"Con cũng không biết, có lẽ. . . là hoa hạnh trong sân, con ngửi thấy là khó thở."
Sắc mặt Hoàng đế phức tạp, ánh mắt như xuyên qua ta để nhìn một người nào đó, miệng lẩm bẩm:
"Nàng ấy cũng dị ứng với hoa hạnh."
"Nàng ấy" là Lâm Hải Đường, mẹ ruột của Minh Nhụy.
Đó là chuyện hai mươi năm trước.
Khi Hoàng đế còn là Hoàng tử, nàng ta từng là vũ cơ xuất sắc nhất trong phủ. Trong một buổi tiệc hoa hạnh, nàng ta múa, làn da vì dị ứng mà đỏ ửng quyến rũ, từng nổi danh kinh thành.
Ta đương nhiên không thể tình cờ dị ứng cùng thứ với nàng ta.
Ta bị dị ứng là vì đêm qua lén ăn một bát đậu phộng to.
Nhưng trong mắt Hoàng đế, đây chính là di truyền huyết thống!
Thế là ông ta lập tức ra lệnh chặt hết cây hoa hạnh trong sân, triệu Thái y có y thuật giỏi nhất Thái y viện đến chăm sóc ta. Còn cho người gọi người nhà ta vào cung, muốn hỏi kỹ về quá khứ của ta và Minh Nhụy ở Vân gia những năm qua.
Một ngày trước khi cha mẹ ta vào cung, Minh Nhụy gặp ta ở Ngự hoa viên.
Chỉ mấy ngày ngắn ngủi mà nàng ta như biến thành người khác, người mặc cẩm y hoa phục, đầu đầy châu ngọc. Thấy ta, nàng ta không còn vẻ cung kính như trước, ngược lại đầy vẻ hung dữ:
"Vân Giang Dung, đừng tưởng dựa vào dị ứng là có thể qua mặt được, giả là giả thôi, đợi ngươi khỏi, ma ma nhìn một cái là biết ngay."
Ta giả vờ ấm ức:
"Ta cũng không biết tại sao ngươi lại muốn mạo danh ta, nhưng ta không hổ thẹn với lương tâm."
Minh Nhụy tức giận giẫm nát một đám hoa.
Những gì nàng ta nghĩ được, ta đương nhiên cũng nghĩ ra.
Nên sau khi cha mẹ tiến cung, ca ca giả làm thái giám đến chỗ ở của ta mang cho ta một thứ.
5
"Đây là thuốc mỡ mua ở mấy ngõ tối, bôi lên da sẽ đỏ lên, trông giống hệt vết bớt."
Ta hơi lo lắng:
"Nghe nói cha mẹ bị triệu kiến riêng."
Ca ca vỗ tay ta:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-gia-mao-cong-chua-tu-tim-duong-song/phan-4.html.]
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
"Yên tâm, ta đã nói với họ rồi."
Tuy những điều ca ca nói về kiếp trước quá hoang đường, nhưng cha mẹ rất tin tưởng. Vừa nghe cả nhà sẽ c.h.ế.t trong tay Minh Nhụy, họ quyết định ngay sẽ cùng chúng ta diễn.
Hậu cung không thể ở lâu, ca ca đang định đi, ta kéo tay áo hắn:
"Huynh còn nhớ nửa năm nữa sẽ có chiến loạn không?"
Ca ca sửng sốt: "Sao thế?"
Ta hơi nhíu mày:
"Nếu nhà ta muốn sống sót, tốt nhất phải nắm chắc quyền lực trong tay. Huynh hãy đến quân doanh đi, nơi đó mới là chỗ có thể lật ngược tình thế."
Dưới ánh sáng ngược, ca ca mỉm cười với ta:
"Được, muội cứ yên tâm xông pha trong cung, bên ngoài có ca ca."
Sau khi vết thương lành, lão ma ma lại đến một lần.
Thấy trên lưng ta cũng có vết bớt hình ngọn lửa, bà ta hoàn toàn ngây người.
Tìm không ra điểm khác biệt trên cơ thể, Hoàng đế bắt đầu nghĩ cách khác.
Không lâu sau nghe nói sẽ tổ chức săn b.ắ.n mùa xuân, ngoại trừ Quý phi được sủng ái, tất cả Công chúa đều được đưa đi.
Dưới ánh xuân tươi đẹp, đoàn săn b.ắ.n ngầm cuộn sóng.
Hoàng đế nhìn các con cái của mình mãn nguyện:
"Tổ tiên hoàng thất đã đánh dựng thiên hạ trên lưng ngựa, hôm nay các ngươi cưỡi ngựa đi săn, ai bắt được nhiều con mồi, trẫm sẽ trọng thưởng."
Đây là lần đầu tiên ta gặp các Công chúa khác.
Đại Công chúa kiêu căng ngạo mạn, Nhị Công chúa dịu dàng đoan trang, còn có một người, mặc áo cũ kỹ, lúng túng trước con ngựa gầy mà cung nhân dắt đến.
Nghe nói đó là Tam Công chúa, con của cung nữ.
Vốn không được sủng ái, ngay cả cung nữ thái giám cũng có thể khinh thường vài phần.
Ta lặng lẽ liếc nhìn họ.
Săn b.ắ.n mùa xuân với họ là cơ hội tốt để biểu hiện trước mặt Hoàng đế, nhưng với ta và Minh Nhụy, đây lại là một thử thách.
Phương Bắc trâu ngựa thành đàn, hầu như tất cả nữ tử đều biết cưỡi ngựa. Nếu chúng ta từng ở phương Bắc thời thơ ấu, ắt cũng sẽ biết.
Ngược lại, nữ tử miền Nam hầu như đều không biết.