Sủng Thần - Chương 49 Ân sủng
Cập nhật lúc: 2026-04-07 16:33:43
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Thuần còn kịp mở mắt ánh sáng chói chang ngoài cửa sổ đ.â.m . Cậu dùng cánh tay che mắt . Ngay đó, cảm giác đau nhức khắp ập đến khiến nhe răng trợn mắt. Những ký ức đầy thẹn thùng của tối hôm qua bỗng chốc dâng lên như sóng xô thác đổ. Cậu hận thể lập tức rúc sâu trong chăn ngay tức khắc.
Đầu tiên là cảnh Cửu ca hung hăng ấn thành bể tắm mà hôn lấy hôn để. Hắn giống như một con mãnh thú nguy hiểm đang gặm nhấm và l.i.ế.m mồi. Nụ hôn đầy tính tấn công, phảng phất như nuốt chửng cả da lẫn xương của bụng. Cậu lúc đó giống như một con sơn dương chờ làm thịt, ngừng run rẩy. Cậu kìm lòng mà xúc động đến mức rơi lệ. Cửu ca chạm những giọt nước mắt mặt lên tiếng hỏi.
"Ngươi ?"
Lúc cả nóng hầm hập vì mồ hôi. Tim đập nhanh đến mức đầu óc choáng váng. Cậu gấp gáp hoảng hốt, chẳng sụt sịt đáp một câu.
"Ta làm."
Cửu ca vốn đang mang khí thế lạnh lùng, từng bước ép sát bỗng nhiên bật trong bóng tối. Tiếng mưa rơi xuống nước quá lớn làm cứ ngỡ lầm. lồng n.g.ự.c Cửu ca đang áp sát ngừng rung lên. Hắn thực sự đang nhạo . Cậu vô cùng hổ, chỉ độn thổ cho xong.
Cửu ca vốn đang đè chặt lấy , nắm chặt cổ tay , đó bỗng buông . Hắn giúp vuốt mái tóc ướt đẫm rối bời, lấy chiếc khăn mỏng bên bờ khoác lên . Hắn bảo ngoài .
Khi đó ngây thơ mờ mịt bò lên bờ. Đi vài bước, đầu thấy Cửu ca vẫn trong nước, lặng lẽ và trầm mặc . Lúc bỗng nhiên một loại trực giác. Nếu cứ thế mà , đại khái duyên phận giữa và Cửu ca cũng chỉ dừng ở ngày hôm đó mà thôi. Thậm chí đến cả tình bằng hữu, thầy trò cũng chẳng thể giữ nổi. Có lẽ sẽ bao giờ gặp nữa, thậm chí còn chẳng tên thật của là gì. Chẳng lúc đó là do phát điên , bỗng nhiên , thình thịch một tiếng nhảy xuống nước. Cậu nhào lòng Cửu ca. Cậu màng hổ mà đưa tay ôm lấy , như thể sợ sẽ đẩy . Cậu .
"Cửu ca dạy ..."
Biết bao đoạn ký ức cứ lóe lên trong đầu. Hứa Thuần nhắm chặt mắt , cảm thấy thẹn đến mức đối mặt với cái bản mặt ngu ngốc cực điểm của đêm qua như thế nào. Cửu ca đón lấy trong nước, dường như khẽ một tiếng. Hắn mập mờ rằng còn quá nhỏ gì đó. Tiếng sấm quá lớn nên rõ, hoặc giả cũng chẳng còn tâm trí mà vì sợ đó là lời từ chối. Cậu còn nhớ rõ nỗ lực thế nào giữa tiếng sấm chớp để tìm lấy đôi môi của đối phương. Cậu nhiệt liệt nhưng vụng về dùng môi chạm khắp gương mặt và vành tai . Cậu lắp bắp và hoảng loạn tìm cách lấy lòng . Cậu thì thầm tai đủ thứ lời ngon tiếng ngọt lung tung mà từng trong thoại bản xem phim.
Giờ đây khi tỉnh táo , cứ nghĩ đến là hận thể đ.á.n.h ngất chính lúc đó. Cửu ca sẽ như thế nào đây?
Cửu ca đó dường như vẫn luôn . Cậu chỉ ôm chặt lấy , chìm đắm trong cái ôm mật từng . Cậu cảm thấy Cửu ca cũng thích, vì cánh tay ôm eo của luôn chặt và vững chãi.
Sau đó là một đêm mê loạn và hỗn độn. Tiếng sấm gầm vang ngớt, cả thế giới như chỉ còn tiếng nước và tiếng sấm.
Cậu cũng nhớ nổi quấn quýt lấy Cửu ca giường ở phòng bên cạnh bằng cách nào. Mọi ký ức đều mờ nhạt. Cậu chỉ nhớ Cửu ca ôn tồn, khắc chế, nhưng cũng quá đỗi kiên quyết. Cậu trì độn và mờ mịt thuận theo, khống chế . Vào thời khắc mấu chốt, dù run rẩy lùi bước rơi lệ, cũng hề nới lỏng sự kìm kẹp đối với cơ thể một chút nào.
Cậu giống như một con sơn dương trói chặt tứ chi trong cơn run rẩy. Thứ vây hãm chính là cơ thể nóng rực và rắn chắc của Cửu ca khiến say mê. Cậu như một con cá xuyên qua thanh sắt nóng bỏng để nướng lửa, cả tẩm đầy dầu mè, chỉ vùng vẫy quẫy đuôi trong vô vọng. Hơi thở dồn dập, nhịp tim đập mạnh như vỡ tung lồng ngực. Đôi môi và đầu lưỡi cuốn một sự dây dưa ngọt ngào. Cảm giác nghẹt thở gần kề cái c.h.ế.t mang một sự hưng phấn kỳ lạ, khiến càng khao khát hấp thụ chút an ủi môi lưỡi .
Sau đó, khi cuối cùng cũng nếm cảm giác thuần khiết và ngọt ngào ngắn ngủi , ngỡ như chạm tới phần mật ngọt thơm ngon nhất trong lõi bánh đào sữa đặc. Cậu thực tủy vị. Khi nới lỏng một chút, liền gục Cửu ca để đòi hỏi thêm những nụ hôn ngọt ngào hơn, những cái ôm chặt chẽ và dùng sức hơn.
Hứa Thuần khẽ than thầm một tiếng cho sự liêm sỉ của . Cậu hậu tri hậu giác nhận eo vẫn đang một bàn tay nắm chặt. Cậu định xoay nhưng Tạ Dực giữ chặt lấy thấp giọng lệnh.
"Đừng cử động."
Hứa Thuần nhắm tịt mắt , thẹn thùng đến mức hận thể giả vờ như hề tỉnh giấc.
Trong lòng Tạ Dực lúc cũng chẳng hề dễ chịu. Hứa Thuần bao bọc trong tấm chăn lụa thêu hoa mịn màng, nhưng vẫn để lộ bờ vai và tấm lưng trần. Dưới sự tương phản của mặt chăn lụa màu lục đậm và ánh sáng nhu hòa buổi sớm, làn da tỏa vầng sáng nhạt thanh khiết như trân châu. Vòng eo lòng bàn tay vẫn tràn đầy sự săn chắc và đàn hồi của tuổi trẻ.
Sau bức rèm trướng hoa lệ, ánh nắng cuối xuân xuyên qua cửa sổ lưu ly, tỏa vẻ dịu dàng và rạng rỡ. Trong khí còn vương vấn hương thơm của hoa tường vi từ đêm qua tan hết.
Hắn nhớ rõ đổ nhiều dầu hạt cải mềm da hương tường vi lên . Làn da vốn sáng như trân châu của thiếu niên dần biến thành sắc phấn hồng rực rỡ, trông như đóa tường vi chớm nở trong nắng xuân, giống như sắc đào rực rỡ trong vườn thượng uyển.
Cảm giác lười biếng cuộc vui đêm qua vẫn còn đọng khắp cơ thể. Chu Công chi lễ, cùng hưởng niềm vui, thì là như thế .
"Hứa Thuần."
Giọng Tạ Dực trầm xuống nhưng vô cùng ôn tồn và trân trọng. Hắn dường như hạ quyết tâm điều gì đó. Hứa Thuần thể giả vờ ngủ nữa nên đành mở mắt . Tạ Dực đưa tay vuốt ve đôi lông mày và vầng trán của . Hắn như đang xác nhận tình trạng sức khỏe của , như đang phác họa từng nét mặt của thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sung-than/chuong-49-an-sung.html.]
Hứa Thuần chỉ cảm thấy tê ngứa lạ kỳ nhưng dám né tránh. Cậu khẽ gọi một tiếng.
"Cửu ca."
Tạ Dực lên tiếng.
"Ta tên là Minh Di, Tạ Minh Di."
Hứa Thuần ngẩn .
"Dạ?"
Thì Cửu ca họ Tạ. Ngón tay Tạ Dực chậm rãi lướt xuống chạm môi .
"Đó là tên tự mà cha đặt cho khi ông lâm trọng bệnh. Ta còn đầy tháng thì ông qua đời. Minh Di là tên một quẻ trong Kinh Dịch. Ly hạ Khôn thượng, Ly là hỏa minh, Khôn là địa. Ánh sáng lặn trong đất, quẻ tượng vốn , vì thế mới Minh Di vu phi, thùy kỳ dực."
"Trước đây hiểu vì cha để cho tên tự như thế. Chẳng các bậc trưởng bối đều hy vọng con cái tung cánh bay cao ?"
Huống hồ đại danh của là "Dực", nghĩa là đôi cánh dang rộng để bay. Tại cha cố tình đặt cho một cái tên tự mang ý nghĩa rũ cánh?
"Sau mới , ông đoán nhất định sẽ kìm kẹp bởi khác. Ông chỉ hy vọng thể hòa quang đồng trần, thu giấu kín tài năng. Chỉ như thế mới cơ hội một bước lên trời."
Hứa Thuần chợt thấy xót xa vô hạn. Cậu nghĩ đây chính là lý do Cửu ca mai danh ẩn tích, cho ai phận thật. Cậu xoay Tạ Dực đầy thương cảm.
"Cửu ca đừng suy nghĩ quá nhiều. Với tài hoa của , nhất định sẽ ngày như diều gặp gió, bay cao chín vạn dặm."
Tạ Dực ấn vai để cho tấm chăn gấm tuột xuống. Đêm qua gió mưa dữ dội nên buổi sáng chút se lạnh dễ làm ngã bệnh. Ngoài cửa sổ, cây cỏ đều nước mưa rửa sạch nên trông vô cùng tươi tắn. Lá xanh như nhuộm, hoa thắm như say. Tiếng nước róc rách vẫn vang lên hòa cùng tiếng thác đổ từ phía xa. Nhìn ngoài cửa sổ thể thấy thác nước đỉnh Sừng Hươu đổ xuống như những dải lụa trắng xóa đầy uy thế. Biệt thự tựa núi kề sông nên ẩm nặng, chỉ sợ lạnh.
Hứa Thuần chỉ rúc sâu lồng n.g.ự.c . Trên vành tai vẫn còn vết răng, đó chính là minh chứng cho sự phóng túng chút nương tay của đêm qua. Vậy mà vẫn đường chạy trốn, trái còn run rẩy nhắm mắt , thậm chí còn ngây ngốc tự chui đầu lưới để đáp một cách vụng về.
Cậu giống như một con mèo nhỏ móng vuốt và răng nanh, chỉ kêu hừ hừ để l.i.ế.m láp vết thương cho .
Hắn cứ ngỡ tiểu công t.ử niên thiếu vô tri, tham hoa háo sắc và sớm am hiểu chuyện phong nguyệt. Ai ngờ là một kẻ khờ khạo đầy chân tình. Hóa lời về việc đầu tiên thử chuyện là thật, và chọn đúng ngay đầu đó. Chẳng đây là nghiệt duyên là sự may mắn nữa.
Tạ Dực thở dài trong lòng. Hắn đưa tay vuốt ve mái tóc và sống lưng của .
"Đêm qua là đúng. Thân phận của hiện tại vẫn tiện cho ngươi , nhưng ngoài việc đó , tuyệt đối sẽ phụ lòng ngươi."
Hứa Thuần cuống quýt phân bua.
Cá Mặn
"Đêm qua là do quấn lấy Cửu ca, trách . Cửu ca là chí lớn, luôn giữ lễ nghĩa và tự trọng, vốn nên sa tư tình. Đều là do vì ham nhất thời của bản . Huynh đừng bận tâm đến , cứ lấy đại nghiệp làm trọng là ."
Tạ Dực vẻ mặt ngây ngốc của mà thầm nghĩ, nếu thực sự là kẻ mưu phản thì đứa trẻ giao cả tính mạng và gia sản cho . Hắn cúi xuống hôn một cái.
"Không , việc liên quan gì đến đại nghiệp cả. Ta cũng là loạn thần tặc t.ử kẻ ý đồ . Ngươi cứ yên tâm , chỉ là đến lúc thôi. Ngươi hãy cứ chăm chỉ sách, hy vọng ngươi sẽ trở thành một hiền thần lưu danh muôn thuở."
Hứa Thuần buồn bã đáp một tiếng. Tạ Dực cảm nhận sự nhiệt tình như lửa của thiếu niên lúc nãy bỗng chốc nguội lạnh, giống như dội một gáo nước lạnh đầu. Hắn giật tự trách bản . Bây giờ hai là tình nhân, lẽ làm những chuyện tình nhân nên làm, cứ suốt ngày dạy bảo thôi như một lão phu t.ử thế .
Hắn cảm thấy chút buồn . Hắn cúi đầu nâng cằm lên trao một nụ hôn nồng cháy lên đôi môi mềm mại, hạ quyết tâm dỗ dành cho bằng tiểu tình nhân của .