Ta cứu nhầm phản diện, lại còn hôn hôn hắn - Chương 2
Cập nhật lúc: 2025-02-17 02:28:49
Lượt xem: 860
Sau đó, hắn như biến ma thuật ra một đống lửa, rồi quay người ra khỏi hang động.
[Nàng ấy thật nhẹ, thật mềm mại, còn muốn ôm nữa!]
Nguy hiểm có lẽ đã qua, bên ngoài trời đã tối, tôi muốn đi cũng không biết sơn môn ở hướng nào. Bụng đói cồn cào. Tôi vừa mới ngẩn người một lúc, một thứ m.á.u me be bét đột ngột xuất hiện trước mắt tôi.
Một con thỏ rừng bị lột da, mổ bụng, làm sạch sẽ. Tôi nào đã từng thấy cảnh tượng này, nhất thời mặt mày tái mét.
[Sắc mặt nàng ấy khó coi quá, không thích ăn thỏ sao?]
Tôi run run môi, quay đầu đi chỗ khác. Cho đến khi Tạ Phù Chu đưa con thỏ nướng chín vàng, thơm phức tới. Tôi nuốt nước bọt, sau khi nói lời cảm ơn liền nhận lấy bằng hai tay, ăn ngấu nghiến.
Sau đó, ăn đến mức mỡ miệng bóng loáng, hạnh phúc đến suýt khóc, ngon quá! Chưa bao giờ được ăn thịt thỏ nướng ngon như vậy! Ngon đến mức hai người ăn cơm c.h.ế.t một người cũng không phát hiện ra!
[Nàng ấy trông có vẻ yếu đuối, sao ăn con thỏ mà cũng khóc?]
[Nhưng dáng vẻ nàng ấy ăn uống cũng thật đáng yêu!]
[Chậc, tuy hơi phiền phức, nhưng ta nhất định sẽ bảo vệ nàng ấy thật tốt.]
Tôi nào còn tâm trí để ý đến tiếng lòng của Tạ Phù Chu đang nói gì nữa! Cho đến khi hắn nhìn chằm chằm vào môi tôi, ánh mắt có chút thâm trầm.
[Nàng ấy đã nửa canh giờ không hôn ta rồi, thật muốn hôn.]
Tôi sặc đến mức suýt nghẹt thở. Tạ Phù Chu nghi hoặc nhìn qua, muốn đưa tay vỗ lưng cho tôi để tôi dễ thở hơn, nhưng chưa kịp chạm vào tôi thì một đạo kiếm khí ngập trời từ phía sau ập đến, mạnh mẽ c.h.é.m đôi chúng tôi.
Con thỏ tôi đang gặm dở rơi xuống đất. Thẩm Tiêu thật sự, một thân hắc y, tôi chỉ nhìn thấy gáy của hắn.
Hắn nắm lấy cánh tay tôi kéo ra sau lưng, dùng kiếm chỉ vào Tạ Phù Chu.
"Tạ Phù Chu, đừng đụng vào sư muội của ta."
Tôi nhìn con thỏ dưới đất mà đỏ hoe mắt, nghẹn ngào không nói nên lời. Sắc mặt Tạ Phù Chu thay đổi, hắn nhìn chằm chằm vào tay Thẩm Tiêu đang nắm lấy cánh tay tôi.
Khóe mắt dần dần đỏ lên, ma khí từ đuôi tóc bốc lên như ẩn như hiện, tóc hắn bay phần phật trong gió. Cả người hắn tỏa ra sát khí nồng nặc như muốn vặn gãy cổ tất cả mọi người.
[Ta sẽ c.h.ặ.t t.a.y hắn!]
4.
Tôi thò đầu ra từ phía sau Thẩm Tiêu, nhặt lại con thỏ nướng trước khi bọn họ đánh nhau. Đùa à, con thỏ thơm như vậy, rơi xuống đất chưa đến ba giây vẫn còn ăn được.
Tiếc nuối thổi thổi, vừa định cho vào miệng thì Tạ Phù Chu dịu dàng nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-cuu-nham-phan-dien-lai-con-hon-hon-han/chuong-2.html.]
"Bẩn rồi, đừng ăn, ta nướng lại cho ngươi."
Tôi vừa nghe thấy câu này thì đã bị Thẩm Tiêu đánh vào mu bàn tay, đánh rơi con thỏ nướng. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn rõ mặt Thẩm Tiêu, da hơi ngăm đen một chút, là kiểu khuôn mặt đoan chính, nghiêm nghị, nhưng thần sắc lại kiêu ngạo, khinh thường.
"Đồ bẩn như vậy thì đừng ăn nữa. Từ khi nào ngươi trở nên tham ăn như vậy?"
Ngươi cứ nói thẳng ra là được rồi. Bởi vì ta thật sự đói, cái gì cũng ăn được, được chưa?
Lâu như vậy không được ăn gì, vừa mới ngồi xuống ăn được hai miếng thỏ nướng thơm lừng đã bị ngươi phá hỏng. Ta là kiểu người tham ăn, lúc đói có thể ăn cả con bò đấy.
Thẩm Tiêu, ta trừ ngươi 15 điểm!
Bên kia Tạ Phù Chu tưởng tôi bị Thẩm Tiêu mắng khóc, vung kiếm c.h.é.m vào thiên linh cái của Thẩm Tiêu.
[Khốn kiếp, hắn đang sủa cái gì vậy?]
[Làm nàng ấy rơi hai giọt nước mắt, ta sẽ phế hai tay hắn.]
Hai người lại đánh nhau, tôi lo lắng muốn khuyên can nhưng không chen tay vào được, chỉ đành hét lớn:
"Hai người đừng đánh nữa—"
Tiểu sư muội áo trắng không biết từ đâu chui ra, thở hổn hển bên cạnh tôi.
"Sư tỷ, tỷ chạy nhanh thật đấy, chúng ta đuổi theo cả ngày lẫn đêm mà không kịp."
Tôi cười gượng với cô nàng, vẫn đang nghĩ xem nên giải thích việc cứu nhầm người như thế nào thì sư muội đã ôm chầm lấy tôi.
"Vì cứu ta và sư huynh, tỷ không tiếc liều mạng, suốt đêm vác người chạy xa chúng ta ba trăm dặm, sư tỷ, tỷ thật sự... ta khóc c.h.ế.t mất..."
Tôi nghe rõ tiếng răng hàm mình nghiến ken két.
"Vậy thì, tại sao, Thẩm sư huynh, lại mặc đồ đen?"
Sư muội tỏ vẻ hào hứng như đang kể chuyện phiếm.
"Đồ trắng làm nổi bật làn da đen, vì lý do màu da, sư huynh đương nhiên thích mặc đồ đen." Cô nàng gọi tên tôi lanh lảnh.
"Hứa Khê sư tỷ, tỷ thích sư huynh như vậy, sao lại không biết điều này?"
Đầu óc tôi trống rỗng. Thật nực cười, giống như bài toán tính toán tỉ mỉ rồi tính ra trên xe buýt chỉ có 0.5 người vậy. Hứa Khê, là mối tình đầu của nam chính Thẩm Tiêu, cũng là đạo lữ đầu tiên của hắn.
Anan
Đúng vậy, là đầu tiên, phía sau còn rất nhiều người đang xếp hàng chờ đợi. Người biết chuyện thì tưởng nàng gả cho Thẩm Tiêu, người không biết còn tưởng nàng gả vào lãnh cung.