau, cô ấy phát hiện ra chàng trai đó chính là bạn qua thư mười năm của mình, cô ấy là loại người gì..."
“Nam tử rõ ràng."
Đích tỷ: "Đây là muội phải không?"
Ta kinh hãi: "Sao tỷ biết được??"
Đích tỷ: "... Người này ngốc y như muội."
Ta: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-la-my-nhan-de-nhat-kinh-thanh/chuong-8.html.]
Ta: "À, nghe muội nói hết đã, bạn muội sau khi biết chuyện, vội vàng tìm cớ chia tay, giờ họ gặp lại nhau rồi."
Đích tỷ trở mình, quay lưng về phía ta: "Muội kể tiếp đi."
Ta: "... Sao tỷ lại quay đi?"
Đích tỷ vùi đầu trong chăn cười khẩy: "Tỷ thấy xấu hổ thay muội đấy."
Ta: "..."
Đích tỷ: "Rồi sao nữa? Tỷ biết muội đang im lặng, nhưng muội đừng im lặng nữa."
Ta: "Rồi thì bạn muội đang nằm trên giường tâm sự với đích tỷ, nàng ấy tin rằng đích tỷ mình thông minh tuyệt đỉnh sẽ giúp đỡ nàng ấy."
Đích tỷ: "..."
Đích tỷ lạnh lùng nói: "Tốt nhất là cô ta đừng tin."
Đích tỷ thấy ta mãi không nói, nhịn không được hỏi: "Này, muội nói xem, bạn muội rốt cuộc có thích người yêu cũ không?"
Ta: "... Không ghét."
Đích tỷ ồ lên một tiếng: "Vậy là có cảm tình rồi."
63
Ta và Tam công chúa nằm trên bãi cỏ ngắm sao.
Tạ Cẩn đi mua vịt quay cho ta, lúc về thấy hai chúng ta đầu kề đầu, nhỏ giọng nói: "Ghen tị quá, hai người thân thiết thật đấy..."
Tam công chúa kêu lên chịu hết nổi, vội vàng đứng dậy nhường chỗ cho Tạ Cẩn.
Ngũ hoàng tử đang câu cá bên hồ, hắn ta làm ầm lên muốn câu hết cá đẹp trong hồ chở về hoàng cung, cho lũ cá hoang dã này mở mang tầm mắt.
Thái tử đang thử nướng cá, hắn nướng khét lẹt con cá, nhưng vẫn kiên quyết khẳng định đó là "hương vị cháy xém".
Chúng ta cũng mang Tam hoàng tử đến. Lần đầu tiên chàng ngồi trước ánh nến, ánh sáng bập bùng hắt lên khuôn mặt, ta thấy dường như có giọt lệ đọng trên má chàng.
Tam hoàng tử nói: "Cảm ơn."
Chàng nói tiếp: "Trước giờ chưa từng có bạn bè nào cùng ta đón sinh nhật."
Ta định nói vài lời an ủi chàng.
Tam hoàng tử lau nước mắt, nức nở: "Ta cũng chẳng có tài cán gì, hay là ta biểu diễn cho mọi người màn bò trườn trong bóng tối nhé."
Ta: "..."
Ta nuốt lời định nói vào bụng.
64
Chúng ta ngồi quây quần bên nhau ăn uống. Thái tử giới thiệu cho mọi người "kiệt tác" của mình - con cá nướng trông như que cời lửa, và nhận về vô số ánh mắt ghét bỏ.
Đồng thời, hành vi trà xanh của Tạ Cẩn mấy ngày qua cũng bị lên án kịch liệt. Tạ Cẩn chẳng để ý đến họ, kéo ta lại hỏi: "Nàng sẽ không trách ta chứ?"
Ta: "..."
Ta: "Sẽ không..."
Tạ Cẩn chẳng ăn miếng nào, chỉ chăm chú gắp thức ăn và rót rượu cho ta. Nhị hoàng tử ngồi bên cạnh, lạnh lùng nói: "Ngươi cứ nhai rồi đút cho nàng ta ăn luôn đi."
Tạ Cẩn trầm ngâm một lát, hình như đang nghiêm túc cân nhắc tính khả thi của đề nghị này: "A Loan..."
Ta: "Cha ngươi! Đừng có hòng nghĩ đến chuyện đó!"
Ngũ hoàng tử bị Thái tử "trừng trị", vừa nhai "que cời lửa" vừa nghẹn ngào: "Ta ghét các ngươi."
Tam hoàng tử không biết từ chối, cũng cần mẫn gặm "que cời lửa". Thái tử hỏi, chàng liền gật đầu nói ngon.
Ta uống hơi say, ngã vào lòng Tạ Cẩn, chàng khẽ ôm lấy ta: "A Loan?"
Ta đón làn gió thoảng qua bên hồ, bỗng nhiên nghĩ đến những con cá được nuôi trong cung, tâm trạng tốt lạ thường.
Ta: "Tạ Cẩn."
Tạ Cẩn cúi đầu nhìn ta: "Ta đây."
Ta nói bằng giọng nhẹ nhàng: "Tâm trạng tốt, miễn cưỡng cho chàng một cơ hội theo đuổi ta."
Tạ Cẩn đáp: "Được."
(Hết)