TA LÀ MA TÔN NHÁT GAN NHẤT TU CHÂN GIỚI - CHƯƠNG 2: MÁU NHUỘM TÀ ÁO TRẮNG, LÒNG NGƯỜI HIỂM HƠN MA
Cập nhật lúc: 2026-01-03 03:22:50
Lượt xem: 162
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Càng tiến gần về phía mái nhà tranh, khí vốn dĩ thanh bình bỗng chốc đặc quánh . Mùi khói bếp ban nãy Thẩm Vô Thù ngửi thấy, giờ đây khi đến gần, mới bàng hoàng nhận đó mùi củi khô, mà là mùi hôi nồng của giấy tiền vàng mã đang cháy dở.
Ngôi nhà tranh hiện mắt hề dân làng nào cả. Đó là một gian miếu đổ nát, vách đất nứt toác như những vết sẹo dài. Trên xà nhà, những dải vải trắng rách rưới bay phất phơ trong gió, trông như những cánh tay ma quái đang vẫy gọi.
Thẩm Vô Thù khựng , da gà nổi rần rần. Hắn lùi một bước, đ.â.m sầm n.g.ự.c Vân Triệt. Theo bản năng, định tóm lấy tay y, nhưng Vân Triệt lạnh lùng né .
"Thẩm Vô Thù, thu bộ dạng diễn kịch của ngươi ." Giọng Vân Triệt lạnh thấu xương, "Ngươi đưa đến đây là để dùng trận pháp hiến tế đúng ?"
Thẩm Vô Thù ngơ ngác, theo hướng tay Vân Triệt chỉ. Dưới nền đất phủ đầy lá khô của gian miếu, những đường rãnh ngoằn ngoèo khắc sâu, bên trong chảy đầy một thứ chất lỏng đỏ sẫm như m.á.u tươi. Đó là một trận pháp trấn yểm cổ xưa, và điều đáng sợ nhất là, ở giữa tâm trận, một thanh kiếm gỗ cũ kỹ đang rung lên bần bật.
"Ta... ! Ta còn chẳng cái đống gạch vụn tồn tại!" Thẩm Vô Thù gào lên, lòng bàn tay đẫm mồ hôi. Hắn chạy, nhưng đôi chân phản chủ, cứng đờ như hóa đá.
Vân Triệt hừ lạnh, thanh kiếm gãy Tuyết Ảnh trong tay y chợt lóe lên một tia sáng tàn lụi. Y vốn dĩ bắt đầu nảy sinh chút thiện cảm với Ma tôn , nhưng thấy trận pháp quen thuộc của Ma tộc mắt, sự đa nghi trong y bùng lên như lửa gặp dầu. Y cho rằng tất cả sự yếu đuối, nhát gan từ lúc rơi xuống vực đến giờ chỉ là một màn kịch tinh vi để lừa y t.ử lộ.
"Ngươi giả vờ sợ hãi để mất cảnh giác, dắt đến tế đàn để khôi phục ma lực cho ngươi. Thẩm Vô Thù, tâm cơ của ngươi thật khiến kinh hãi."
"Vân Triệt! Ngươi điên ? Ngươi xem mặt chỗ nào giống đang lừa ngươi ?" Thẩm Vô Thù mếu máo, nước mắt sắp trào . Hắn thực sự chỉ tìm một bữa cơm, giờ thành kẻ chủ mưu g.i.ế.c ?
Bỗng nhiên, một luồng hắc khí từ tâm trận bùng lên, hóa thành những sợi xích đen ngòm lao vút về phía cả hai.
Thẩm Vô Thù sợ đến mức quên cả thở, c.h.ế.t trân sợi xích lao đến cổ . trong khoảnh khắc đó, một bóng trắng lao lên chắn mặt .
Phập!
Sợi xích đ.â.m xuyên qua bả vai Vân Triệt. Máu đỏ tươi b.ắ.n lên gò má trắng bệch của Thẩm Vô Thù, nóng hổi và tanh nồng.
"Vân... Vân Triệt!" Thẩm Vô Thù thảng thốt hét lên.
Vân Triệt dù thương nặng nhưng vẫn nghiến răng, dùng một tay nắm chặt lấy sợi xích hắc khí, ánh mắt y Thẩm Vô Thù đầy hận thù lẫn thất vọng: "Ngươi... ngay cả bản cũng tế lễ ? Để đạt mục đích, ngươi tiếc hy sinh cả mạng sống của để làm mồi nhử?"
Thẩm Vô Thù vết thương vai Vân Triệt, dòng m.á.u đỏ thắm đang thấm đẫm tà áo trắng tinh khôi của vị Tiên tôn. Trong đầu như tiếng sét đ.á.n.h ngang tai. Hắn nhát gan, đúng, sợ c.h.ế.t, đúng, nhưng bao giờ thấy một sống sờ sờ đ.â.m nát mặt , nhất là khi đó mới dắt tay qua cầu.
Cơn sợ hãi tột độ bỗng biến thành một loại phẫn nộ kỳ lạ. Thẩm Vô Thù run rẩy bước lên, tu vi, pháp thuật, chỉ một cái mạng phàm. Hắn túm lấy sợi xích đang găm vai Vân Triệt, dùng hết sức bình sinh kéo .
"Ta bảo là làm! Đồ ngu ! Ngươi là Tiên tôn cơ mà, để đ.â.m dễ dàng thế!"
Bàn tay phàm trần của Thẩm Vô Thù khi chạm hắc khí ăn mòn đau đớn, khói đen bốc lên xèo xèo từ da thịt . Cơn đau thấu xương khiến xỉu ngay tại chỗ, nhưng vẫn buông tay. Hắn kéo, tiếng nấc nở của một kẻ yếu đuối đang cố gắng làm điều gì đó vượt quá khả năng của .
Vân Triệt sững sờ. Y Thẩm Vô Thù – kẻ vốn dĩ sợ đau đến mức một vết xước cũng la làng, giờ đây đang dùng đôi tay trần để chống ma khí cổ đại. Đôi mắt Thẩm Vô Thù đỏ ngầu, nước mắt nước mũi giàn dụa, miệng ngừng c.h.ử.i rủa nhưng động tác vô cùng quyết liệt.
Rắc!
Trận pháp quá tải bởi sự can thiệp của một linh hồn thuộc về thế giới . Những sợi xích vỡ tan, hắc khí rút sạch xuống lòng đất.
Thẩm Vô Thù đổ ập xuống như một khúc gỗ, hai bàn tay đen sì, bỏng rát. Hắn thở hồng hộc nền đất lạnh, tim đập nhanh đến mức tưởng như sắp vỡ tung lồng ngực.
Vân Triệt lảo đảo quỳ xuống bên cạnh . Y dùng chút sức tàn lực cuối cùng để lật Thẩm Vô Thù . Nhìn đôi bàn tay nát bét của Ma tôn, trái tim Vân Triệt thắt một cái đau đớn.
"Tại ?" Vân Triệt thì thầm, giọng run rẩy, "Ngươi ma lực, chạm đó sẽ c.h.ế.t. Tại cứu ?"
Thẩm Vô Thù hé mắt y, môi run bần bật vì đau, nhưng cái tính "gồng" vẫn bỏ . Hắn cố gắng rặn một câu:
"Ngươi... ngươi còn nợ nửa cái bánh bao... Chưa trả thì... c.h.ế.t..."
Nói xong, trợn mắt lên ngất xỉu ngay lập tức vì quá đau và quá sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ta-la-ma-ton-nhat-gan-nhat-tu-chan-gioi/chuong-2-mau-nhuom-ta-ao-trang-long-nguoi-hiem-hon-ma.html.]
Vân Triệt đó, giữa gian miếu hoang tàn, ôm lấy vị Ma tôn kỳ lạ lòng. Y vết m.á.u áo , khuôn mặt đang nhăn nhó vì đau của Thẩm Vô Thù. Sự hoài nghi mười năm, sự thù hận chính tà, tất cả bỗng chốc trở nên mơ hồ một đôi bàn tay bỏng nát của kẻ nhát gan nhất thế gian.
Y xé gấu áo của , tỉ mỉ băng bó cho Thẩm Vô Thù. Khi những ngón tay y chạm da thịt của , Vân Triệt cảm nhận một sự thật mà đó y dám tin: Thẩm Vô Thù hề lấy một chút nội lực nào của kẻ tu ma. Hắn thực sự là một con bằng xương bằng thịt, yếu ớt và mỏng manh đến đáng thương.
"Thẩm Vô Thù... rốt cuộc ngươi là ai?"
Bên ngoài, gió bí cảnh bắt đầu thổi mạnh. Những bóng đen khuất rặng cây dường như đang bò gần gian miếu. Trận pháp ban nãy chỉ là khởi đầu. Bí cảnh Cổ Long cho phép bất cứ ai rời dễ dàng, nhất là khi chúng ngửi thấy mùi m.á.u của một Tiên tôn và sự yếu ớt của một kẻ thuộc về thế giới .
Vân Triệt cầm lấy thanh kiếm gãy, chắn cửa miếu. Lần , y để tiêu diệt Ma tôn, mà y để bảo vệ "kẻ nhát gan" đang bất tỉnh lưng .
Đêm đó, m.á.u chỉ chảy vai y, mà còn chảy trong tận tâm khảm của vị nhất kiếm tu phái Thiên Sơn. Y , từ giây phút , cuộc đời y rẽ sang một hướng mà một bộ kinh thư chính đạo nào thể chỉ lối.
Khi Thẩm Vô Thù tỉnh dậy, cơn đau từ bàn tay khiến hét lên, nhưng một bàn tay lạnh lẽo kịp thời bịt miệng .
"Suỵt. Đừng lên tiếng." Giọng Vân Triệt sát bên tai, thở nóng hổi của y khiến tai Thẩm Vô Thù đỏ rực.
Trong gian miếu tối om, chỉ ánh sáng lờ mờ từ những con đom đóm bí cảnh bay vất vưởng. Thẩm Vô Thù ngoài cửa, suýt nữa thì ngất thêm nữa. Hàng chục, hàng trăm cái bóng trắng mặt đang lảng vảng xung quanh ngôi miếu. Chúng , nhưng tiếng rên rỉ của chúng xuyên thấu màng nhĩ, gợi lên những ký ức kinh hoàng nhất của mỗi .
"Đó là Ám Ảnh Tâm Ma." Vân Triệt thì thầm, tay y vẫn rời khỏi môi Thẩm Vô Thù, "Chúng sống bằng nỗi sợ của chúng . Nếu ngươi sợ, chúng sẽ càng mạnh và xông đây."
Thẩm Vô Thù xong thì xỉu thật sự. Bảo đừng sợ? Hắn là "ông tổ" của nghề sợ hãi mà!
Hắn run rẩy bám lấy cánh tay Vân Triệt, lí nhí: "Vậy... làm ? Ta sợ lắm... Ta thực sự sợ..."
Vân Triệt , ánh mắt chợt dịu . Y xoay , kéo Thẩm Vô Thù vòng tay , ép đầu tựa lên n.g.ự.c y.
"Đừng chúng. Nghe nhịp tim của ."
Thẩm Vô Thù ngẩn , áp tai lồng n.g.ự.c của Vân Triệt. Thình thịch... thình thịch... Nhịp tim của vị Tiên tôn đều đặn, vững chãi như một ngọn núi lớn giữa bão tố. Mùi hương gỗ tuyết tùng nhàn nhạt bao vây lấy , làm dịu sự hoảng loạn trong lòng.
đúng lúc đó, một bóng ma mặt áp sát khe cửa nứt, nó cất tiếng gọi bằng giọng của Thẩm Vô Thù ở thế giới hiện đại: "Vô Thù , về ăn cơm con..."
Thẩm Vô Thù run lên bần bật. Nỗi nhớ nhà, sự lạc lõng và nỗi sợ phát hiện là kẻ mạo danh bùng lên mạnh mẽ. Đám Ám Ảnh bên ngoài như bắt sóng, chúng bắt đầu điên cuồng đập cửa miếu.
Rầm! Rầm!
"Thẩm Vô Thù! Tỉnh ! Đừng chúng!" Vân Triệt hét lên, y nhận linh hồn của đối phương đang kéo ngoài.
Trong cơn quẫn bách, thấy Thẩm Vô Thù sắp nỗi sợ nuốt chửng, Vân Triệt kịp suy nghĩ nhiều. Y nâng cằm Thẩm Vô Thù lên, cúi xuống và đặt môi lên môi .
Một nụ hôn hề d.ụ.c vọng, chỉ sự trao đổi linh khí tinh khiết của một kiếm tu để trấn giữ tâm hồn đang tan vỡ của đối phương.
Thẩm Vô Thù trố mắt, đại não đình trệ. Mọi âm thanh của đám ma quỷ bên ngoài biến mất, nỗi sợ hãi cũng bay sạch. Trong đầu giờ đây chỉ còn duy nhất một dòng chữ chạy nhảy: “Vân Triệt... hôn ? Hôn ? Cướp nụ hôn đầu của !!!”
Vì quá kinh ngạc, nỗi sợ của Thẩm Vô Thù bỗng chốc biến mất, đó là sự ngượng ngùng lên đến đỉnh điểm.
Đám Ám Ảnh quỷ bên ngoài mất nguồn năng lượng từ nỗi sợ, chúng rít lên những tiếng chói tai tan biến sương mù.
Vân Triệt rời môi, gương mặt y trong bóng tối vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng nếu kỹ sẽ thấy vành tai y đỏ như nhỏ máu. Y lạnh lùng :
"Ta chỉ là đang cứu ngươi. Đừng nghĩ bậy."
Thẩm Vô Thù ngây , tay sờ lên môi, lắp bắp: "Ngươi... ngươi... đồ lưu manh!"
Vân Triệt mặt , thanh kiếm gãy trong tay y khẽ run lên. Y cứu Thẩm Vô Thù, chính y cũng sự "nhát gan" của làm cho tâm can loạn nhịp.