Ta cứu nhầm phản diện, lại còn hôn hôn hắn - Chương 8
Cập nhật lúc: 2025-02-17 02:32:35
Lượt xem: 579
Trước khi 49 đạo thiên lôi của Tạ Phù Chu giáng xuống, hắn chỉnh lại y phục, mỉm cười trìu mến nhìn tôi.
"Nàng ở đây đợi ta trở về."
Hắn đi tìm nơi độ kiếp, tôi không lo lắng cho hắn lắm, vội vàng vận chuyển linh lực khắp cơ thể, cảm thấy kinh mạch tràn đầy linh khí.
Tạ Phù Chu trở về rất nhanh, hắn ôm chầm lấy tôi đầy vui mừng, áp mặt vào vai tôi.
"A Khê, ta tìm thấy lối ra khỏi bí cảnh rồi."
Tôi cười hề hề, hôn nhẹ lên môi hắn.
"Vậy thì chúng ta cùng nhau trở về báo thù nho nhỏ thôi."
Thẩm Tiêu đồ chó, ngươi hãy lấy mạng ra đền tội!
11
Tôi lặng lẽ trở về tông môn, Thẩm Tiêu giấu nhẹm chuyện hắn đánh tôi xuống vực sâu, nói dối rằng tôi xuống núi lịch luyện.
Khó trách mấy ngày nay không ai tìm tôi, thật là hèn hạ đê tiện, tức c.h.ế.t ta mà!
Vì vậy, thừa dịp đêm tối, tôi chặn hắn lại, hóa linh lực thành hoa sen đánh hắn phun ra một ngụm máu, rồi dùng kiếm đ.â.m vào cổ tay hắn.
Hắn vừa ngã xuống đất thở dốc được hai hơi, đã bị tôi đạp lên lưng.
Uy áp của Tạ Phù Chu khiến hắn tạm thời không thể động đậy.
Qua lớp khăn che mặt của tôi, Thẩm Tiêu tức giận đến mức mặt mũi méo xệch.
"Các ngươi rốt cuộc là ai! Dám làm ta bị thương, sơn môn sẽ không tha cho các ngươi..."
Tôi dùng thêm lực dưới chân, khiến hắn nuốt ngược những lời còn lại vào trong.
Sau đó, tôi bóp giọng nói.
"Ngươi hãy nhớ kỹ danh hiệu của ta, đó là Hoa khôi Phiên Đấu Hoa Viên, chủ mẫu xinh đẹp nhất - Mama Đồ Đồ."
Tạ Phù Chu không hiểu ý nghĩa, đứng bên cạnh cười cưng chiều.
Thẩm Tiêu tức đến khóe miệng trào máu, suýt nữa thì ngất đi, tôi ngồi xổm xuống, tát lia lịa vào mặt hắn cho đến khi hắn tỉnh lại.
Cái tát này, là để trả thù cho Hứa Khê bị ngươi phụ tình!
Cái tát này, là để trả thù cho Tạ Phù Chu bị ngươi cướp Thiên Sinh Kiếm Cốt và Linh Kiếm!
Cái tát này, là để trả thù cho chính ta!
Lúc đầu hắn còn kêu la được vài tiếng, sau đó dần dần không kêu nổi nữa, chắc là bị tôi đánh cho ngất xỉu, nằm vật ra đất như con ch.ó c.h.ế.t.
Tôi đứng dậy, Tạ Phù Chu lập tức đến nắm lấy cổ tay tôi.
"Đánh có đau tay không? Để ta xoa cho nàng."
Hắn liếc nhìn Thẩm Tiêu nằm dưới đất, ánh mắt lạnh lùng, trong lòng nghĩ:
Anan
[Làm tay nàng đau như vậy, ta nhất định phải g.i.ế.t ngươi!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-cuu-nham-phan-dien-lai-con-hon-hon-han/chuong-8.html.]
Thẩm Tiêu hiện tại vẫn chưa thể c.h.ế.t được, tôi vội vàng kéo tay hắn, lôi hắn đi.
12
Ngày hôm sau, khi Thẩm Tiêu đang khắp nơi tìm kiếm kẻ đã đánh lén hắn đêm qua, thì tôi đã quỳ gối trước cửa phòng của mấy vị trưởng lão cầu kiến.
Các trưởng lão thấy tôi đã là Nguyên Anh kỳ, vui mừng vỗ tay cười lớn, khen tôi thiên phú dị bẩm.
Họ tổ chức tiệc chúc mừng cho tôi, muốn tất cả đệ tử trong sơn môn đều noi gương tôi.
Mọi người nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ hoặc ghen tị.
Tiểu sư muội vui vẻ đến dắt tay tôi.
"Sư tỷ, tỷ đã Nguyên Anh rồi, sau này nhất định phải che chở cho muội nha!"
Thẩm Tiêu đến muộn, nhìn thấy người trên đài cao lại là tôi, đồng tử co rút, vẻ mặt căng thẳng.
Nhìn vết sưng tấy trên mặt hắn từ tối qua vẫn chưa tan, tôi không nhịn được cười:
"Đầu heo trong Viên Minh Viên chắc là đồ giả, cái thật đang ở trên cổ ngươi kìa."
Thẩm Tiêu còn chưa kịp lên tiếng, giọng nói oang oang của tiểu sư muội đã truyền vào tai mọi người, nàng hỏi một cách ngây thơ.
"Sư tỷ, sư tỷ, tỷ đã gặp kỳ ngộ ở đâu vậy?"
Buồn ngủ gặp chiếu manh.
Tôi nhếch mép, cười lạnh nhìn chằm chằm Thẩm Tiêu.
"Kỳ ngộ này, chẳng phải là nhờ Thẩm Tiêu sư huynh tàn hại đồng môn sao!"
Mọi người xôn xao, mấy vị trưởng lão lập tức đứng phắt dậy kinh ngạc.
Dưới con mắt của mọi người, Thẩm Tiêu tức đến mức mắt đỏ hoe, gò má ửng đỏ.
"Ngươi điên rồi sao, tại sao lại vu oan cho ta!"
Tôi ném ra một khối lưu ảnh thạch, mọi người nhìn thấy rõ ràng tôi bị hắn ra tay đánh xuống vực sâu như thế nào.
Đặc biệt là khoảnh khắc rơi xuống, hắn vốn có thể dễ dàng cứu tôi, nhưng lại khoanh tay đứng nhìn.
"Chỉ vì vài câu cãi vã, sư huynh đã muốn g.i.ế.t ta."
"Hơn nữa, sau khi đánh ta xuống vực sâu, còn nói dối rằng ta xuống núi lịch luyện."
"Kẻ độc ác như vậy, đệ tử xin thỉnh cầu phế bỏ linh căn của hắn, trục xuất khỏi sơn môn!"
Tôi quỳ rạp xuống đất, từng chữ từng chữ như m.á.u rỉ ra, nhưng thực chất lại che mặt trong tay áo, khóe môi cong lên.
Dựa theo kinh nghiệm đọc tiểu thuyết nhiều năm của tôi, rất nhiều lúc, một chiếc máy ghi âm có thể giải quyết vấn đề nữ chính bị hãm hại, bị bắt nạt.
Lúc phát hiện ra lưu ảnh thạch trong túi trữ vật, tôi đã mừng như điên!
Đây chẳng phải là máy ghi âm của thế giới tu tiên sao, còn có cả chức năng quay phim nữa!
Tôi luôn mang theo bên mình vài khối lưu ảnh thạch đề phòng bất trắc, không ngờ lại thực sự có lúc dùng đến!