Sủng Thần - Chương 43 Trường học miễn phí
Cập nhật lúc: 2026-04-05 16:06:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày thứ hai, Hứa Thuần đến Thái Học thì thấy đang bàn tán xôn xao chuyện gì. Thế t.ử Quy Đức hầu Tô Lâm Ngọc thấy liền vẫy tay : “Sao giờ mới đến? Hôm qua bài sách luận đến ?”
Hứa Thuần đáp: “Cũng chỉ bừa vài câu thôi, hôm nay chuyện gì ? Trông như đang việc gì trọng đại.”
Tô Lâm Ngọc kể: “Nghe là vị Tân khoa Trạng nguyên lang, vốn dĩ thụ chức Biên tu ở Hàn Lâm viện, Hoàng thượng giờ vẫn luôn coi trọng y, từng triệu y kinh diên hầu hạ mấy , thậm chí còn giao cho y chủ biên mấy bộ thi tập văn luận trong dân gian. Kết quả vì hôm qua bỗng nhiên Hoàng thượng trách cứ, lôi tận cửa cung quỳ vả miệng, còn ăn đủ hai mươi bản trượng, mặt mũi mất sạch cởi bào phục đuổi khỏi cung. Hôm nay Lại bộ hạ công văn biếm Đại Lý tự, trực tiếp từ chính thất phẩm giáng xuống tận cửu phẩm, thật là đáng sợ vô cùng.”
Hứa Thuần giật kinh hãi, Trạng nguyên lang chẳng là Hạ Tri Thu ? Mấy ngày còn thấy y hăm hở đến tìm chuộc sách, hôm nay từ mây cao ngã xuống thế ? Làm quan trong triều đình nguy hiểm đến ?
Hứa Thuần vội hỏi Tô Lâm Ngọc: “Có vì nguyên cớ gì mà giáng chức ?”
Tô Lâm Ngọc lắc đầu: “Ai mà ? Có là Kinh Triệu phủ doãn Giang Hiển Giang đại nhân cung diện tấu , đó trong cung mới truyền y , phía Hàn Lâm viện cũng chỉ ngóng bấy nhiêu thôi, thăm nhưng y cũng chẳng một lời, chỉ bảo bản phạt là đúng tội. Kim thượng vốn tính tình thâm trầm nhưng cũng bao giờ vô cớ định tội khác, nghĩ chắc là y hành vi nào đó thiếu kiềm chế nên tố giác hoặc buộc tội .”
Hứa Thuần ngẩn : “Y mới nhậm chức mấy ngày, hơn nữa chức Biên tu Hàn Lâm viện chẳng vẫn tiếng là cao quý mà thanh bần ?”
Tô Lâm Ngọc : “Khó lắm, làm quan mà, buộc tội kiểu gì cũng thể xảy , gia cảnh y cũng chẳng khá giả gì, khả năng do tài cao mà đố kỵ, cũng khi là chuyện cũ từ bới móc nên khó lòng bảo . Nào là vay tiền trả, bỏ vợ bất nghĩa, bất hiếu bất đễ, cái gì cũng khả năng cả.”
Hứa Thuần nghĩ đến lối sống đầy vết nhơ của chính mà thấy tê dại cả , hạng như thì làm quan cái nỗi gì, vẫn là Cửu ca quá mỹ nên mới đặt kỳ vọng quá cao .
Tô Lâm Ngọc đang nghĩ gì, lặng lẽ đưa cho một tờ mời: “Phỉ tiểu vương gia hạ , kín đáo một chút vì ai cũng phần . Ngài tổ chức văn hội và mời ngươi cùng lệnh tham gia, vốn định mời cả ba đầu khoa cử nhưng tình cảnh Trạng nguyên như e là tới , dù buổi cũng hiếm . Nghe Thám hoa Phạm Mục Thôn và tiểu vương gia tâm đầu ý hợp lắm, ngày mai ngươi nhất định đến đấy.”
Hứa Thuần đáp: “Được, chỉ là đại ca chắc , để về hỏi xem .”
Tô Lâm Ngọc thắc mắc: “Chẳng quan chức đều định đoạt chỉ chờ ngày nhậm chức ? Hắn còn việc gì bận nữa?”
Hứa Thuần : “Hình như lão thái thái nhà thể khỏe nên nhờ với Lại bộ nhường vị trí đó cho khác , ở kinh thành phụng dưỡng lão thái thái chờ vị trí khuyết .”
Tô Lâm Ngọc khẽ nhướng mày: “Lão thái thái nhà ngươi làm thật chẳng chút nào, sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của lệnh đấy. Chức quan mới thụ phong thì bổ khuyết ngay, khác còn đang cầm bạc xếp hàng chờ kìa.”
Hứa Thuần : “Ta thấy đại ca cũng buồn bực lắm, nhưng đến mặt lão thái thái hầu hạ mấy ngày thì sức khỏe bà cũng khá lên nhiều, chắc là cũng sắp nhậm chức thôi.”
Tô Lâm Ngọc thở dài: “Nhà ai mà chẳng quyển kinh khó , ngươi tính vẫn là , tuy một thứ trưởng t.ử nhưng may mà Hoàng thượng minh hạ chỉ cho làm con nuôi, sẽ bớt bao nhiêu chuyện rắc rối.”
Hứa Thuần mỉm , thấy tiếng khánh vang lên và thấy Thẩm Mộng Trinh bước nên cũng chuyện nữa mà nghiêm túc giảng.
Về đến nhà, đưa mời cho Hứa Cô, Hứa Cô thấy là của Phỉ tiểu vương gia thì chút ngạc nhiên: “Sao mời cả ?”
Hứa Thuần đáp: “Nói là vốn định mời cả ba đầu, nhưng Trạng nguyên vì phạm gì đó khiến Hoàng thượng vui nên phạt trượng, hiện đang ở nhà dưỡng thương . Nếu thì mời Hàn tỷ phu , hôm đại tỷ tỷ tỷ phu ở nhà buồn bực nên bảo khi nào rảnh thì dẫn giải sầu.”
Hứa Cô : “Tổ mẫu đồng ý cho ngoại phóng và đang mưu tính một vị trí , khi rời kinh kết giao với bạn đồng liêu cũng là việc nên làm.”
Hứa Thuần gật đầu, hai bỗng nhiên trở nên tâm bình khí hòa, cùng thảo luận việc tặng lễ, đơn giản cũng chỉ là mấy thứ như nghiên mực, tranh cổ bình hoa.
Ngày hôm , hai mỗi một cỗ xe ngựa, bẩm báo với trưởng bối xong liền khởi hành.
Lần văn hội tổ chức ở trong sơn trang, họ xe mất nửa canh giờ mới tới nơi, Hứa Thuần lúc xuống xe thầm kêu khổ vì sớm thế lấy cớ sinh bệnh cho xong, mấy ngày đua thuyền rồng vốn mệt rã rời, hiện giờ xương cốt cơ bắp vẫn còn đau nhức, eo vẫn còn dán mấy miếng cao thuốc, thế mà còn đến cái nơi khỉ ho cò gáy , xe ngựa xóc nảy suốt quãng đường làm cả như rời từng mảng.
Thật chẳng thà đến biệt thự của chính , chuẩn đồ để cùng Cửu ca vui chơi còn hơn. Lần khi sai tu sửa đường núi cũng xong , việc thu mua chim chóc phẩm tướng thế nào, mấy lớp màn che lụa mỏng cũng thu dọn vì mùa chắc chắn sẽ nhiều muỗi, biện pháp đuổi muỗi cũng cần tính kỹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sung-than/chuong-43-truong-hoc-mien-phi.html.]
Cậu lầm bầm tính toán lệnh cho Xuân Khê và Hạ Triều mang quà tặng xuống. Ven đường cảnh sắc cũng gọi là non xanh nước biếc, tiết cuối xuân hoa lá sum suê, chim hót vang rừng, cảnh núi rừng tràn đầy sức sống. Hứa Thuần trong lòng âm thầm đem so sánh với biệt thự của kết luận rằng chỗ vẫn là nhất, chỉ tiếc Cửu ca bận rộn quá nên đến .
Hai bước , Tạ Phỉ dậy : “Hai vị tài t.ử nhà họ Hứa tới , mau mời , để giới thiệu với các ngươi.”
Trên bàn tiệc ít khách khứa, phần lớn là bạn học ở Thái Học như Tô Lâm Ngọc, Hùng Văn Phủ, Tạ Ký, còn một vài công t.ử quyền quý từng gặp qua đây. Hứa Thuần để ý thấy một vị lang quân lạ mặt dung mạo cực kỳ xuất chúng, mặc một bộ nho sam màu ngọc nổi bật giữa đám đông, thầm đoán đó chính là mỹ nam t.ử trong truyền thuyết Thám hoa Phạm Mục Thôn.
Quả nhiên Tạ Phỉ dẫn họ gần giới thiệu Tân khoa Bảng nhãn Trương Văn Trinh và Thám hoa Phạm Mục Thôn . Trương Văn Trinh vẻ mắt cao hơn đầu, đối với hai họ chút xem thường, chỉ chắp tay chào lấy lệ mỉa mai: “Nguyên là Ân Lễ , Hoàng thượng ban tự đúng là vinh dự đặc biệt, mấy đời mới một đấy.” Lại sang với Hứa Thuần: “Thì tự của ngươi là Tư Viễn, nếu lệnh làm con nuôi thì ngươi cũng thể đổi thành Bá Viễn .”
Sắc mặt Hứa Cô lập tức cứng đờ, vốn xem chuyện đó là nỗi nhục, giờ mang châm chọc ngay giữa tiệc nên mặt mũi đỏ gay vì tức giận. Hứa Thuần chỉ chắp tay đáp: “Đa tạ Bảng nhãn chỉ giáo, bất quá tự của là do một cực kỳ tôn kính ban cho, vạn dám đổi.”
Phạm Mục Thôn đỡ: “Ngày đó ba chúng tuy tỏa sáng nhưng đều hào quang của cặp song kỳ lân nhà Tĩnh Quốc công phủ che lấp mất, hôm nay kỳ lân nhi đến đây thì thể uống, xin cạn chén .”
Hắn nâng chén uống cạn, Tạ Phỉ : “Hôm nay may mắn mời cả Bảng nhãn và Thám hoa là phúc lớn của tiểu , nên mới kéo hai vị Tĩnh Quốc công phủ tới để cùng tiếp khách.”
Hứa Thuần thấy Phạm Mục Thôn tự nhiên, phong thái siêu phàm thoát tục nên sinh lòng hảo cảm, cũng nâng chén kính cả bàn, khi giới thiệu một lượt thì xuống, khách khứa đông đủ, ca múa bắt đầu diễn .
Sau khi chủ khách qua kính ba tuần rượu, Tạ Phỉ mới chuyện chính: “Hôm nay mời các vị tới đây là vì thấy đều là bậc khảng khái nghĩa hiệp, nhân phẩm tài học đều cao minh, đang độ tuổi thanh xuân khí phách hăng hái. Ta một việc thiết lập nên mời các vị tới cùng bàn bạc.”
“Mọi cũng tháng mười năm ngoái vùng kinh kỳ gặp nạn lụt, ngoại ô chịu thiệt hại nghiêm trọng, triều đình tuy phát lương thóc, áo bông và cử đại thần cứu tế nhưng rốt cuộc vô thôn xóm nhà cửa vẫn hủy hoại, ít nạn dân chịu nổi rét mướt đói khát mà bỏ mạng, để nhiều trẻ mồ côi Dục Anh đường nhận nuôi. Tuy nhiên trong đó hơn trăm hài đồng từ tám đến mười bốn tuổi mà Dục Anh đường thực tế đủ lực nuôi dưỡng, chỉ là tạm thời cho lưu để các em chịu cảnh phiêu dạt mà thôi.”
Hùng Văn Phủ hỏi: “Phi Vũ giúp đỡ bọn họ ? Đó đúng là một việc thiện, chúng nguyện ý khảng khái góp tiền.”
Tạ Phỉ lắc đầu: “Giúp đỡ nhất thời chỉ giải quyết cái khó mắt, ý của là lập một ngôi trường miễn phí ngay tại kinh thành để thu nhận những trẻ mồ côi gặp nạn , phàm là trẻ nhỏ ở Dục Anh đường lớn lên mà nhận nuôi cũng thể đây, mời thầy về dạy dỗ để đám trẻ lễ nghĩa, hiểu lý lẽ, chẳng là một chuyện ?”
Mọi lập tức tán thưởng: “Quả nhiên là một đức chính.”
Tạ Phỉ : “Hôm nay triệu tập tới chủ yếu là để bàn bạc các hạng mục trù như chọn địa điểm, mời thầy, quyên bạc, đặt tên trường và các việc liên quan.”
Trương Văn Trinh lập tức lên tiếng: “Ta nguyện quyên một vạn lượng bạc để hỗ trợ ngôi trường !” Nguyên lai xuất từ gia đình quan giàu vùng Giang Nam nên tiền bạc dư dả, lúc tự nhiên là nóng lòng thể hiện.
Mọi khỏi ngạc nhiên, đẩy mức đóng góp lên cao như thì những khác làm thế nào? Một việc nghĩa hiệp bỗng chốc làm cho giống như việc giao thương của phường buôn.
Phạm Mục Thôn : “Trương đừng vội, tiền bạc là chuyện nhỏ, đây là vương tôn công t.ử chẳng lẽ lo gom đủ ? Cái chính là việc lập trường học Phi Vũ bẩm báo với triều đình ? Nếu bên Lễ bộ thể hỗ trợ đôi chút thì việc chúng mời giảng sư cũng sẽ thuận lợi hơn.”
là lời lẽ của lão luyện, bởi vì khi Tạ Phỉ , ít con em quan kinh nghiệm thầm tính toán trong lòng, rằng ở những nơi khác thì nhưng ngay tại kinh thành mà tổ chức phát cháo cứu tế lập trường học để lấy tiếng vang chuyện tùy tiện, nhất là với vị tiểu vương gia vốn là trong tông thất !
Mọi nhất thời đều cảm kích Phạm Mục Thôn, thứ nhất là vì lời của y làm nhẹ áp lực về tiền một vạn lượng mà Trương Văn Trinh đưa . Mọi ở đây coi trọng tiền bạc ? mở miệng đòi một vạn lượng là ý gì? Ở đây mấy vị vương tôn thế tử, ai thèm tranh cái danh khoe của đó chứ, văn chương thì mà hành xử tục khí thế . Thứ hai là y hộ nỗi lo thầm kín của rằng chuyện triều đình chấp thuận , đừng để bận rộn một hồi cuối cùng liên lụy đến gia tộc.
Tạ Phỉ đáp: “Hoàng thượng đương nhiên là đồng ý , hôm bẩm báo và ngài còn chỉ nên dạy thi thư kinh nghĩa mà cả toán học, hội họa, thiên văn địa lý cũng nên đưa giảng dạy, để dù bọn trẻ theo con đường khoa cử thì cũng một cái nghề tinh thông để mưu sinh.”
Mọi đều ngớt lời ca tụng.
Hứa Thuần trong lòng sáng tỏ như gương, vị Phỉ tiểu vương gia dám gọi cả ba đầu khoa cử tới thì chắc chắn thông qua ý chỉ của bên , nếu dám lộ liễu chiêu mộ môn sinh thiên t.ử như thế?
Trương Văn Trinh thì vẻ lỗ mãng khi đòi góp một vạn lượng bạc, còn Phạm Mục Thôn thì khéo léo bồi thêm rằng bẩm báo Hoàng thượng để trấn an .
Hóa buổi tiệc hôm nay chính là một bữa “Hồng Môn Yến”, tất cả đều đang chờ đợi con “cừu béo” là đây tiền. Hèn gì kéo đến tận chốn hoang vu , chính là để cách nào lẩn tránh, nể mặt mũi mà ít nhiều cũng đóng góp một chút.
Chưa chừng cũng cho bọn họ thấy thủ đoạn của tiểu gia một phen.
Cá Mặn