TA KHÔNG LẤY CHỒNG, TA LÀM QUAN. - Chương 5: Giải trừ hôn ước
Cập nhật lúc: 2025-03-27 15:28:28
Lượt xem: 314
12
Do ảnh hưởng của dịch bệnh, thời gian công bố kết quả thi Xuân bị trì hoãn.
Ta không giúp được gì, điều duy nhất có thể làm là ở yên trong khách điếm không ra ngoài.
Người bệnh đều được chuyển đến biệt viện hoàng gia bỏ hoang ở ngoại thành. Thái y viện và các lang trung trong kinh thành đều dốc sức ra trận, gần một tháng mới tìm được nguồn gốc bệnh.
Có sĩ tử trên đường đi uống phải nước bẩn, mắc bệnh rồi lây sang sĩ tử cùng khách điếm.
Lại có sĩ tử thương xót đám tiểu khất cái, vứt cho họ nửa cái bánh thừa.
Những đứa trẻ ăn xin ấy đêm ngủ cùng nhau, ngày lại lang thang khắp phố, dịch bệnh cứ thế lan rộng.
Điều khiến ta kinh ngạc nhất, là cuộc sống của những người chưa nhiễm bệnh như ta, ngoài việc không thể ra khỏi cửa, thì chẳng hề bị ảnh hưởng chút nào.
Quan phủ mỗi ngày đều cho người tới thống kê nhân số, rồi đúng giờ cố định mang thức ăn tới.
Tuy không dư dả, nhưng đủ no bụng.
Người người đều nói đây là công lao của thái tử điện hạ.
Ngoài khoản ngân lượng cứu tế do hoàng đế cấp, chàng đã dốc hết tài sản trong Đông cung, lại kêu gọi bá quan văn võ quyên góp, năn nỉ mãi mới lấy được của hồi môn của thái hậu và hoàng hậu, lại lấy thêm trang sức của các phi tần trong cung…
Chàng dùng tất cả những thứ ấy đổi lấy lương thực, đảm bảo cho ba mươi vạn dân chúng kinh thành không phải đói bụng.
Ta chợt nghĩ muốn thay đổi thế gian này, cũng chẳng phải điều khó khăn không thể làm được.
Từ việc chàng dùng năm năm thúc đẩy cải cách khoa cử cho nữ tử, tới khi dịch bệnh bùng phát chàng đảm bảo lương thực cho muôn nhà…
Lục Cửu, người đứng trên vạn người, đang từng bước kiên định đi phía trước, vì chúng ta thắp lên từng bó từng bó đuốc sáng.
13
Khi dịch bệnh hoàn toàn được khống chế, đã là giữa mùa hè.
Phố Trường An ngày trước sầm uất nay tiêu điều vắng vẻ. Gió mang theo mưa lớn, tiếng sấm rền vang như thay ngàn vạn gia đình tiễn biệt người thân đã mất.
Dân chúng lần lượt ra khỏi nhà, có người khóc nức nở, có người cười lớn, có người ôm nhau mừng rỡ vì còn gặp lại, có người tìm mãi chẳng còn thấy người quen.
Ta đứng giữa màn mưa, thấy Cố Yến cầm ô từng bước tiến lại, rồi đưa chiếc ô lên che trên đầu ta.
Ngăn cách cơn mưa lớn.
Hắn căng thẳng, bàn tay cầm ô khẽ run.
“Ta có chuyện muốn hỏi nàng.
“Hôn ước giữa chúng ta, nàng còn bằng lòng...”
“Thẩm cô nương!” Lời hắn còn chưa hết đã bị tiếng người chen ngang.
Là Lục Cửu.
Chàng chạy trước, thị vệ cầm ô đuổi phía sau, cả hai đều ướt sũng.
Cố Yến thấy chàng tới, chủ động lui sang một bên, còn chàng đứng trước mặt ta, vẻ mặt vui mừng không thể giấu nổi.
“Thẩm cô nương, ngày kia công bố kết quả thi!”
Chàng vội vàng tới đây, chỉ như để báo cho ta tin này, nhưng lại không chỉ có vậy.
Cuối cùng chàng chẳng kiềm được, bất chợt ôm chầm lấy ta.
“Đậu rồi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-khong-lay-chong-ta-lam-quan/chuong-5-giai-tru-hon-uoc.html.]
Chàng nghẹn ngào:
“Thẩm cô nương, nàng nằm trong ba người đầu bảng!”
14
Ta chen giữa đám đông, nghe ai đó hò reo vui mừng, có người lại bật khóc thất vọng…
Ta tìm đi tìm lại rất nhiều lần, nhưng trên bảng vàng vẫn không tìm được tên mình.
Lục Cửu sẽ không lừa ta, chàng nói ta đứng trong ba hạng đầu, nhưng ta cứ nhìn đi nhìn lại ba cái tên ấy, hoàn toàn chẳng liên quan gì đến ta.
Không biết bao lâu trôi qua.
Cho tới khi sắc trời tối dần, đám đông tan đi hết, ta vẫn cứ đứng ngẩn ngơ ở đó không chịu rời đi.
Sau đó Lục Cửu đến.
Chàng nói xin lỗi ta.
“Phụ hoàng và bá quan đều cho rằng nữ tử không nên xuất hiện trên bảng vàng.
“Họ coi đó là một nỗi nhục…”
Nhục nhã…
Họ đều được sinh ra từ nữ nhân, vậy mà lại xem nữ nhân là nỗi nhục.
Thật nực cười.
Lạ là ta không cảm thấy quá đau lòng, đứng ở đây gần hết một ngày, nhìn mặt trời mọc rồi lặn, đàn chim đến rồi lại đi.
Ta nhớ tới cô bé c.h.ế.t trên đường phố, nhớ tới đám nữ sơn tặc gặp trên đường tới kinh thành, nhớ lời hứa ta từng nói với họ rằng, ta nhất định sẽ mở cho họ một con đường mới…
Ban đầu ta chỉ muốn vượt qua khoa cử, nhập triều làm quan, thay đổi vận mệnh chỉ có thể cúi đầu dưới nam nhân, để cho thế gian thấy rằng dù là nữ nhi, ta cũng có thể đội trời đạp đất.
Nhưng hiện giờ, ta đã tham lam hơn rồi.
“Điện hạ, ta không để bụng đâu.” Ta ngẩng đầu nhìn Lục Cửu, mỉm cười với chàng giữa ánh mắt đầy áy náy ấy, “Người cũng không cần cảm thấy có lỗi.”
^^
Ta cúi người cáo biệt chàng, quay về khách điếm lấy đạo thánh chỉ kia.
Chuyện này không thể trì hoãn thêm được nữa.
Ta tới Cố phủ, Cố Yến không có nhà.
Người ta gặp chỉ có mẫu thân của hắn.
Bà được nha hoàn vây quanh, búi tóc cao sang quý phái, trên đầu cài đầy những chiếc trâm ngọc quý giá.
Đây chính là dáng vẻ mà nương ta tới ch ết vẫn luôn ao ước…
Bà không có vẻ gì ngạc nhiên trước sự xuất hiện của ta, chỉ nhìn thoáng qua đạo thánh chỉ vàng óng trong tay ta, sắc mặt hiện lên chút không vui.
“Lâm Châu Thẩm gia Thẩm Uyên, bái kiến phu nhân.”
Bà chẳng buồn nhìn thẳng vào ta, chỉ cúi đầu thổi nhẹ vào tách trà đã nguội lạnh từ lâu.
Trời đã tối rồi, ta không muốn vòng vo thêm nữa.
“Hôm nay ta tới đây, là có việc muốn cầu xin.
“Mong phu nhân cùng ta nhập cung diện thánh, giải trừ hôn ước.”