Ta Có Thể Lưu Ngươi Đến Canh Năm - Chương 31
Cập nhật lúc: 2025-11-14 12:42:08
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Soạt… soạt…”
Tiếng sột soạt ma sát khe khẽ truyền tai Tiêu Như Thơ, khiến cô dần tỉnh táo . Cô thể khẳng định – lúc trong phòng chắc chắn đang chậm.
Bắt đầu từ cửa, đến bên cửa sổ, từ cửa sổ chậm rãi tiến về phía mép giường.
Khi tiếng bước chân dừng ở mép giường, tim Tiêu Như Thơ cũng gần như ngừng đập theo. Cô run rẩy mở mắt, mặt là một màu đen kịt, nhưng vẫn thể đường nét lờ mờ của đồ đạc trong phòng.
Tiêu Như Thơ bèn sang về phía bên , tiếng bước chân dừng đúng ở đây. may mắn là, chỗ đó “”.
Thở phào một , Tiêu Như Thơ mới phát hiện toát mồ hôi lạnh. Chiếc váy ngủ lạnh lẽo, ẩm ướt dính vô cùng khó chịu, cô một bộ đồ khô ráo, nhưng đèn ngủ ở phía của Tô Khiêm. Vì thế, Tiêu Như Thơ mặt trong, gọi cái bóng lờ mờ hình : “Chồng ơi, bật đèn giúp em với.”
Phía bên giường im phăng phắc. Tiêu Như Thơ nghĩ thấy, mở miệng định gọi thêm tiếng nữa thì đột nhiên nhận gì đó đúng – quá yên tĩnh.
Nếu Tô Khiêm thật sự đang cạnh, ít nhất cô thấy tiếng thở của mới đúng. Tiêu Như Thơ chẳng thấy gì cả, trong khi cái bóng hình vẫn còn đó. Cả cô lạnh toát, là do nhiệt độ trong căn biệt thự cũ vốn thấp, do nguồn lạnh nào khác ở quanh đây.
Tiêu Như Thơ áp tay lên ga giường, chậm rãi mò sang phía bên , xác nhận xem rốt cuộc ai đang đó . Cuối cùng, tay cô chạm một vật cản, đó là thể của một .
“Em gọi mấy tiếng mà trả lời?”
Tiêu Như Thơ tủi lẩm bẩm trách, đưa tay nắm lấy cánh tay nọ lay lay.
Ai ngờ khoảnh khắc chạm cánh tay đó, Tiêu Như Thơ một cảm giác mãnh liệt rụt . Cô thu tay về, vì cơ thể nọ lạnh đến đáng sợ, cô cảm giác như đang cầm một tảng băng cứng đờ.
“...Chồng ơi?”
Tiêu Như Thơ thấy giọng run rẩy vang lên trong bóng tối. Giây tiếp theo, Tô Khiêm cuối cùng cũng đáp cô: “Hả? Như Thơ, dậy vệ sinh, em bật đèn ?”
Giọng đàn ông trầm và rõ, nhưng oái oăm , tiếng của vọng từ phía nhà vệ sinh.
Tô Khiêm hề ở giường!
Tiêu Như Thơ trừng lớn mắt, ngón tay buông còn nhanh hơn cả suy nghĩ. Thế nhưng, cánh tay cũng động theo, nó giơ lên tóm chặt lấy cổ tay Tiêu Như Thơ, năm ngón tay lạnh đến mức thể làm đông cứng cả một mảng da thịt.
“A a a—!”
Tiêu Như Thơ hét lên một tiếng thảm thiết, chói tai, dọa cả Tô Khiêm. Hắn vội vàng bật đèn phòng về phía chiếc giường lớn, đó bất đắc dĩ bật : “Sao em ngủ đất thế ?”
Ánh đèn sáng choang bao phủ lấy Tiêu Như Thơ, nhưng thể nào níu hồn phách dọa cho bay mất của cô. Cô xuống cổ tay , nơi đó một vệt màu đen, rõ ràng là vết ngón tay để .
Tô Khiêm cũng từ nhà vệ sinh tới, cúi xuống ôm cô dậy, tưởng rằng tiếng hét của Tiêu Như Thơ là do ngã khỏi giường đau quá: “Sao ? Em ngã ?”
“... em tự ngã khỏi giường.”
Nói đến đây, Tiêu Như Thơ gần như thành tiếng. Cô dùng khăn giấy chấm lên má, nức nở kể với Tạ Ấn Tuyết: “Đêm đó chỉ là khởi đầu. Kể từ đó, ngày nào tỉnh dậy cũng thấy đang ngủ gầm giường.”
Tạ Ấn Tuyết cụp mắt, suy nghĩ vài giây hỏi tiếp: “Chỉ là ngủ gầm giường thôi ?”
“ , về nhà cũng thế.” Tiêu Như Thơ đẫm lệ gật đầu, “Hơn nữa, bóng dáng của bà ngày càng rõ ràng, cho đến… cho đến một buổi tối, bà lay tỉnh dậy và đang cướp giường của bà !”
Như nhớ cảnh tượng gì đó cực kỳ kinh hoàng, ánh mắt Tiêu Như Thơ dần tan rã, cả tròng mắt đều nỗi sợ hãi chiếm trọn —
Từ khi ở nhà cũ của Tô gia về, cô vẫn luôn mất ngủ, gần như thể chợp mắt nếu thuốc. Hôm đó, cô khó khăn lắm mới ngủ , nhưng chẳng bao lâu lạnh cóng mà tỉnh giấc, cứ như thể nơi cô ngủ là chăn ấm nệm êm, mà là một ngôi mộ lạnh lẽo. Cô lay cho mở mắt, ngẩng lên thấy một phụ nữ tóc đen áo đỏ ngay cạnh . Thấy cô mở mắt, đôi mắt đen kịt của phụ nữ bắt đầu chảy lệ máu, bà vươn tay về phía cô, ai oán lóc: “Tôi lạnh quá… Cô đừng cướp giường của …”
Tiêu Như Thơ lăn bò chạy khỏi phòng ngủ, phát hiện chiếc váy lụa màu xanh đang mặc từ lúc nào biến thành một màu đỏ tươi rợn , như một lời khẳng định rằng đây là mơ.
Đêm đó, Tiêu Như Thơ cuối cùng cũng sụp đổ. Cô bảo giúp việc gọi điện cho Tô Khiêm vẫn tan làm về, kêu lái xe đưa cô về nhà họ Tiêu. đường , con quỷ áo đỏ vẫn như hình với bóng bám theo họ. Sau khi Tiêu Như Thơ lên xe, cô vẫn thể thấy phụ nữ đó thò đầu và tay từ gầm ghế lên, nắm lấy mắt cá chân cô, cầu xin cô đừng cướp giường của bà nữa. Cơn ác mộng hề dừng , ngay cả khi cô về đến Tiêu gia.
Nghe xong lời kể của Tiêu Như Thơ, kinh ngạc lên tiếng đầu tiên là Tiêu phu nhân. Bà hoảng sợ con gái hỏi: “…Như Thơ, đêm đó a khiêm cõng con về ?”
“Mẹ, gì ?” Tiêu Như Thơ ngẩn , “Đêm đó a khiêm cõng con về. Hắn dừng xe là con tự chạy nhà .”
Nếu đúng là như , thì phụ nữ áo đỏ mà Tô Khiêm cõng lưng chạy Tiêu gia đêm đó… là thứ gì?
“…Ồ, là nhớ nhầm.” Tiêu phu nhân lập tức nở một nụ còn khó coi hơn cả , dùng lời dối để an ủi con gái, sợ rằng nếu sự thật, Tiêu Như Thơ sẽ càng thể chấp nhận.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Bây giờ nghĩ , hai vợ chồng họ đúng là quan tâm quá hóa loạn, chỉ vội vàng xem xét tình hình của Tiêu Như Thơ mà bỏ qua sự bất thường đêm đó – lúc Tô Khiêm cõng phụ nữ chạy nhà, bước chân nhanh như bay, giống đang cõng một phụ nữ trưởng thành.
Tiêu Tự Lâm cũng mặt mày u ám, về phía Tạ Ấn Tuyết, sống lưng sụp xuống, bất đắc dĩ : “Tạ , ngài xem tình hình của con gái , ngài cách nào ?”
Tạ Ấn Tuyết khẽ lắc đầu: “Bị quỷ ám dễ giải quyết, cái khó là tìm lý do tại quỷ ám.”
Tiêu Như Thơ thấy lắc đầu, tưởng Tạ Ấn Tuyết hết thuốc chữa, hốc mắt nóng lên định thì Tạ Ấn Tuyết cô, hỏi tiếp: “Mạo hỏi một câu, Tiêu tiểu thư, chồng cô và cô là kết hôn đầu ?”
“Chắc chắn là đầu .” Người là Tiêu Tư Vũ, “Nhà chúng thể để chị gả cho một đàn ông qua một đời vợ ?”
Nghe , Tạ Ấn Tuyết , ngước mắt phụ nữ áo đỏ tầng ba : “Trong ‘Tăng Quảng Hiền Văn’ câu: ‘Nhất nhật phu thê, bách thế nhân duyên, bách thế tu lai đồng thuyền độ, thiên thế tu lai cộng chẩm miên’. Tiêu tiểu thư, chỉ vợ chồng mới thể chung chăn gối. Nếu bà cô cướp giường của bà , thì bà và chồng cô, Tô Khiêm, chắc chắn từng là một đôi vợ chồng.”
“Vợ chồng kiếp ư?” Tiêu Như Thơ nín , lau nước mắt suy nghĩ, “Tôi cũng từng vài cuốn tiểu thuyết kinh dị, trong đó những đàn ông nợ tình, vợ kiếp của họ sẽ tìm đến tận cửa ở kiếp .”
“Không, chính là kiếp .” Tạ Ấn Tuyết nhếch môi, thở dài , “Áo đỏ lệ máu, ắt là lệ quỷ c.h.ế.t trong uất hận. theo lời cô , bà bám theo cô một tháng, mà ngoài việc dọa sợ, cô hề chịu bất kỳ tổn thương thực thể nào. Trong khi những khác lệ quỷ bám theo, nhiều nhất là bảy ngày ắt sẽ gặp họa huyết quang. Cô từng thấy m.á.u ?”
Tiêu Như Thơ lẩm bẩm: “…Chưa ạ.”
, cô từng thương đến chảy máu. Dù giày vò cả tháng trời, nhưng sắc mặt cô bây giờ trông còn hồng hào hơn cả Tạ Ấn Tuyết.
“Tiêu , Tiêu phu nhân, về chuyện của Tô Khiêm, đề nghị hai vị vẫn nên điều tra kỹ càng một chút.” Tạ Ấn Tuyết thu ánh mắt, với Tiêu Tự Lâm và Tiêu phu nhân, “Người phụ nữ bám lấy Tiêu tiểu thư ở nhà cũ của Tô gia, lúc đó đúng dịp Thanh minh—”
Tạ Ấn Tuyết ngừng một chút, ánh mắt về phía Tiêu Như Thơ cũng thêm vài phần bất đắc dĩ: “Tôi nghi ngờ, là do lúc sinh thời bà cam lòng, mà năm nay nhà họ Tô tảo mộ cho bà , lúc mới áp chế oán khí khiến bà thoát .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ta-co-the-luu-nguoi-den-canh-nam/chuong-31.html.]
Nghe , Tiêu Như Thơ chìm im lặng.
Bởi vì cô cảm thấy, Tạ Ấn Tuyết đúng.
Ngày đầu tiên đến nhà cũ của Tô gia, tuy cô thấy tiếng bước chân nhưng hề xảy chuyện gì, tiếng bước chân đó cũng chỉ theo cô mà thôi. bảy ngày , khi cô cùng Tô Khiêm tảo mộ cho tổ tiên về, thứ đổi.
Bây giờ nghĩ cũng , cô ở đó, nhà họ Tô thể để cô thấy mộ của vợ Tô Khiêm ? Với gia thế tương đương giữa nhà họ Tô và nhà họ Tiêu, chỉ cần nhà họ chủ động điều tra sâu, nhà họ Tô thể giấu nhẹm bí mật cả đời.
Huống hồ, cho đến tận bây giờ, Tiêu gia quả thật vẫn từng nghĩ đến việc điều tra nhà họ Tô.
Mấy vị thiên sư mời đến nhà đây đều chỉ làm phép trừ tà cho cô. Có tác dụng thì cũng , nhưng mỗi Tô Khiêm đến thăm cô xong – cô con quỷ nữ bám lấy.
Cho nên…
Trước cô, Tô Khiêm còn một vợ khác?
“Nhiều , hôn nhân chú trọng môn đăng hộ đối.” Tiêu Như Thơ cúi mắt chiếc nhẫn cưới ngón áp út, khẽ , “Hóa môn đăng hộ đối, cũng chắc cử án tề mi.”
Trước khi kết hôn, cô cũng từng quen vài bạn trai, nhưng đều vì gia thế chênh lệch quá lớn mà thể đến cuối cùng. Cô chọn kết hôn với Tô Khiêm vì yêu sâu đậm, mà vì Tô Khiêm là thích hợp nhất để kết hôn với cô.
Lữ Sóc cùng đến đây lén hỏi Tiêu Tư Vũ: “Chị tin chồng vợ mà tức giận gì hết ?”
“Tôi tưởng ám chỉ đủ rõ ràng .” Tiêu Tư Vũ dám thẳng, “Nếu nghĩ tại ngay từ đầu cho rằng Tạ Ấn Tuyết là kẻ… lừa tiền, mà còn lừa chị nữa.”
Lữ Sóc nghĩ một lúc, ngạc nhiên nhận : “Chị đây?”
“Ở nhà chúng , là con ngoan, còn chị là dân chơi. Nói chắc hiểu .” Tiêu Tư Vũ thở dài. Tuy nhuộm tóc nhưng vẫn là một trai . Nhà họ giờ định kiến con nối dõi, nếu Tiêu Như Thơ một tên trai bao lừa tiền, thì Tiêu Tự Lâm và Tiêu phu nhân cũng sẽ ép cô kết hôn với một môn đăng hộ đối. “Chị chọn đầu kết hôn với Tô Khiêm là vì gia thế của Tô Khiêm xứng với nhà chúng . Chuyện khi kết hôn của chị , Tô Khiêm và nhà họ Tô đều rõ. Tô Khiêm để tâm, nhà họ Tô cũng thấy chị vấn đề gì, nên chị mới bắt đầu hẹn hò với Tô Khiêm. Lúc đó nhà chúng còn tưởng chị chó ngáp ruồi, vớ của báu, thể kết hôn với một đàn ông như Tô Khiêm. Ai ngờ Tô Khiêm từng một vợ .”
Có lẽ vì đây Tô Khiêm cũng chơi bời khá điên, nên khi tìm một gia thế tương xứng như Tiêu Như Thơ, cả nhà đều bắt đầu giúp che giấu quá khứ đó, hy vọng và Tiêu Như Thơ thể yên bên .
Tiêu Tư Vũ mím môi: “Chị so với Tô Khiêm, hơn ở chỗ thành thật.”
Lữ Sóc chút khó hiểu: “Nếu , tại phụ nữ chỉ bám lấy chị mà bám Tô Khiêm?”
“Tại bám Tô Khiêm mà chỉ bám Tiêu tiểu thư, đơn giản.” Tạ Ấn Tuyết từ trong túi tay áo lấy một lá bùa nhỏ hình tam giác màu vàng, “Tiêu tiểu thư, cô cầm lá bùa đặt bên . Dù đeo , chỉ cần cách cô quá xa, cả đời cô cũng sẽ bao giờ gặp phụ nữ , càng bà quấy nhiễu nữa.”
Tiêu Như Thơ ngẩn ngơ nhận lấy lá bùa, khóe miệng giật giật: “…Cũng?”
Ý của Tạ Ấn Tuyết là: Sau khi vợ của Tô Khiêm qua đời, cũng nhận một lá bùa hộ mệnh như , cho nên suốt một tháng qua, dù quỷ ám thế nào, dọa sợ cũng chỉ cô, chứ Tô Khiêm ?
Thấy Tiêu Như Thơ dường như hiểu ý của , Tạ Ấn Tuyết cong môi , đưa cho cô một chiếc túi gấm màu đen, cúi gần, giọng ôn hòa: “Nếu cô gặp bà hoặc điều gì hỏi, hãy dùng nước lá liễu lau mắt, dùng miếng vải đen che lá bùa . Chỉ cần lá bùa còn cô, bà sẽ thể làm hại cô, nhưng điều sẽ ảnh hưởng đến việc giao tiếp của hai .”
Lá liễu thấm nước lau mắt, thể thấy quỷ trong ba ngày, đây là phương pháp thấy quỷ lưu truyền phổ biến trong dân gian.
Tiêu Tự Lâm mời Tạ Ấn Tuyết đến nhà là để trừ tà cho con gái, nhưng một hồi cảm giác Tạ Ấn Tuyết đang dạy con gái cách gặp quỷ? Tiêu Tự Lâm nhíu mày, hé miệng định hỏi Tạ Ấn Tuyết thì Tiêu Như Thơ lên tiếng: “Tạ , cảm ơn .”
Tiêu Như Thơ chân thành cảm ơn: “Anh là vị thiên sư nhất mà từng gặp.”
“Tôi thiên sư.” Tạ Ấn Tuyết thẳng , gỡ một cánh hoa lê từ vai xuống đặt lòng bàn tay Tiêu Như Thơ, “ nếu cô khó khăn gì cũng thể tiếp tục tìm . Chuyện báo đáp vội, đợi khi nào cô chuẩn xong xuôi thứ, hãy liên lạc với , lúc đó trả thù lao cũng muộn.”
Cánh hoa lê chạm tan biến. Tiêu Tư Vũ và Lữ Sóc từng thấy chiêu của Tạ Ấn Tuyết trong phó bản game nên biểu cảm gì đổi lớn, chuyện còn sốc bằng việc thấy một họ tưởng là NPC xuất hiện ngoài đời thực.
Tiêu Tự Lâm, Tiêu phu nhân và Lâm a di thì sững sờ.
Tiêu Như Thơ cũng ngơ ngác lòng bàn tay , nhếch môi, nở một nụ chân thành và vui vẻ nhất trong suốt một tháng qua: “Được.”
“Lâm a di, chiếc váy màu xanh… , màu đỏ mà đêm đó con mặc về nhà còn đó ạ?” Tiêu Như Thơ hỏi Lâm a di đang bên cạnh.
Lâm a di gật đầu: “Vẫn còn.”
“Phiền dì tìm giúp con một chút.” Tiêu Như Thơ vén lọn tóc mai bên tai, “Con ngoài một chuyến, định mặc chiếc váy đó.”
Tiêu Tư Vũ hỏi cô: “Chị, chị định ? Em lái xe đưa chị .”
“Cậu còn xe, chị tự lái xe của chị.” Tiêu Như Thơ lắc đầu, môi vẫn giữ nụ , “Chị gặp Tô Khiêm.”
Tiêu phu nhân cũng hỏi cô: “Như Thơ, con định tìm nó ly hôn ngay bây giờ ? Đợi ba giúp con điều tra xem nhà họ Tô rốt cuộc là thế nào ?”
“Ly hôn?”
Tiêu Như Thơ chậm rãi nghiền ngẫm hai từ .
Tô Khiêm rõ ràng tất cả, phụ nữ là ai, cô đang chịu đựng sự kinh hãi và sợ hãi thế nào, nhưng hề với cô một lời, vẫn giữ bộ mặt một chồng .
Giờ phút , lẽ sự phẫn nộ đối với Tô Khiêm lấn át nỗi sợ hãi, Tiêu Như Thơ bình tĩnh đến mức chính cô cũng ngạc nhiên: “Con vội.”
Nói xong, cô gạt tay Tiêu phu nhân và Tiêu Tự Lâm , cất thẳng lá bùa vàng túi gấm đen, ngẩng đầu lên phòng ngủ của tầng ba. Cô thấy phụ nữ áo đỏ bên cửa sổ cuối cùng cũng ngừng , hai má đẫm m.á.u nở một nụ dịu dàng với cô.
, Tiêu Như Thơ còn cảm thấy bà đáng sợ nữa – hóa phụ nữ hề làm hại cô.
“Những chuyện đó cần giúp , con tự hỏi là .” Tiêu Như Thơ cũng nhếch môi bà , , “Bây giờ con chỉ , nếu Tô Khiêm gặp ‘vợ’ xa cách lâu của , sẽ biểu cảm gì.”
Cô ngại giúp Tô Khiêm một tay.
Cho nên, đợi đến ngày đó, cô sẽ ly hôn.
Nhường chiếc giường bên cạnh Tô Khiêm cho vợ “chân chính” của .
--------------------