Ta Giả Mạo Công Chúa Tự Tìm Đường Sống - Phần 10

Cập nhật lúc: 2025-02-09 03:34:34
Lượt xem: 717

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng ta hét lớn:

"Phụ hoàng! Phụ hoàng xem đi! Đây là bức họa mà mẫu thân vẫn ôm đến lúc chết, người nói đây là phụ thân của con, ngài xem đây chính là ngài mà!"

Nàng ta mở cuộn tranh ra trước mặt mọi người.

Chỉ thấy trong tranh có một nam tử trẻ tuổi, phong thái tuấn lãng, dung mạo như tranh vẽ, mặc cẩm y múa kiếm dưới gốc mai, đồng tử được vẽ với màu xanh đen nhạt.

Hoàng đế nhìn cuộn tranh, mắt trợn tròn, chỉ vào Minh Nhụy quát:

"Nghiệt chướng!"

Rồi phun ra một ngụm m.á.u tươi.

Một bữa tiệc gia đình tốt đẹp đột sinh biến cố, kéo theo cả kinh đô đều thay đổi.

Minh Nhụy không thể ngờ được, nam nhân trong tranh đúng là giống Hoàng đế lúc trẻ, nhưng Hoàng đế chưa từng múa kiếm.

Người trong tranh là Hoàn Vương đã tạo phản.

Và bức họa này cũng xác thực việc Lâm Hải Đường có tư tình với Hoàn Vương, và thân thế của Minh Nhụy không trong sạch.

Cho đến khi bị áp giải vào đại lao, Minh Nhụy vẫn khóc gào rằng mình là Công chúa, là nữ nhi của Hoàng đế.

Hoàng đế khí huyết công tâm dẫn đến tái phát bệnh cũ, cơn bệnh này đến rất bất ngờ và dữ dội, rất nhanh đã phải nằm liệt giường.

Thái y viện dùng đủ loại dược liệu quý giá để duy trì, rốt cuộc vẫn không thể cứu vãn.

Khi Hoàng đế nằm liệt giường, Tam Công chúa Văn Uyển nắm giữ trọng quyền từ Biên Nhung trở về chăm sóc người bệnh.

Vốn dĩ mọi người đều nghĩ nàng ấy sẽ nhanh chóng c.h.ế.t ở Biên Nhung, nhưng không ngờ nửa năm trôi qua, nàng ấy không những không c.h.ế.t mà còn chiếm được trái tim của Biên Nhung Vương, nắm quyền chỉ huy quân đội Biên Nhung, một bước trở thành Công chúa quyền thế nhất triều đình.

Nhất thời ai ai cũng muốn xu nịnh nàng ấy, nhưng nàng ấy chẳng gặp ai, ngược lại việc đầu tiên là tìm đến ta.

Lâu ngày không gặp, nàng ấy như biến thành một người khác, lột xác hoàn toàn, vẻ mặt rạng rỡ.

"Thuốc ngươi cho ta có hiệu quả kỳ diệu, bệnh đau đầu của Biên Nhung Vương đã đỡ nhiều rồi. Nhờ việc này, ta đã được hắn ta tin tưởng, hơn nữa giờ hắn ta cực kỳ phụ thuộc vào thuốc này, ngươi có thể giúp ta làm thêm một ít nữa không?"

Ta lắc đầu.

Sắc mặt nàng ấy khựng lại: "Không được sao?"

Ta nói: "Ta có thể trực tiếp đưa phương thuốc cho ngươi, ngươi muốn bao nhiêu thì tự làm lấy."

Văn Uyển sững người, rồi bật cười ha hả:

"Để ta nghĩ xem, món quà lớn như vậy, ta nên đáp lễ ngươi thế nào."

12

Một tháng sau, Hoàng đế băng hà.

Trước lúc chết, ông ta thảo di chiếu, muốn bắt Minh Nhụy tuẫn táng.

Điều này không ngoài dự đoán của ta, vốn dĩ ông ta đối với Minh Nhụy không có tình phụ tử, mọi tình cảm đều xuất phát từ nữ nhân Lâm Hải Đường kia, nhưng khi biết được người nàng ta yêu không phải là mình, nữ nhi nàng ta sinh ra cũng không phải của mình, làm đấng quân vương chỉ cảm thấy nhục nhã.

Ông ta hận không thể lột da rút xương nàng ta, làm sao có thể chịu được việc để nàng ta tiếp tục sống.

Sau này ta xem qua di chiếu thật sự, người phải tuẫn táng ngoài Minh Nhụy ra còn có cả ta.

Trước khi c.h.ế.t Hoàng đế nói, người như ta, để tiếp tục sống sớm muộn cũng là họa hại, chờ đến khi chiến sự ổn định không cần đến Vân gia nữa nhất định phải g.i.ế.c ta.

Nhưng Văn Uyển trước mặt các trọng thần có mặt, trực tiếp đổi di chiếu.

Với quyền thế hiện tại của nàng ấy, không ai dám lên tiếng phản đối điều gì.

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Đây chính là món quà đáp lễ nàng ấy tặng ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-gia-mao-cong-chua-tu-tim-duong-song/phan-10.html.]

Trước khi Hoàng đế nhập quan, ta đến đại lao gặp Minh Nhụy một lần.

Nàng ta tóc tai rối bời, dáng vẻ tiều tụy, lặp đi lặp lại:

"Ta là Công chúa, ta là Công chúa tôn quý, tại sao lại biến thành như vậy. . ."

Trong mắt nàng ta, nàng ta chính là nữ nhi ruột của Hoàng đế, nhưng lại bị ta mạo danh thế chỗ, tất cả mọi người đều tin ta, dù nàng ta có cố gắng thế nào cũng không thể chứng minh được bản thân.

Cảm giác tuyệt vọng bất lực này khiến nàng ta gần như phát điên.

Nàng ta không thể hiểu nổi tại sao.

Tại sao không ai tin lời nàng ta, tại sao Hoàng đế không nhận nàng ta, còn có. . . tại sao Vân Giang Dung ngày xưa đối xử tốt với nàng ta như vậy lại làm thế với nàng ta.

Khoảnh khắc nhìn thấy ta, Minh Nhụy gào thét lao tới, như muốn xé một miếng thịt trên người ta xuống.

"Tại sao! Tại sao ngươi lại hại ta như vậy?"

Ta nhìn nàng ta vô cảm nói:

"Minh Nhụy, nếu khi xưa ngươi cứu Hoàng đế bên đường rồi trở thành Công chúa, ngươi sẽ đối xử với Vân gia ta thế nào?"

Minh Nhụy ngờ nghệch nói:

"Ngươi. . . Các ngươi đã cứu ta, đương nhiên ta sẽ báo đáp các ngươi."

Ta nghe mà muốn cười:

"Không, ngươi sẽ không làm vậy đâu, ngươi sẽ mưu đồ cướp đoạt tài sản nhà ta, khiến cha mẹ ta trở thành những người lao động cực nhọc nhất, bẻ gãy khí tiết của ca ca ta, bắt huynh ấy vào cung hầu hạ, còn ta bị bắt hầu hạ ngươi, bị ngươi giữ bên cạnh, tra tấn ngày qua ngày."

Minh Nhụy sững người, nàng ta không thể tin được nhìn ta.

Dường như những suy nghĩ bẩn thỉu sâu thẳm trong lòng bị nói ra công khai, nàng ta bắt đầu nổi giận vì xấu hổ:

"Ngươi nói bậy! Đều là ngươi tưởng tượng ra! Ta không có!"

Ta lén áp sát tai nàng ta, thấp giọng nói:

"Đây đều là những gì ta đã trải qua, Minh Nhụy à, đây là món nợ ngươi đã nợ Vân gia ta, ngươi không hề vô tội."

Nói xong ta xoay người rời đi.

Phía sau Minh Nhụy hét lên thống thiết, cầu xin ta cứu nàng ta, ta không quay đầu nhìn lấy một lần.

13

Có một bí mật có lẽ không ai biết.

Vào một ngày rất lâu sau đó, ta đột nhiên biết được một chuyện, Minh Nhụy sinh ra vào tháng thứ mười sau khi Lâm Hải Đường trốn khỏi vương phủ, nghĩa là khi còn ở vương phủ đã có thai nàng ta.

Còn bức họa mà Lâm Hải Đường cực kỳ trân quý, vẽ một bữa tiệc gia đình năm nào đó. Tiên đế từng bảo các Hoàng tử múa kiếm góp vui, Hoàn Vương giỏi kiếm thuật, nhưng Hoàng đế lại không biết, để không chọc giận tiên đế, ông ta chỉ có thể cầm kiếm vung vẩy vài cái.

Nghe một thái giám già vẫn còn sống nói, lúc đó Hoàng đế đứng dưới gốc mai.

Người trong tranh là Hoàn Vương hay là Hoàng đế, chỉ có Lâm Hải Đường biết được, nàng ta yêu ai, cũng chỉ có nàng ta biết được.

Vị thái giám già nói xong chuyện này lập tức qua đời, trên đời này không còn ai quan tâm đến tình thù yêu hận của mấy người đã chết.

Cũng chẳng liên quan gì đến ta nữa.

Sau khi tân đế đăng cơ, Văn Uyển nhiếp chính, nàng ấy có ý định đá văng Hoàng đế để tự mình đăng cơ, nhưng chuyện này phải tính toán lâu dài.

Nàng ấy phong cho ta một vùng đất rộng lớn, nghe nói nơi đó hướng ra biển lớn, xuân ấm hoa nở.

Ta vội vàng cùng cha mẹ và ca ca mang theo gia tài trăm vạn dọn nhà.

Cái nơi tệ hại này, thêm một ngày ta cũng không muốn ở lại nữa.

Hết

Loading...