Quả nhiên, Minh Nhụy liếc nhìn ta đầy khiêu khích, rồi bắt đầu lên ngựa. Tuy có phần vụng về nhưng có thể thấy là biết cưỡi.
Mắt Hoàng đế sáng lên, lộ vẻ vui mừng.
Giây tiếp theo, ánh mắt đặt lên người ta.
Ta đón nhận ánh nhìn dò xét xung quanh, vuốt ve lưng ngựa, rồi nhảy phóc lên một cách gọn gàng.
Chỉ nghe xung quanh một tràng kinh ngạc, thấy mặt Minh Nhụy tái nhợt, ta không nhịn được nhếch mép cười.
Nàng ta không ngờ được, trước khi nàng ta đến nhà ta, ca ca đã dạy ta cưỡi ngựa. Ca ca là tay thiện xạ giỏi cưỡi ngựa, nên ta mới bảo ca ca đến quân doanh.
Cảnh náo nhiệt tan đi, mọi người đều cưỡi ngựa vào rừng.
Ta tiện tay đỡ Tam Công chúa đang vất vả trèo lên ngựa, nàng ấy sửng sốt, khẽ nói câu cảm ơn.
Khu rừng rất rộng, không ai gặp ai.
Chỉ là lúc trở về, trong doanh trại có thêm một phụ nhân mặc áo vải thô, tay chân lóng ngóng.
6
Hoàng đế gọi riêng ta và Minh Nhụy vào lều.
"Các ngươi có biết người này là ai không?"
Ta liếc nhìn người phụ nữ kia, da dẻ sạm nắng, trông là người làm việc nặng.
Ta chưa kịp định thần, Minh Nhụy đã thân thiết tiến lên ôm lấy cánh tay phụ nhân: "Vương thẩm, sao người lại đến đây! Từ phương Bắc đến chắc mệt lắm?"
Hoàng đế nhìn ta một cái đầy ẩn ý:
"Người này là hàng xóm của Hải Đường ở phương Bắc. Nếu ngươi thật sự là con gái của Hải Đường, khi rời phương Bắc đã tám tuổi, lẽ nào. . . không nhớ người này sao?"
Ta ngập ngừng một chút, khi ngẩng đầu lên, mắt đã ngân ngấn nước:
"Con chỉ là. . . không ngờ nơi đất khách lại gặp người quen."
Nói xong, ta chậm rãi bước về phía phụ nhân, nước mắt không kìm được chảy xuống.
"Vương thẩm, năm mẹ mất ta rời phương Bắc, giờ đã mười năm rồi, người sống thế nào?"
Minh Nhụy hừ lạnh một tiếng:
"Vân Giang Dung, những lời này ai chẳng nói được, ngươi không cần giả vờ nữa."
Vương thẩm cũng mù mờ:
"Hai đứa Kiều Nhi, chuyện này là sao?"
Trước khi vào phủ, Minh Nhụy từng có tên là Kiều Nhi. Lúc này nàng ta nắm chắc phần thắng, nhìn ta như nhìn người chết:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-gia-mao-cong-chua-tu-tim-duong-song/phan-5.html.]
"Ngươi xong đời rồi Vân Giang Dung. Nếu ngươi quen biết Vương thẩm, vậy ngươi nói xem, bà ấy tên gì?"
Hoàng đế và Vương thẩm đều nhìn sang.
Ta lau vết nước mắt trên mặt, nhìn Vương thẩm vừa khóc vừa cười:
"Vương thẩm, trước đây người luôn chê cái tên Vương Ngư không hay, bao nhiêu năm nay, đã đổi chưa?"
Vương thẩm mở to mắt, nhìn ta vui mừng cười:
"Kiều Nhi à! Thật là con!"
Bà ấy như một trưởng bối ôm lấy ta, mừng rỡ vuốt ve lưng ta.
Ta lại nói:
"Hổ Tử cũng mười sáu rồi nhỉ? Lúc ta đi nó nắm tay áo ta khóc rất thương tâm, con bảo sẽ mua kẹo hồ lô cho nó, kết quả cũng chưa làm được."
Vương thẩm nghe mà rơi nước mắt:
"Thằng bé Hổ Tử rất nhớ ngươi, ai ngờ ngươi đi một lần không về nữa."
Hoàng đế nhìn ta với vẻ mặt phức tạp, không biết đang nghĩ gì.
Minh Nhụy khó tin lùi lại mấy bước, mất kiểm soát gào lên:
"Không thể nào! Ta mới là Kiều Nhi!"
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Nàng ta lao đến bóp cổ ta:
"Ngươi rốt cuộc là ai! Tại sao lại mạo danh ta, sao ngươi biết nhiều chuyện như vậy, tại sao ngươi quen biết Vương thẩm?"
Nàng ta trông rất điên loạn, Hoàng đế quát lớn một tiếng láo xược, gọi cung nữ đến giữ nàng ta lại.
Ta ôm cổ ho khan:
"Bởi vì ta mới là Kiều Nhi, ta với Vương thẩm vốn là người quen cũ, còn ngươi, chỉ là nghe ta nhắc đến Vương thẩm mà thôi."
Minh Nhụy bắt đầu gào thét như điên.
Ta nhìn bộ dạng tuyệt vọng của nàng ta, đột nhiên cảm thấy thật sảng khoái.
Có một câu ta không nói dối.
Ta và Vương thẩm, vốn là người quen cũ.
7
Kiếp trước sau khi Minh Nhụy trở thành Công chúa, việc đầu tiên là báo thù Vân gia ta, tiếp đó là gia đình Vương thẩm, hàng xóm thời thơ ấu.
Năm đó phương Bắc động loạn, người không đủ ăn nhiều vô kể.
Minh Nhụy và mẹ thường không có cơm ăn, Vương thẩm liền cho ít bánh bao và rau dại cứu tế.