Sủng Thần - Chương 29 Khảo thí
Cập nhật lúc: 2026-03-29 16:56:43
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phủ Tĩnh Quốc công.
Hứa Thuần khi trở về quả nhiên lập tức gọi thượng phòng, Thái phu nhân lạnh giọng đem những lời truyền tai hỏi một .
Cậu một mực thừa nhận hết thảy: “ là ngày mở tiệc chiêu đãi Thuận vương thế tử, cũng đúng là vì ông ngoại bên đưa biểu ca kinh. Trước đó vài ngày tổ mẫu cũng gặp qua, biểu ca kinh vốn vì Thịnh gia nhận ân điển cung phụng hoàng thương. Tổ phụ lo lắng Thịnh gia từng làm qua việc triều đình nên ý biểu ca kinh thăm dò đường nước bước. May mắn đó Thuận vương thế t.ử đối đãi với , vặn tiệc đáp lễ nên mới nhân tiện hỏi thăm một chút.”
“Hoàng thương?” Thái phu nhân liền chấn động: “Việc từ khi nào? Sao với trưởng bối một tiếng? Chức hoàng thương vốn từ thời Cao Tổ định tám nhà lớn, đó luôn kiểm soát nghiêm ngặt, hiện giờ Thịnh gia , đây chính là đại hỉ sự! Chuyện lớn như đáng bàn bạc kỹ lưỡng, phái hỏi thăm là đúng, nhưng nên để đám thiếu niên các ngươi tùy tiện va chạm hỏi han lung tung, trong đó bao nhiêu môn đạo và kiêng kỵ đấy!”
Bà liếc mắt Thịnh phu nhân trách cứ: “Vợ lão nhị cũng việc ? Các ngươi vốn là nhà buôn nên môi giới hoàng thương chính là do trung quan trong Nội Vụ Phủ quản lý. Xưa nay bạc thu mua phát xuống phần lớn đều hiếu kính một vài phần để thông suốt việc, như mới dễ làm xong phận sự. Nếu hàng hóa thu mua về khi dâng tiến vua sẽ tùy tiện bắt , nhẹ thì tước quyền cung phụng khiến các ngươi bồi thường xuể, nặng thì lao ngục tai ương đều thể xảy !”
Thịnh phu nhân vẫn giữ vẻ mặt đờ đẫn lời nào, trong lòng thầm nghĩ thể những hiểm nguy đó? Nếu cha cũng phái Trường Châu, đứa cháu giỏi giang nhất, lên kinh thành.
Chỉ là Trường Châu ngày hôm với bà rằng đừng quá lo âu vì y hỏi thăm rõ ràng, việc Thịnh gia chọn là cơ hội để cả tộc chuyển nên nàng cần lo lắng.
Trường Châu vốn dĩ luôn trọng nhạy bén, y rõ ràng thì tự nhiên là rõ ràng, nhưng khi y dặn nàng nên chuyện với biểu . Ngoài y còn trấn an nàng rằng vị công t.ử mà biểu ngưỡng mộ là một chính nhân quân tử, phẩm cách cao quý và ý gì với biểu , bản biểu thực chất thông minh nên khuyên nàng đừng can thiệp quá nhiều.
Thịnh phu nhân im lặng nhưng tâm trí bay nơi khác, Thái phu nhân vốn cực kỳ ghét cái tính cách ngoài mặt thuận thảo nhưng trong lòng đầy phản cốt của nàng, bà nhíu mày tiếp: “Nhà buôn các ngươi tầm thiển cận, chỉ thấy cái lợi mắt mà một mực luồn cúi, sự hiểm ác bên trong!”
Hứa Thuần mẫu biện giải: “Mẫu con rõ chuyện vì Trường Châu biểu ca chỉ qua loa vài câu, lo lắng mẫu ở nội trạch sẽ thêm sốt ruột nên chỉ nhờ con giúp dẫn kiến quyền quý mà thôi. Ngày Lý đại học sĩ dạy dỗ hai câu, Thuận Vương thế t.ử cũng bảo chúng con cần để ý, vị Lý đại học sĩ đây làm ngự sử đến cả Hoàng thái hậu ông còn dám dâng tấu sàm tấu, chẳng lẽ ai cũng đều mất mặt ? Có thì sửa thì thôi, chúng làm quan trong triều nên quan trọng, thời gian trôi qua chuyện cũng nhạt .”
Cậu đem những lời Cửu ca an ủi gán ghép sang cho tiểu vương gia Tạ Phỉ. Quả nhiên sắc mặt Thái phu nhân hòa hoãn hơn đôi chút, lúc bà quên mất việc quở trách Hứa Thuần tự tiện bao dưỡng nam nhân mà chỉ nghĩ đến việc hoàng thương : “Đám trẻ tuổi hiểu lợi hại trong đó, bên nhà ngoại mấy thúc bá, em từng làm việc ở Hộ Bộ nên hiểu rõ những đạo lý nhất, đến lúc đó hãy để bọn họ chỉ điểm cho các ngươi một chút. Bằng nếu xảy chuyện liên lụy đến quốc công phủ chúng .”
Hứa Cô một bên xen : “Hay là việc Thịnh gia làm hoàng thương là do Thuận vương thế t.ử vận động giúp? Nếu nhị vì mời Thuận vương thế tử?”
Sắc mặt Thái phu nhân và Bạch phu nhân đều biến đổi, Bạch phu nhân : “Cô ca nhi là sách nên nghĩ sâu xa, nhà buôn kiến thức nông cạn chỉ sợ chỉ thấy cái lợi mắt. Lại nếu chúng thực sự dây dưa với tông thất thì kiếm nhiều tiền hơn nữa... cũng ích gì ? Đến lúc đó cẩn thận cuốn ...”
Bà thôi khiến Thái phu nhân cũng lộ vẻ khẩn trương về phía Hứa Thuần, Hứa Thuần lắc đầu đáp: “Cũng Thuận vương thế tử, ban đầu con cũng nghi ngờ nên mới mời Tạ tiểu vương gia, nhưng bàn tiệc ngài hỏi thăm chúng con về phong cảnh hải ngoại và thường bán những hàng hóa gì, rõ ràng ngài việc Thịnh gia làm hoàng thương. Nếu là họ làm thì thừa nhận?”
Thái phu nhân lúc mới nhẹ lòng : “Như thế thì , vẫn nên giữ cách với tiểu vương gia một chút, hiện giờ Thịnh gia là hoàng thương thì những quy củ chốn quan trường cần học hỏi nhiều.” Bà suy nghĩ một lát bỗng chút tự đắc: “Chỉ sợ bề chính là mối quan hệ thông gia giữa Thịnh gia và quốc công phủ nên chức vụ mới tới tay, rằng nếu việc hoàng sai làm , con cháu Thịnh gia cũng thể Quốc T.ử Giám, tiền đồ sẽ vô cùng rộng mở.”
Nghĩ đến đây Thái phu nhân sực nhớ một chuyện, đây bà chê Thịnh gia gia thế đủ, hiện giờ nếu họ chức hoàng thương thì vị trưởng tôn đến bái phỏng hôm chính là đối tượng liên hôn cực . Thấy vị trưởng tôn đó tướng mạo đường đường, cử chỉ lời đều thuộc hàng xuất sắc, xứng đáng làm con rể quốc công phủ, hơn nữa gả cũng chỉ là thứ nữ... Với khả năng sinh con của lão nhị thì chẳng mấy chốc sẽ trong phòng m.a.n.g t.h.a.i thôi.
Bà lập tức vội vàng bảo: “Biểu ca của con còn ở kinh thành ? Ngày mai chúng tổ chức một buổi ngắm hoa, đám tỷ trẻ tuổi các con nên tụ tập một chút.” Bà sang Hứa Cô: “Cô ca nhi hai ngày tới trường thi nên cần tham gia.”
Hứa Thuần thưa: “Vì về kịp mừng thọ Thiên Hậu nương nương nên vội vã lên đường . Do sợ làm phiền tổ mẫu và phụ nên thể trực tiếp từ biệt, hẹn .” Tuy là nhưng cơ hội xa vời, bởi lẽ y là trưởng tôn chưởng quản gia đình nên thường xa lâu.
Thái phu nhân chút tiếc nuối, định hỏi thêm Thịnh phu nhân xem Thịnh gia còn mấy em nữa nhưng nghĩ chỉ trưởng tôn mới xứng với dòng dõi quốc công phủ nên nhất thời do dự. lúc đó bà thấy tiếng nha hớt hải báo tin bên ngoài: “Thái phu nhân, quản gia gác cổng tới báo nội thị trong cung tới truyền thế t.ử tiến cung.”
Mọi trong phòng đều biến sắc bật dậy, Thái phu nhân vội hỏi: “Có nhầm vì cuống quá ? Truyền chẳng lẽ lão nhị ? Sao là thế tử?”
Nha đầy vẻ lúng túng còn Hứa An Lâm thì luống cuống tay chân: “Tự dưng gọi cung làm gì? Chẳng lẽ đúng là vị Lý đại học sĩ tham tấu tội quản giáo nghiêm?”
Hứa Cô nhắc nhở phụ : “Phụ , nên tự đón vị trung quan đó phòng khách, tổ mẫu cùng bá mẫu và mẫu nếu yên tâm thể bình phong lắng .”
Thái phu nhân vội tán thành: “ , cứ theo ý con, mau chuẩn sẵn bạc thưởng.”
Sau một hồi hỗn loạn, Hứa An Lâm dẫn theo Hứa Thuần và Hứa Cô ngoài đón nội thị . Chỉ thấy một tiểu nội thị trẻ tuổi mười ba, mười bốn tuổi bước với thái độ thập phần khiêm tốn, thấy hành lễ: “Tiểu nhân bái kiến công gia.”
Hứa An Lâm thấy nội thị tuổi đời còn nhỏ vẻ mặt hòa ái khiêm nhường nên lòng cũng yên tâm một nửa: “Mau lên, vị tiểu công công đây tên họ là gì? Hôm nay tới việc gì cần sai bảo?” Ông đưa túi thơm đựng bạc thưởng nặng trĩu cho vị nội thị.
Tiểu nội thị đáp: “Nô tài là Triệu Tứ Đức, Hứa quốc công cần khách sáo, nô tài hôm nay tới là để thực hiện công vụ. Phụng mệnh Hoàng thượng truyền các ân ấm giám sinh từ mười bốn đến hai mươi tuổi của các nhà huân thần trong Quốc T.ử Giám lập tức tiến cung khảo hạch để tuyển chọn những học sinh ưu tú Thái Học làm thư đồng cho các vị con cháu tông thất.”
Lần đến lượt Hứa Thuần luống cuống: “Phải khảo thí ?”
Ánh mắt Hứa Cô lóe lên: “Đây chính là thiên đại ân điển.”
Triệu Tứ Đức : “Chẳng ? Các phủ đều truyền tin , lập tức tiến cung ngay.” Hắn sang hành lễ với Hứa Thuần: “Vị chắc là Hứa tiểu công gia nhỉ? Mời ngài xuất phát ngay cho, ngựa xe kiệu đều đợi ở bên ngoài.” Hắn kỹ chân cẳng Hứa Thuần thấy vẫn , sắc mặt tuy hồng nhuận nhưng lẽ là do tin khảo thí nên sợ hãi.
Vừa thấy dáng vẻ vẫn bình thường, xem là đánh, như việc coi như xong xuôi !
Hứa Thuần lấy can đảm hỏi: “Nếu khảo thí ...”
Triệu Tứ Đức đáp: “Khảo thì vẫn ở Quốc T.ử Giám sách thôi, cả, tiểu công gia cần lo lắng, hôm nay bài thi đều sẽ trình lên cho Hoàng thượng ngự lãm, đó là ân điển tuyệt đối đấy.”
Hứa Thuần: “...”
Hứa Cô trấn an : “Nhị đừng lo lắng, việc gấp rút như thường chỉ là làm thơ mà thôi, khó , hiện giờ xuân về hoa nở nên đề bài phần lớn là vịnh cảnh xuân, thể chuẩn một chút.”
Hứa Thuần: “...” Lời càng khiến sợ hãi hơn, bắt đầu lục lọi tâm trí để nhớ vốn từ ngữ và thi vận ít ỏi của .
Triệu Tứ Đức khom mời, chỉ còn cách xin phép cáo lui với Hứa An Lâm mới khỏi phủ. Vừa tới cửa thấy một chiếc kiệu nhỏ màu xanh lơ đang đợi sẵn, bên cạnh vài tiểu nội thị theo hành lễ với .
Cậu chút rụt rè nhưng vẫn bước lên kiệu, Triệu Tứ Đức bên cạnh với nụ thiết còn đỡ một tay: “Tiểu công gia cẩn thận.” Rồi tự tay buông rèm kiệu xuống mới lệnh cho kiệu phu khởi hành.
Hứa Thuần kiệu trong trạng thái lo âu thấp thỏm suốt quãng đường cung. Khi kiệu dừng điện Yên Ba, nội thị dẫn trong điện xuống một chiếc bàn dài bày sẵn giấy bút và mực mài sẵn.
Cậu lén sang hai bên thấy điện chia làm hai phía bởi tấm t.h.ả.m đỏ ở giữa. Phía đối diện ít , dễ dàng nhận Tạ Phỉ cùng vài con em tông thất, chắc hẳn là những ở Thái Học.
Phía bên cạnh quả nhiên đều là các giám sinh thường gặp ở Quốc T.ử Giám, quen kẻ lạ đủ cả, vì hiếm khi tới đó nên thể nhận hết, xem chừng là đến muộn nhất. Liễu Thăng và Lý Tương Du cũng mặt, những đối diện đều mang vẻ mặt ủ rũ, chỉ vài giám sinh giỏi văn chương là lộ vẻ tự tin ngạo nghễ.
Một lát đều đến đông đủ, liền dẫn mấy vị quan viên chỗ. Hứa Thuần thấy Thẩm Mộng Trinh xuống chủ vị ở giữa. Hắn mặc quan phục Tế tửu, mũ cao đai rộng, khuôn mặt nghiêm nghị khác hẳn với dáng vẻ Hứa Thuần từng thấy hôm .
Thẩm Mộng Trinh định mới chắp tay : “Phụng mệnh Bệ hạ, cuộc khảo hạch hôm nay chủ yếu để kiểm tra việc học, mong chư vị dốc sức dụng tâm.”
Nói xong liền hiệu sang bên cạnh. Một vị quan viên Thái Học tiến lên tuyên bố quy tắc, thời gian làm bài là một canh giờ, lấy đồng hồ cát làm chuẩn. Các nội thị phát đề bài xuống cho từng . Trên giấy thi chép sẵn hai đề mục.
Hứa Thuần vốn đang sắc mặt tái nhợt và lòng bồn chồn. khi cúi đầu thấy hai đề mục , trong lòng bỗng nhiên bình tĩnh . Hai đề gồm một bài sách luận luận về cái và cái dở của phép “Tính mân cáo mân” (Luôn tính toán kỹ lưỡng, làm việc cẩn thận, kín đáo, vì giàu mà phô trương lơ là). Đề làm! Thịnh gia vốn là hải thương, rõ ràng là nhà giàu hào phóng nhưng lúc nào cũng cẩn thận. Khi còn nhỏ từng thắc mắc hỏi tổ phụ rằng nhà giàu như tại còn thấp kém cẩn thận.
Tổ phụ lúc lấy pháp “Tính mân” thời Hán làm ví dụ, thêm chuyện Thẩm Vạn Tam thời Minh để giảng đạo lý cho . Người nắm quyền chỉ cần lật tay một cái là tài phú tích tụ bấy lâu cũng tan biến chỉ trong sớm tối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sung-than/chuong-29-khao-thi.html.]
Vả đó vài ngày khi xem sách của Trác Ngô , cũng thấy loáng thoáng về phép “Tính mân cáo mân”. Cậu đ.á.n.h bạo bình luận một phen. Cửu ca chỉ khoanh mấy vòng tròn bài của chứ bảo đúng sai, chỉ liệt kê mấy quyển sách bảo tìm . Cậu tìm vài cuốn và còn định một bản mới cho Cửu ca xem.
Hiện giờ đem tiền căn hậu quả của phép cùng những cái lợi và hại khi nhà Hán thi hành sách lược đó , như vẫn hơn là nộp giấy trắng!
Đề còn đối với càng đơn giản hơn! Đó thế mà là một đề toán! Đề bài đưa liệu thu bạc mỗi năm từ muối, , rượu chuyên bán của một phủ, cùng với thuế thương nghiệp, thuế lương thực, thuế vải vóc, lụa là. Trong đó vải lụa dùng để thế lao dịch và thuế thu từ gỗ tre ở cảng sông. Đề bài hỏi lượng của phủ đó ước tính là bao nhiêu?
Đề cũng làm!
Muối, , rượu là hàng chuyên bán nên liên quan đến thuế. Thuế thương nghiệp là do thương hộ nộp nên liên quan đến nhân khẩu. Thuế gỗ tre là thuế quá cảnh cũng liên quan đến dân cư. Bởi những con đó tất cả đều là để gây nhiễu! Thứ thực sự liên quan đến đinh khẩu là lượng lương thuế thu trong kho. Mỗi nhân khẩu nộp ba thạch lương hoặc thể bằng hai xấp vải lụa. Người lao dịch cũng thể dùng vải lụa để thế phục dịch nên cần trừ . Sau khi cộng trừ như thì lượng nhân khẩu sẽ hiện ngay!
Cá Mặn
Hứa Thuần tinh thần phấn chấn, ngòi bút đưa như bay. Cậu bắt đầu thảo các bước tính toán lên giấy nháp .
Ở phía tấm rèm đối diện, Tạ Dực đó Hứa Thuần mặt mày rạng rỡ như bay lên thì khóe môi cong lên.
Tô Hòe ở bên cạnh góp vui: “Lục Thuận hỏi thăm mấy tên thư đồng hầu hạ Hứa tiểu công gia . Quả thực ngài đánh, trái cái miệng khéo tới mức khiến Thái phu nhân quên cả tức giận, giờ bà chỉ một lòng nghĩ cách kết hơn với Thịnh gia.”
Tạ Dực : “Hắn đối với đạo lý đối nhân xử thế xem còn thông thấu hơn trẫm. Có lẽ vì Thịnh gia là nhà buôn nên làm gì cũng chỉ kết quả lời . Việc cúi đầu khom lưng một chút thành vấn đề nên dạy cái tính cách uyển chuyển hành sự của . Trẫm đây nếu chịu lùi một bước...”
Hắn rốt cuộc tiếp nữa. Trong lòng nghĩ nếu cúi đầu lui bước thì lẽ sớm thành vị “Tiên đế” treo trong miếu hoàng gia .
Hiện giờ thấy là . Chữ hiếu đặt lên hàng đầu, chịu thiệt mắt là , ngày tháng còn dài. Trận khảo thí vốn dĩ là vì Hứa Thuần nên mới tổ chức, nếu ai phí tâm quản mấy việc nhàn rỗi ở Thái Học làm gì. Hắn thêm một lát rời .
Trong điện Yên Ba loáng cái một canh giờ trôi qua.
Hứa Thuần thành bài thi và giao nộp với tâm trạng vui sướng. Nhìn sắc mặt những học sinh khác là bài như chắc chắn kẻ kém cỏi nhất. Không công tội, vượt qua một nữa!
Cậu hớn hở khỏi cung và thấy xe ngựa của phủ chờ sẵn. Biết nhà lo lắng nên vội vàng về quốc công phủ . Quả nhiên về đến nơi gọi đại đường. Thái phu nhân cùng cha và các trưởng bối đều mặt ở đó. Họ đợi cậuhành lễ mà liền hỏi dồn dập: “Khảo thế nào ? Đề bài là gì?”
Hứa Thuần đáp: “Cũng ạ, con đáp xong , việc gì . Họ khảo thi văn mà chỉ khảo một bài sách luận với một đề toán, chung là con nộp giấy trắng.”
Thái phu nhân vội hỏi: “Thế mà khảo thi văn ? Đề sách luận là gì? Còn đề toán là tính cái gì?”
Hứa Thuần trả lời: “Sách luận là luận về cái và cái dở của phép Tính mân cáo mân, còn đề toán là đưa mấy liệu thu thuế để tính nhân khẩu của một phủ.”
Hứa An Lâm ngẩn : “Mấy cái đó là cái gì ? Quốc T.ử Giám khảo khó như thế ?”
Bạch phu nhân : “Việc ... chẳng lẽ triều đình định tăng thêm thuế ?”
Hứa Cô lắc đầu giải thích: “Pháp Tính mân của Hán Vũ Đế là vì ngân khố đủ nhưng viễn chinh Hung Nô. Hiện giờ phê phán đó là hiếu chiến và ham lập công. Qua mấy triều đại đều dùng tới vì cái hại lớn hơn cái lợi.”
“Đề chẳng qua là để đo lường kiến thức thực tế mà thôi. Kim thượng vốn là trọng thực tế. Giám sinh và ấm sinh vốn là con em huân quý học nên triều đình yêu cầu cao về tài hoa thi văn. Họ chỉ lấy kinh thế chí dụng, an quốc tế dân làm trọng. Ra đề sách luận và toán học như cũng là xem khả năng làm việc như thế nào. Dù giám sinh khi nghiệp cũng thể bổ nhiệm quan chức thực thụ, huống chi là Thái Học thì càng lấy thực học làm chủ.”
Bạch phu nhân : “Nếu , đề thi sách trong kỳ khoa cử mùa xuân tới chắc cũng lấy kinh thế trị quốc làm trọng, Cô ca nhi nên lưu tâm việc .”
Hứa Cô chắp tay : “Đa tạ bá mẫu chỉ điểm.”
Thái phu nhân hỏi Hứa Thuần: “Con đều cả chứ? Không thật sự nộp giấy trắng đấy chứ? Con là đồng ý đồng ý?”
Hứa Thuần thuận miệng đáp: “Con , con thể là đồng ý đồng ý, chẳng qua là liệt kê hết cái lợi và cái hại thôi. Bài tính toán đó chắc là sai . Chỉ cần mất mặt bét bảng là , trong Thái Học là nhân vật lớn nên đó tự nhiên.” Trong lòng thầm nghĩ nếu Thái Học thì sẽ do Thẩm đại nhân dạy dỗ . Ngài chắc hẳn giống mấy lão phu t.ử ở Quốc T.ử Giám .
Bạch phu nhân : “Thuần ca nhi dạy bảo nên chuyện khác, riêng việc tính toán khẳng định là tinh thông. Ta thấy lão thái thái cần lo lắng .”
Thái phu nhân mắng yêu: “Làm thể lúc nào cũng may mắn gặp bài tính toán ? Việc thi văn sách luận cũng cần để tâm một chút. Tuy nhiên Thái Học quả thực dễ gây họa, nhất là cứ thành thật học hết ở Quốc T.ử Giám là .” Nói xong bà cũng nhẹ nhõm hẳn. Nghĩ đến trận giận dữ hôm nay kết thúc một cách ngờ tới như . Bà thấy khuôn mặt của đứa con trai ngốc và con dâu thứ thì càng thấy hài lòng nên xua tay: “Đều về cả .”
Mọi lập tức tản . Thái phu nhân ở trong phòng chuyện với Bạch phu nhân bằng giọng chua chát: “Thịnh gia thật đúng là thời vận .”
Bạch phu nhân : “Khó trách mẫu tuyển mấy nha đầu lanh lợi như mà Thuần ca nhi đều ưng, hóa là ở bên ngoài trong lòng. Cô ca nhi cũng là dụng tâm lương khổ khi đặc biệt tới chuyện , chỉ sợ sẽ ghi hận trong lòng.”
Thái phu nhân : “Cô ca nhi làm là để khuyên bảo quản thúc , chẳng lẽ nó chủ mẫu sủng ái ? Dù sẽ đắc tội chủ mẫu nhưng nó vẫn , thể thấy nó là lễ nghĩa và trọng tình cảm. Vợ lão nhị điểm vẫn còn , nàng ghen ghét giận lây sang đứa trẻ nên sẽ vì chuyện nhỏ mà ghi hận Cô ca nhi. Huống hồ kỳ thi mùa xuân sắp tới , nếu Cô ca nhi đỗ đạt thì nàng cũng vẻ vang.”
Sắc mặt Bạch phu nhân tối sầm . Thái phu nhân mặt bà trấn an: “Bên phía Hàn cô gia chắc chắn vấn đề gì , con đừng lo lắng quá.”
Bạch phu nhân : “Con cũng lo lắng lắm vì tài học của sẵn, khoa trúng thì khoa cũng là chuyện sớm muộn. Con chỉ lo cho Quỳ nhi vì cái bụng mãi tin tức gì, ở mặt bà nội chồng sẽ khó vững.”
Thái phu nhân thuận miệng : “Điểm thì nó giống con, gầy yếu là thấy dễ sinh nở. Lúc đó bảo con điều dưỡng thể cho nó thật , đừng để giống con cứ gặp khó khăn về đường con cái mà con để tâm.”
Bạch phu nhân chỉ thuận miệng than vãn một câu ngờ chồng giáo huấn. Nghĩ đến việc đây mãi sinh con trai nên chịu bao nhiêu uất ức, mặt bà khó tránh khỏi chút tự nhiên. Thái phu nhân cũng lười sắc mặt con dâu nên đơn giản đuổi con dâu . Bà uống một thì thấy nha báo Cô đại gia tới.
Thái phu nhân chút kinh ngạc nhưng vẫn cho truyền . Bà đoán Hứa Cô tìm chắc chắn chuyện quan trọng nên sai lui và canh giữ cửa cho ai lén.
Hứa Cô quả nhiên liền quỳ xuống mặt Thái phu nhân: “Tổ mẫu, hôm con tố cáo nhị và vạch trần khuyết điểm của , chỉ sợ mẫu trong lòng khúc mắc với con, xin tổ mẫu che chở chu .”
Thái phu nhân : “Không cần như thế, con cứ lo sách vì kỳ thi mùa xuân sắp tới , chỉ cần chuyên tâm học hành là . Thịnh gia mới làm hoàng thương nên đang đắc ý, họ sẽ so đo với con . Hơn nữa lời nhắc nhở của con đúng là dụng tâm lương khổ và đúng đạo hiếu đễ. Khó trách mẫu con mãi sắp xếp thông phòng cho con, chỉ sợ đúng là bên phía Thịnh gia dạy hư . Ngay cả nam nhân mà nó cũng chơi bời thì đủ nhà buôn bọn họ rốt cuộc làm nên trò trống gì. Đáng ghét là vốn mưu tính cho con một mối hôn sự , nhưng với danh tiếng của nó như thì cẩn thận xem xét .”
Hứa Cô : “Tổ mẫu, kỳ thi mùa xuân , bất luận đỗ , tôn nhi hy vọng thể quá kế sang đại phòng.”
Thái phu nhân một cái: “Sao con vội vàng như ? Có Diệu Hủy thúc giục con ? Dù quá kế thì chủ mẫu của con vẫn là Bạch thị chứ liên quan gì đến nàng cả. Con quá mềm lòng, lúc mấu chốt tuyệt đối sai sót.”
“Diệu Hủy là kẻ ngốc, lúc nếu nàng che giấu và ngu thì khiến con lâm cảnh danh bất chính ngôn bất thuận như hiện nay? Để nàng giữ mạng sống là trả ơn sinh thành , mà nàng còn đủ. Nếu để Bạch thị thì thể nhẫn nhịn? Con gặp nàng nữa, cần kính trọng Bạch thị như chủ mẫu thì nàng mới chân thành giúp đỡ con.”
“Thịnh gia hiện nay làm hoàng thương cũng là chuyện , họ đang xuân phong đắc ý nên chắc sẽ bận tâm chuyện con quá kế ngoài . Có khi họ còn vui mừng vì bớt một cái gai trong mắt. Thịnh thị vốn dĩ đối với thứ t.ử và thứ nữ đều hào phóng chứ ghen ghét. con nghĩ kỹ vì nếu con trúng tiến sĩ thì dù ở kinh thành ngoại tỉnh đều cần bạc để xoay sở. Con vội vã quá kế thì thứ nhất là vợ lão nhị sẽ cảm thấy nuôi con thiết, thứ hai là bên vợ lão đại cũng hỗ trợ cho con bao nhiêu.”
Hứa Cô thấp giọng : “Tôn nhi xuất nhưng tổ mẫu chu đưa về quốc công phủ, lo lắng cho việc học và hôn sự. Quốc công gia và quốc công phu nhân đối xử với con cực khiến tôn nhi thực sự hổ thẹn trong lòng. Tôn nhi thể chọn lựa xuất nhưng cũng thể mặt dày tiếp tục tiêu tiền của Thịnh thị nữa. Lần kỳ thi mùa xuân nếu may mắn trúng tuyển, con sẽ tìm một chức quan ở xa mang Dương thị cùng. Bà sinh dưỡng con một nên con chỉ trả ơn sinh thành là đủ.”
“Còn về tước vị, nếu con trúng tuyển thì tự thể con đường của . Phong hầu bái tướng thì con dám nhưng con sẽ tận lực làm quan để tạo phúc một phương và kiến công lập nghiệp. Tổ mẫu cần lo lắng cho con về việc nữa. Nhị và con là nên gắn bó như môi với răng để cùng trông nom Tĩnh Quốc công phủ mới là điều nhất. Không thể tiếp tục nuông chiều dung túng để cứ hoang đường mãi . Đệ mới mười tám tuổi nên vẫn còn kịp để sửa đổi tính nết, chỉ cần nghiêm khắc quản giáo là . Nếu gây đại họa diệt môn thì hối hận cũng muộn. Cũng xin tổ mẫu đừng nhắc chuyện trả tước vị cho đại phòng nữa. Việc quá kế chủ yếu là để quy tông nhận cha, chỉ vì để hương hỏa của cha ruột đứt đoạn nhằm an ủi tổ tiên mà thôi.”
“Con từng thấy cha ruột nhưng tổ mẫu kể thì ông là ôn lương kiệm nhường và là một vị quân t.ử chính trực. Ông nhất định cũng sẽ ủng hộ con làm như .” Hứa Cô ngẩng đầu Thái phu nhân với khuôn mặt khẩn thiết và đôi mắt rớm lệ.
Thái phu nhân và khuôn mặt dịu , bà thấp giọng : “Con thật giống cha con quá. Lúc cha con cũng sách chỉ cần qua là , thông minh vô cùng. Ở nhà nó cũng hết lòng che chở , mềm lòng trọng tình cảm. Tổ mẫu nhất định sẽ giúp con.”