Sủng Thần - Chương 54 Thưởng Hương
Cập nhật lúc: 2026-04-09 16:22:51
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Thuần cẩn thận tiến đến cửa phòng khách viện, lặng lẽ bên trong. Ngũ Phúc bước liền giật : "Thế tử? Ngài tới tìm Cửu gia ?"
Hứa Thuần ngẩn : "..."
Cậu hạ thấp giọng hỏi: "Cửu ca đang làm gì ?"
Ngũ Phúc đáp: "Vừa Phương gia tới chút chuyện, đó Cửu gia tắm rửa xong liền bảo chữ, dặn chúng cần hầu hạ. Ngài trong ?"
Hứa Thuần chút e dè, cứ ló đầu quanh, lòng bồn chồn yên. Cuối cùng, thấy tiếng Tạ Dực từ bên trong hỏi vọng : "Ai đó?"
Hứa Thuần vội vàng đáp lời: "Cửu ca, nhà bếp mới nấu canh thịt bò, còn nóng hổi lắm, ngài dùng một bát ?"
Cậu đ.á.n.h bạo vén màn bước . Quả nhiên, thấy Tạ Dực đang án thư, cổ tay nâng cao, cầm một chiếc bút lông lớn đang phóng bút chữ. Thấy , Tạ Dực đặt bút xuống: "Được."
Hứa Thuần : "Ở đây ngột ngạt quá, là chúng qua lầu Vọng Giang đằng , ngắm cảnh dùng canh ."
Tạ Dực liếc một cái, nhận sự rụt rè sợ hãi che giấu khéo trong ánh mắt . Hắn khẽ thở dài trong lòng, dậy nắm lấy tay Hứa Thuần: "Ngươi xem chữ thế nào? Ta đặc biệt cho ngươi đấy, thấy tấm biển hiên nhà ngươi chữ cũng bình thường thôi."
Hứa Thuần liền phấn chấn hẳn lên. Cậu vội vàng hai chữ "Tiện Ngư" giấy, đôi mắt tràn đầy vẻ khâm phục: "Đẹp quá! Chữ là để treo ở chủ viện của ?"
Tạ Dực đáp: "Ừ, ngưỡng mộ ngươi, nên mới gọi là Tiện Ngư."
Hứa Thuần mau mắn tiếp lời: "Viện Tiện Ngư, lắm. Vậy viện của Cửu ca cũng đặt một cái tên , sẽ cho khác ở nữa."
Tạ Dực thuận miệng : "Vậy gọi là Ẩn Lân ."
Hứa Thuần ngơ ngác: "Cái gì cơ?"
Tạ Dực tùy tay xuống: "Ẩn lân tập cánh, chính hợp minh di chi ý."
Hứa Thuần thấy chữ "Lân", thầm nghĩ Cửu ca đang ám chỉ , nhưng sợ bản tự đa tình. Tạ Dực lúc : "Ta đề tên viện cho ngươi, còn sân của , ngươi đề tên giúp ."
Hứa Thuần cuống quýt: "Chữ của !"
Tạ Dực bảo: "Ta dạy ngươi."
Hắn kéo Hứa Thuần đến mặt, chấm đẫm mực chiếc bút lớn đặt tay . Sau đó, đỡ lấy tay cầm bút của và : "Chữ nhiều nét quả thực dễ đại tự, cần luyện tập nhiều. Cổ tay ngươi còn yếu là do ít rèn luyện, tập lực cổ tay nhiều hơn."
Nói đoạn, nắm tay dập dìu đưa bút, vô cùng tập trung. Hai chữ "Ẩn Lân" thật sự quá nhiều nét. Hứa Thuần cảm nhận Cửu ca đang nửa ôm lấy , tay trái đè lên tay trái mặt giấy, tay thì nắm c.h.ặ.t t.a.y để đưa những nét bút dứt khoát.
Lưng Hứa Thuần áp sát lồng n.g.ự.c Tạ Dực, tưởng như cảm nhận nhịp tim của , hoặc giả đó là nhịp tim của chính . Trên Cửu ca luôn tỏa hương trầm thanh khiết, lúc ẩn lúc hiện, vấn vương dứt.
Cửu ca đang mặc bộ đồ ở nhà bằng lụa mỏng... Hứa Thuần cũng thành hai chữ thế nào. Mãi đến khi Tạ Dực khẽ bên tai: "Hồi hồn , cá ngốc, chữ mà cũng ngẩn ngơ , đang nghĩ gì thế?"
Hứa Thuần giật bừng tỉnh: "Ta đang nghĩ về mùi hương Cửu ca..."
Tạ Dực sững : "Cái gì?"
Hứa Thuần thật thà: "Mùi thơm thật đấy, là gỗ trầm hương ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sung-than/chuong-54-thuong-huong.html.]
Tạ Dực đáp: "Chắc , để ý mấy thứ , đều do quản gia lo liệu."
Hứa Thuần cảm thán: "Vị quản gia chắc hẳn tinh tế, Cửu ca quen thuộc đến mức nhận thì chứng tỏ thích mùi . Thông thường hương xông quần áo dễ nồng hoặc nặc mùi khói, nhưng hương vặn. Có chút ngọt, chút thanh tao, cả vị mật... Không chỉ quần áo mà cả tóc cũng thơm nữa..."
Tạ Dực chọc : "Biết ngươi thèm , uống canh thịt bò thôi. Chữ cứ để họ đem hong khô ."
Hứa Thuần vui rạo rực ngắm thành quả: "Viết thật, mai sẽ bảo làm biển treo lên luôn."
Tạ Dực bật : "Đi ăn canh thôi."
Hứa Thuần vẫn lưu luyến xích gần Tạ Dực ngửi thêm nữa: "Hôm nay bộ đồ thơm đặc biệt hơn, chắc là mới xông hương xong."
Cá Mặn
Tạ Dực: "..."
Hôm nay Tô Hòe đúng là bảo Phương T.ử Hưng mang tới một ít y phục và đồ dùng. Xem Tô Hòe dụng tâm, đáng thưởng. chút bất lực đưa tay ôm lấy Hứa Thuần: "Nếu thèm như , chúng thưởng hương ."
Khách viện cũng dọn dẹp vô cùng thoải mái. Khi Hứa Thuần xuống mới phát hiện màn trướng và chăn đệm đều mới . Chất liệu cực kỳ tinh xảo, mềm mại, lấp lánh như sóng nước. Cảm giác mát lạnh và mịn màng của tấm trải giường dán da thịt khiến đôi chân đang nhức mỏi của lập tức thư giãn. Cơn mệt mỏi nhanh chóng biến thành cảm giác buồn ngủ dễ chịu, nhắm mắt thở dài một tiếng, thầm nghĩ quản gia của Cửu ca thật cách sắp xếp.
Mùi hương dịu nhẹ càng lúc càng đậm sâu, bao quanh lấy cả hai . Hứa Thuần ngửi thấy mùi hương , cảm giác như hai đang lặng lẽ giữa làn khói biếc. Những gợn sóng như những nụ hôn mềm mại nhất, nhắm mắt đột nhiên ôm chặt lấy Tạ Dực. Một hồi lâu , mới nhỏ giọng lên tiếng: "Cửu ca, đừng giận nữa."
Tạ Dực dở dở : "Ta giận ngươi."
Hứa Thuần đưa tay sờ sờ cằm Tạ Dực: "Khi Cửu ca tức giận, cằm sẽ căng cứng ."
Cửu ca luôn thích tự dỗi hờn bắt khác đoán. Nếu đoán , e là y sẽ tự nghẹn khuất cả năm trời đến sinh bệnh mất. Trong lòng vô cùng hối hận vì chuyện hôm qua lỡ lời ý định của . Lúc tình cảm đang nồng đượm, nhận ý của Cửu ca để triều thì thôi, còn chuyện chia ly, bảo Cửu ca tức điên cho .
Tạ Dực: "..."
Hắn cúi đầu : "Bây giờ căng cứng."
Hứa Thuần lý nhí: "Thế nên mới dám mà."
Cậu khẽ phàn nàn: "Cửu ca, chuyên tâm một chút ."
Cả như thấm đẫm trong làn sương mù, nóng bốc lên khiến làn da ửng hồng, phủ một lớp mồ hôi mỏng.
Tạ Dực: "..."
là kẻ ác than phiền . Hắn cúi đầu nâng cằm Hứa Thuần lên, hôn mạnh mấy cái cho đến khi khóe mắt ướm lệ mới chậm rãi : "Ở bên cạnh Ấu Lân, quả thực là lúc thấy thoải mái nhất."
Gương mặt Hứa Thuần đỏ bừng, mở đôi mắt mờ nước: "Cửu ca... nhanh một chút..."
Tạ Dực vẫn ung dung vội vã. Hắn áp môi sát tai , hàm răng khẽ day nhẹ vành tai mấy lượt hỏi: "Ngươi ở bên Cửu ca thì còn thể bên ai? Quên trong giang hồ ? Ai sẽ bên cạnh ngươi đây?"
Hứa Thuần mũi chân duỗi thẳng, mu bàn chân căng lên một đường cong mắt, nơi cổ chân in hằn mấy dấu tay đỏ bừng. Cậu cố dùng cánh tay chống đỡ thể, lấy lòng nắm lấy ngón tay Tạ Dực, nhẹ nhàng xoa nhẹ đưa lên môi hôn khẽ: “Ta bồi Cửu ca, chuyện gì cũng hết... Cửu ca đừng ghét bỏ .”
Tạ Dực lúc mới cảm thấy mỹ mãn. Trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi mịn, khóe mắt ửng hồng, đôi đồng t.ử đen nháy vốn luôn lạnh lùng nay tựa như lớp băng cứng tan chảy. Hắn chậm rãi cúi đầu, từ đầu lưỡi đưa thứ gì miệng Hứa Thuần. Hứa Thuần mơ màng hé môi tiếp nhận, chỉ cảm thấy một luồng kỳ hương từ đầu lưỡi thấm thẳng cổ họng, xộc lên chóp mũi lan tận đỉnh đầu, triền miên ngọt ngào.
Cậu mở mắt, ánh nhòa vì nước mắt, khịt mũi hỏi bằng giọng rõ chữ: “Hương gì thế ... mà thơm ...”
Tạ Dực khẽ mỉm : “Cái gọi là Loan Phượng Chướng Trung Hương, vốn là loại hương Hoàng Hậu Nam Đường từng dùng, là phương t.h.u.ố.c bí truyền trong cung đình. Xem ngươi thích.”