Ta Giả Mạo Công Chúa Tự Tìm Đường Sống - Phần 3

Cập nhật lúc: 2025-02-09 03:28:46
Lượt xem: 395

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta chưa kịp nói gì, Vân Thiên Lý từ ngoài cửa cầm ngọc bội vào quỳ thẳng trước mặt cha:

"Cha! Con biết cha không nỡ xa muội muội, nhưng bọn họ mới là người thân ruột thịt! Cha xem! Đây là nửa mảnh ngọc bội muội muội đeo trên người khi ngất xỉu trước cửa nhà chúng ta, giống hệt với nửa mảnh của vị lão gia này!"

Ca ca ta quả nhiên thông minh, biết đi lấy trộm tín vật của Minh Nhụy.

Cha ta hoàn toàn ngây người.

Lúc này cuối cùng Minh Nhụy cũng nhận ra nàng ta mới là nữ nhi ruột của nam nhân này, còn ta và Vân Thiên Lý đang chuẩn bị cùng nhau mạo nhận.

Nàng ta khóc lóc túm lấy y phục của Hoàng đế:

"Ngọc bội này là của con, là mẹ cho con! Con mới là con gái của ngài."

Nàng ta lại quay sang ta:

"Tiểu thư! Tại sao ngươi lại làm như vậy?"

Ta khóc còn thảm hơn nàng ta:

"Ta có cần phải nói dối không? Ta được Vân lão gia nhận nuôi sống cuộc sống giàu sang, lại nhìn vị này, cô độc ngất xỉu trên đường phố cũng không có người thân bên cạnh, hoàn cảnh như vậy nếu không phải cha ruột của ta, ta cần gì phải giả làm nữ nhi của người ta?"

Lời của ta thật có lý, hiện trường im lặng như tờ.

Minh Nhụy đứng ngây người tại chỗ, có lẽ cũng không hiểu được tại sao ta lại muốn mạo nhận là nàng ta, chỉ liên tục lắc đầu.

Còn cha ta, trực tiếp giơ tay tát mình một cái, rồi nhíu mày khó hiểu: "Đây cũng không phải là mơ."

Ánh mắt Hoàng đế lướt qua lướt lại giữa ta và Minh Nhụy, dường như đang nghĩ điều gì đó.

Đúng lúc này, một đám người từ trong cung xông vào nhà ta, đồng loạt quỳ xuống.

Ta lại diễn một màn kinh ngạc, thể hiện mình thực sự không biết gì về thân phận của ông ta.

Tuy ta có vật chứng lại có Vân Thiên Lý làm nhân chứng giả, nhưng mặt mày của Minh Nhụy quả thật có chút giống Hoàng đế, Hoàng đế quyết định đưa cả ta và Minh Nhụy vào cung, rốt cuộc ai là nữ nhi của ông ta, ông ta phải tra xét kỹ lưỡng.

Thò đầu ra một đao, rụt đầu vào cũng là một đao.

Chi bằng liều một phen.

Công chúa thật này ta nhất định phải làm!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-gia-mao-cong-chua-tu-tim-duong-song/phan-3.html.]

4

Sau khi vào cung bọn ta được sắp xếp ở hai tẩm cung liền kề.

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Ngay ngày đầu tiên đã có hơn mười thái giám và cung nữ đến hầu hạ. Buổi tối trước khi đi ngủ, đại thái giám đến tuyên chỉ, bảo ta nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai các lão ma ma trong cung sẽ đến kiểm tra thân thể.

Ta điềm nhiên đáp: "Vâng."

Danh nghĩa là kiểm tra thân thể, thực chất là để xem vết bớt trên lưng.

Trên lưng Minh Nhụy có một vết bớt đỏ hình ngọn lửa. Lão ma ma mà Hoàng đế cho tìm đến chắc chắn là người đã đỡ đẻ cho nàng ta năm xưa.

Không ngờ vừa vào cung đã gặp phải thử thách khó khăn.

Ta nằm suy nghĩ trong phòng nửa đêm, cuối cùng cũng nghĩ ra một kế.

Ngày hôm sau, lão ma ma từ chỗ Minh Nhụy đi sang, ngạo mạn nói: "Nô tỳ ở trong cung này mấy chục năm rồi, lần đầu tiên nghe nói còn có người dám mạo danh Công chúa, ta phải xem thử ai to gan như vậy."

Chắc hẳn đã thấy vết bớt trên lưng Minh Nhụy nên mới khẳng định nàng ta là Công chúa thật.

Ta lảo đảo bước ra, làn da hở bên ngoài đỏ rực như bị lửa đốt.

Lão ma ma giật mình:

"Sao thế này?"

Ta thở gấp như không thở nổi:

"Tối qua trước khi ngủ vẫn còn tốt, không hiểu sao ngủ dậy lại bị dị ứng."

Bà ta đưa ta vào tẩm điện một mình, vén áo lên xem, toàn thân đỏ bừng một mảng.

Như vậy làm sao còn nhìn ra được có vết bớt hay không.

Ma ma cũng bối rối, bà ta có thể khẳng định Minh Nhụy có vết bớt trên lưng, nhưng không thể nói ta không có.

Không thể quyết định, đành phải báo lên Hoàng đế như thực tế.

Ngoài dự đoán của mọi người, Hoàng đế vừa nghe ta bị dị ứng liền lập tức đến thăm.

"Dị ứng? Dị ứng với cái gì?"

Ta làm ra vẻ yếu ớt, vừa đáng thương vừa đáng yêu.

Loading...