Không còn cách nào khác, chỉ có thể hoặc là không làm, đã làm thì làm cho xong, g.i.ế.c nàng ta.
Ta từ con hẻm đi ra, đi thẳng đến tiệm thuốc.
"Lấy cho ta một bao thạch tín."
Bên cạnh có một giọng nam cũng đồng thời nói.
Ta quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào Vân Thiên Lý.
"Ca ca?"
"Giang Dung?"
Hắn kéo ta sang một bên, nhíu mày hỏi:
"Muội không ở nhà nghỉ ngơi, chạy lung tung bên ngoài làm gì? Ta hỏi muội, Minh Nhụy đâu? Mấy ngày này tuyệt đối đừng để nàng ta ra ngoài. . ."
Hắn lải nhải một đống, trong đầu ta đột nhiên có một suy đoán táo bạo.
"Ca ca. . . không phải huynh cũng sống lại chứ?"
"Cũng?"
Hắn kinh ngạc nhìn ta.
Hai bọn ta nhìn nhau không nói nên lời, cuối cùng cầm hai bao thạch tín về nhà.
Bọn ta trốn trong thư phòng mưu tính, ta hỏi hắn, kiếp trước sau khi ta bị lăng trì đến c.h.ế.t thì hắn c.h.ế.t như thế nào?
Vân Thiên Lý trợn tròn mắt:
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
"Muội bị lăng trì đến c.h.ế.t sao?"
Sao lại thế này? Hắn không biết sao?
Ta hỏi mới biết, thì ra trước khi ta c.h.ế.t vài ngày, hắn đã bị bọn thái giám quấn trong chiếu đánh c.h.ế.t rồi.
Vân Thiên Lý tức đến hai tay run rẩy: "Sao nàng ta có thể. . . sao nàng ta có thể độc ác như vậy!"
Ta thở dài:
"May mà bây giờ mọi chuyện vẫn còn kịp."
Vân Thiên Lý sai người nấu một nồi chè đậu xanh, nói là để người trong phủ giải nhiệt, để lại một bát cho Minh Nhụy đi vắng.
Hắn lấy thạch tín ra định rắc vào.
Ta vội nói: "Khoan đã."
Hắn hơi nhíu mày: "Lúc này muội mềm lòng?"
Ta móc từ trong n.g.ự.c ra một bao nữa: "Ta sợ một bao không c.h.ế.t được, cho hai bao."
Vân Thiên Lý gật đầu, bọn ta vừa khuấy đều hai bao thạch tín, đột nhiên từ cổng chính truyền đến tiếng của Minh Nhụy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-gia-mao-cong-chua-tu-tim-duong-song/phan-2.html.]
"Người đâu, mau ra đây!"
Ta bưng chè đậu xanh ra ngoài nhìn, chỉ thấy Minh Nhụy đang đỡ một nam nhân trung niên mặc thường phục.
Ta đột ngột trợn tròn mắt, suýt nữa thì nghẹt thở.
Kiếp trước cũng như vậy, nàng ta cứu Hoàng đế vi hành về nhà, Hoàng đế thấy nàng ta có mặt mày giống mình liền sinh nghi, sau một phen tìm hiểu thì cha con nhận nhau.
Bánh xe số phận đúng là mẹ nó biết xoay!
Minh Nhụy gấp gáp nói: "Tiểu thư, vị lão gia này ngất xỉu bên đường, có vẻ như bị say nắng, chúng ta mau cứu ông ấy đi!"
Nàng ta thấy chè đậu xanh trong tay ta, vươn tay định lấy.
"Chè này. . ."
Ta giơ tay tạt đi: "Hỏng rồi."
Mấy cái mạng đấy, ta đâu dám đầu độc Hoàng đế.
Đến nước này ta đành phải gọi ca ca đưa Hoàng đế vào phòng khách, vừa tỉnh lại quả nhiên ông ta lập tức muốn gặp Minh Nhụy.
Ta đứng một bên, nhìn ông ta xúc động đánh giá Minh Nhụy: "Giống, thật giống, ngươi bao nhiêu tuổi rồi? Sinh vào lúc nào?"
Minh Nhụy cúi đầu nói: "Nô tỳ năm nay mười tám tuổi, sinh vào mồng bảy tháng ba âm lịch."
"Đúng, đúng là độ tuổi này. . ."
Hoàng đế xúc động đến rơi nước mắt.
Ông ta run rẩy đỡ Minh Nhụy dậy: "Ta cuối cùng. . . cuối cùng. . ."
Ông ta chưa nói xong, ta "huỵch" một tiếng quỳ xuống đất, ôm c.h.ặ.t c.h.â.n ông ta rồi bắt đầu khóc lớn:
"Con cuối cùng cũng tìm được cha rồi! Cha!"
3
Hoàng đế choáng váng, Minh Nhụy cũng choáng váng.
Ta đẩy Minh Nhụy ra, khóc đến xé gan xé ruột:
"Ngài còn nhớ Lâm Hải Đường ở phủ vương không? Đó là mẹ con đấy! Cha! Con cuối cùng cũng gặp được cha rồi!"
Minh Nhụy không nhớ rõ chuyện lúc nhỏ lắm, nhiều việc đều là được Hoàng đế kể lại sau khi được nhận về cung.
Để tìm đủ cảm giác ưu việt trước mặt ta, nàng ta thường bắt ta quỳ bên cạnh nghe.
Nói cách khác, ta hiểu rõ mọi chi tiết về Minh Nhụy hơn cả nàng ta, vậy tại sao ta không thể là Công chúa?
Ta vừa khóc vừa liếc nhìn Minh Nhụy, nàng ta đứng ngây người tại chỗ, sắc mặt tái nhợt.
"Con nói bậy gì thế!"
Giọng sang sảng của cha từ cửa vọng vào, ta thầm nghĩ không hay, ông ấy tức đến đỏ mặt: "Cha con còn chưa c.h.ế.t mà! Con vội vã nhận cha gì chứ?"