Ta Dựa Vào Làm Ruộng Nuôi Thần Thú - Chương 64

Cập nhật lúc: 2026-04-22 11:46:22
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai trở về nhà, tiểu hoàng tinh quả nhiên vẫn nguyên bàn. Thấy Tạ Quan Lan ôm Nhược Sinh trở về, nó cong cái m.ô.n.g bò xuống, chạy tới mặt Tạ Quan Lan định leo lên , kết quả còn chạm tới mép áo một cái đuôi lông lớn quét một cái bật trở bàn.

Nghe cái m.ô.n.g trần trụi của tiểu hoàng tinh “bộp” một tiếng rơi xuống mặt bàn, Tạ Quan Lan thôi thấy đau cho nó. Nhìn nó dường như , mới yên tâm. Dù vị “đại gia” trong lòng mới vuốt lông yên , giờ mà trêu chọc nữa thì tuyệt đối là lựa chọn sáng suốt.

“Dã hồ ly ngươi đ.á.n.h ?” Tiểu hoàng tinh ôm mông, dậy bàn, chống nạnh chỉ Nhược Sinh đang lười biếng trong lòng Tạ Quan Lan mắng.

Nhược Sinh nheo mắt, lạnh lùng liếc tiểu hoàng tinh, hừ một tiếng: “Hừ! Miệng còn dám hôi thối nữa, tin đem ngươi làm củi đốt?”

Tiểu hoàng tinh sợ đến co rụt cổ, nhịn lùi một bước.

Tiểu hoàng tinh con thần thú trông như hồ ly tuy ôn hòa vô hại, nhưng tuyệt đối thứ nó chọc . Thế mà miệng vẫn chịu thua, ấp úng chất vấn: “Vậy… để ôm , ôm ngươi ôm ?”

“Vì ôm ngươi? Hơn nữa ngươi về núi của , ăn vạ nhà của chúng làm cái gì?”

“Ta nào ăn vạ nhà các ngươi, chẳng nhân loại đào mất ba ba của nên mới đến !” Tiểu hoàng tinh chống nạnh, cái miệng chu lên như cái ấm .

Tạ Quan Lan hai tiểu gia hỏa cãi , chỉ cảm thấy như đang hai tiểu hài tử…

Hắn xoa đầu Nhược Sinh, đặt y lên bàn cho tiếp tục đối khẩu với tiểu hoàng tinh, còn thì bước ngoài.

Thấy Tạ Quan Lan , Nhược Sinh cũng lập tức nhảy lên vai , ánh mắt khiêu khích tiểu hoàng tinh, hừ một tiếng chồm hỗm vai Tạ Quan Lan cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ta-dua-vao-lam-ruong-nuoi-than-thu/chuong-64.html.]

Tiểu hoàng tinh thấy hai thật sự mất, bĩu môi, nước mắt lập tức dâng đầy trong mắt. Ôm chân bàn trượt xuống, nó lò dò về phía Tạ Quan Lan đang rửa ráy trong bếp, ánh mắt dừng tiểu hồ ly vẫy đuôi vai , trong mắt lóe lên tia hâm mộ.

Là một gốc hoàng tinh, nó ở núi dĩ nhiên là nhất.

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

Chỉ là từ khi tới đây tìm ba ba đào mất, nó bỗng phát hiện chỉ cần tới gần cái tiểu viện , luồng linh khí vốn rối loạn trong cơ thể điều hòa, tựa như bao bọc trong lớp đất ấm áp.

Ban đầu tiểu hoàng tinh còn cho rằng cảm giác là ảo giác, nào ngờ mấy lén lút quanh quẩn quan sát một một thú, cảm giác lạ đó xuất hiện.

Vài như , nó dù chậm chạp cũng phát hiện vấn đề. Lăn tăn suy nghĩ mấy ngày, rốt cuộc nó c.ắ.n răng quyết định đến thêm nữa.

Ba ba mất thể tích góp , cơ hội tăng tiến tu hành mất thì e là mất hẳn! Chỉ là nó ngờ tiểu hồ ly bài xích đến , nếu là hình dáng hồ ly, tiểu hoàng tinh còn nghi y là một hũ dấm thành tinh!

Nghĩ đến bộ mặt của tiểu hồ ly, tiểu hoàng tinh bẹp bậc cửa một một thú đang “ mật” , khỏi bĩu môi. Nghĩ đến chuyện đó, nó buồn đến nỗi cái búi tóc cũng rũ xuống.

Sớm dã hồ ly khó chơi thế , lúc đầu nó nên mềm mỏng hơn. Giờ thì tiến thoái lưỡng nan, về núi cũng chẳng tiện ăn với . Dù khi nó còn đ.á.n.h cược với đám cây bạch dương, giờ mà xám xịt về thì chỉ mất mặt mà còn mất thể diện.

Tiểu hoàng tinh ôm khuôn mặt tròn trịa thở dài một tiếng.

Thôi, so với mất mặt cả bầy tiểu yêu, thì mất mặt hai vẫn còn hơn.

Vì thế, do dự một hồi, tiểu hoàng tinh liền lách qua bậc cửa, rón rén tới cửa bếp. Nghĩ đến dáng vẻ hung hăng của dã hồ ly , trong lòng nó vẫn còn sợ.

Len lén tới bên cửa, nó níu khung cửa trộm bếp. Thấy một một thú phát hiện , nó âm thầm mừng rỡ, bèn nhón chân bước , lén tới lưng phàm nhân .

Dù tiểu hoàng tinh nhỏ bé, nhưng hình dạng quá mức bắt mắt, khiến Tạ Quan Lan và Nhược Sinh khó mà nhận . Mọi động tác mà nó tưởng là kín đáo thực đều hai thấy rõ, chỉ là ai vạch trần, để mặc nó tiến gần.

Loading...