Sủng Thần - Chương 24 Tặng kiếm

Cập nhật lúc: 2026-03-27 16:46:46
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bên ngoài điện Mậu Cần, các nội các học sĩ và trọng thần lục bộ đang bình tĩnh khí xếp hàng chờ yết kiến.

Trong điện, Tạ Dực đang chuyện với nội các đại học sĩ Âu Dương Thận: “ Ý Trẫm quyết, cần nhiều nữa, việc cấp bách hiện nay là kỳ thi mùa xuân, tuyển chọn lương tài cho đất nước mới là nhất.”

Âu Dương Thận thở dài : “Bệ hạ, cử t.ử thiên hạ đang tề tựu về kinh thành, lúc lệnh Thái hậu cùng Tĩnh phi nương nương rời cung chùa Hoàng cư trú, chỉ sợ sẽ hại cho thanh danh của Hoàng thượng.”

Tạ Dực thản nhiên : “Mẫu hậu mấy ngày nay thường xuyên mơ thấy tiên hoàng nên đêm ngày ưu tư, nhất quyết đến chùa Hoàng thanh tu để cầu phúc cho tiên hoàng. Trẫm tự nhiên cũng khó an lòng, khổ sở khuyên can mãi . Một mặt sợ mẫu hậu ưu tư thành bệnh nên thuận theo ý , mặt khác lo chùa Hoàng lạnh lẽo hầu hạ chu đáo, may mà Tĩnh phi vì quân phân ưu, chủ động xin cùng mẫu hậu đến chùa Hoàng cầu phúc, trẫm mới thấy yên tâm mà thuận theo ý mẫu hậu.”

Âu Dương Thận: “……”

Ai mà chẳng tiên hoàng và Thái hậu vốn tương kính như băng, khi tiên hoàng còn sống nhiều phế hậu nhưng các thần t.ử khổ sở khuyên ngăn mới thôi, thậm chí còn lời đồn rằng khi lâm chung tiên đế chỉ dụ phế hậu nhưng cuối cùng Nhiếp chính vương áp xuống. Lại về Tĩnh phi, Hoàng thượng lúc vì chuyện phế hậu mà gây náo loạn một phen, cả triều văn võ ai hoàng đế chán ghét Tĩnh phi thấu xương, thậm chí trong chỉ dụ phế hậu còn thèm che đậy mà rõ bốn chữ “ mặt”, sự quyết tuyệt như thế thật là hiếm thấy trong sử sách.

Đế hậu hai đời đều bất hòa như , dẫn đến việc dòng chính con nối dõi thưa thớt, tiên hoàng ít nhất còn Hoàng thượng, tuy lên ngôi lúc tuổi nhỏ nhưng cuối cùng cũng bình an kế vị và trưởng thành, coi là một vị thánh quân, khổ nỗi đến đời Hoàng thượng thì con nối dõi càng điêu tàn, đến nay hậu cung vẫn một vị hoàng t.ử công chúa nào, thậm chí bắt đầu hoài nghi bệ hạ tật kín, các thần t.ử nơm nớp lo sợ, chỉ cảm thấy thời thái bình chẳng còn kéo dài mấy năm.

Âu Dương Thận bái một bái, dám thêm lời nào.

Cá Mặn

Tạ Dực liếc Âu Dương Thận: “Nếu vị triều thần nào lo lắng cho Hoàng thái hậu, trẫm thể chuẩn tấu cho họ cùng theo, đến chùa hầu hạ Thái hậu để tận hiếu trẫm, như trung thần hiền phi ở cạnh, trẫm sẽ càng thêm an tâm.”

Âu Dương Thận nhanh chóng chuyển chủ đề: “Bệ hạ, lễ cày và lễ tiên tằm sắp tới, khi vị trí hoàng hậu bỏ trống thì vẫn luôn do Hoàng thái hậu dẫn dắt mệnh phụ cử hành lễ tiên tằm, là đợi đại lễ mới khởi hành đến chùa Hoàng.”

Tạ Dực thuận miệng đáp: “Dụ Vương là vương chính tông, hãy mời Dụ Vương phi mặt chủ trì.”

Âu Dương Thận thở dài một tiếng : “Dụ Vương phi tuổi tác cao, còn chủ trì mấy năm nữa , xin bệ hạ hãy lấy tông tự và con nối dõi làm trọng, sớm ngày phong hậu và quảng nạp phi tần để ban phát ơn trạch.”

Tạ Dực tùy tay ném tấu chương lên ngự án: “Khanh còn việc gì khác tấu ?”

Âu Dương Thận đành bẩm báo thêm vài việc mấu chốt mới lui . Nhân lúc rảnh rỗi, Tô Hòe dâng lên, Tạ Dực uống hai ngụm hỏi: “Sao đổi ?”

Tô Hòe : “Nghe Ngũ Phúc bệ hạ lúc ở chỗ Hứa thế t.ử đều dùng loại liên tâm sợi vàng , tiểu nhân hỏi qua thái y, họ đều loại thanh độc kiện thể, ích, thị trường bình thường nếm cũng nếm .”

“Đó là sản vật từ Phúc Châu tiến cống, mỗi năm lượng hạn và đều ưu tiên cung cấp cho bên Hoàng thái hậu, nay Hứa thế t.ử gửi biếu cả một bao lớn, Hoàng thượng cũng nên lấy long thể làm trọng, cần quá tiết kiệm.”

Tạ Dực : “Mẫu hậu chùa Hoàng thanh tu tự nhiên là thành tâm tĩnh dưỡng, hãy dặn Hồng Lư Tự rằng những đồ cung ứng quá xa hoa đều thể cắt giảm.”

Tô Hòe đến mức miệng gần như kéo tận mang tai: “Tuân mệnh.”

Tạ Dực hỏi: “Người tiếp theo yết kiến là ai?”

Tô Hòe đáp: “Là Thuận vương thế t.ử đang chờ để bẩm việc.”

Tạ Dực chợt nhớ : “Tạ Phỉ ? Hãy xếp y cuối cùng để lưu dùng cơm trưa với trẫm, cần với y, cứ tuyên các thần t.ử khác hồi báo sự việc.”

Tô Hòe vội vàng xuống truyền lời.

Tạ Phỉ tiến cung bệ kiến từ sớm nên cũng dám ăn uống gì, cứ bên ngoài chờ đợi, ngờ nội thị truyền y mà truyền tiếp theo. Phía y là nội các học sĩ Lâm Kính, ông lão vô cùng khẩn trương, trộm Tạ Phỉ hỏi hỏi : “Công công nhớ lầm chứ? Lẽ mời Thuận vương thế t.ử yết kiến .”

Tiểu nội thị chỉ giữ vẻ mặt đờ đẫn: “Nô tài nhận truyền lời là mời Lâm đại nhân , mời ngài cho.”

Tạ Phỉ chỉ mỉm gật đầu với Lâm Kính, thái độ vô cùng khiêm nhường nhưng trong lòng bắt đầu thấp thỏm yên. Tuy xét theo gia phả thì vị Hoàng thượng là biểu của , nhưng hoàng đế đăng cơ từ nhỏ, tính tình vốn giản dị đoan trọng, ít , thâm trầm và cực kỳ uy quyền đế vương, đối với cả Nhiếp chính vương từng phò tá đẻ đều lạnh lùng, nên các tông thất đều kính sợ vị hoàng đế mặt lạnh sát phạt quyết đoán .

Các nội các đại học sĩ lượt nhưng mãi vẫn thấy tuyên đến tên Tạ Phỉ, thần sắc y lúc đầu còn nhẹ nhàng nhưng dần dần trở nên câu nệ, dám về sảnh nghị sự chờ, các nội các đại thần và lục bộ thượng thư đều qua mặt y, tuy họ đều hành lễ nhưng ánh mắt dần mang vẻ tò mò, phỏng đoán thậm chí là kiêng dè.

Y phảng phất như phạt mắt bao hành lang, khát mệt nhưng dám thốt một tiếng, hôm nay diện thánh y mặc lễ phục mùa đông, hành lang gió xuân se lạnh khiến chân tay y lạnh buốt nhưng lòng như lửa đốt, vô cùng khó chịu.

Mãi đến gần buổi trưa, Tô Hòe mới tươi hớn hở , hành lễ với Tạ Phỉ: “Gặp qua Thuận Vương thế t.ử điện hạ, Hoàng thượng lệnh truyền ngài cùng dùng cơm trưa.”

Tạ Phỉ lúc mới thở phào nhẹ nhõm nhưng vẻ mặt vẫn cung kính như cũ, chỉ mỉm đưa cho Tô Hòe một hạt bạc: “Làm phiền Tô công công truyền lời, hôm nay tâm tình Thánh thượng thế nào?”

Tô Hòe đáp: “Thiên hạ thái bình, quốc thái dân an, tâm tình bệ hạ tự nhiên là .”

Tạ Phỉ lời khách sáo thì dám buông lỏng tâm thần, nhưng thấy Tô Hòe nhận bạc thì lòng cũng yên , vội vàng điện hành đại lễ bái kiến, y bao giờ hành lễ diện thánh nghiêm túc và câu nệ đến thế, thậm chí đầu cũng dám ngẩng lên.

Tạ Dực thấy thì : “Đứng lên , khó hôm nay rảnh rỗi, đúng lúc Hồng Lư Tự tiến cống một mẻ cá đao tươi, thêm măng xuân nữa, cùng khanh nếm thử hương vị đầu xuân.” Nói xong bước xuống cầm tay Tạ Phỉ bên trong.

Bữa trưa sắp xếp ở Thấm Phong Các, ngự uyển liễu xanh mới nhú trông phong vị ngày xuân. Ngự thiện phòng quả nhiên dâng lên một bàn tiệc cá đao, nào là sủi cảo cá, bánh cá, mì cá đến cá hấp, thêm măng xuân, hẹ xuân và thịt viên rau tề thái, cả bàn đầy hương vị tươi ngon, đều là đồ dùng tâm chuẩn .

Thế nhưng Tạ Dực hiểu chút chê bai: “Hôm nay thực sự dụng tâm làm ? Nếu thì tiếp tục đổi .”

Tô Hòe : “Đã một ngự trù chuyên làm món miền Nam , tiểu nhân cũng dặn cần làm những món hỗn tạp mơ hồ, chỉ chọn loại tươi ngon nhất, làm thật tinh tế, phân lượng ít nhưng chủng loại nhiều, chủ yếu giữ lấy hương vị nguyên bản của thức ăn. Bệ hạ hãy nếm thử xem, nếu cái vẫn thì tiểu nhân tìm ngự trù giỏi làm món Mân Châu?”

Tạ Dực nhíu mày: “Vị ngọt, cũng .”

Cái cái cũng xong, xem vẫn là đầu bếp riêng của Hứa tiểu công gia là hợp ý nhất. Tô Hòe gì nhưng khóe mắt khóe miệng đều đầy vết chân chim vì thầm. Tạ Dực lệnh cho Tạ Phỉ: “Ngồi , dùng bữa thôi.”

Tạ Phỉ cẩn thận ghé mép ghế, trong lòng chỉ thấy kinh ngạc vì đây đồn hoàng đế tính tình đơn giản, tùy nghi theo thời, bao giờ bắt bẻ chuyện ăn mặc nhỏ nhặt của hầu hạ, nay thấy Tô công công mặt Hoàng thượng tùy ý bạo dạn, hiển nhiên Hoàng thượng thực sự hiền hòa, nhưng chuyện ăn uống khắt khe như ? Nghe chừng còn đổi nhiều ngự trù.

Tạ Phỉ nghĩ ngợi trong lòng nhưng thần sắc vẫn giữ vẻ kính cẩn, chỉ dám gắp vài món rau quả và dùng chút canh ở phía mặt, lúc Tạ Dực mới nhàn nhạt : “Canh măng cũng tạm, sủi cảo cá đao ăn cũng , hãy múc một phần cho Phỉ thế tử.”

Tô Hòe vội vàng tự đây múc canh, Tạ Phỉ thấy thụ sủng nhược kinh, cũng thận trọng ăn hết phần sủi cảo hoàng đế ban cho. Dùng cơm xong thì uống tiêu thực. Tạ Dực lúc mới dậy : “Chúng Hoằng Văn viện một chút, thưởng lãm mấy bức thư họa mới ở bên đó.”

Tạ Phỉ nhắm mắt theo đuôi phía . Tạ Dực dẫn y thẳng đến Hoằng Văn viện để ngắm những bức tranh mới của các họa sĩ cung đình. Tạ Phỉ quan sát xung quanh, thấy các họa sĩ của họa viện đều mặt thì ngay hoàng đế lời riêng với . Y càng thêm tập trung tinh thần, dám để sót một chữ nào.

Tạ Dực : “Năm phân công ngươi phụ trách tu sửa thi họa tại Hoằng Văn viện, ngươi làm . Nguyên bản cuối năm ban thưởng cho ngươi, nhưng đó trẫm lâm bệnh một trận nên kịp làm đến. Hiện giờ cuối cùng cũng rảnh rỗi, ngươi hãy xem phần thưởng gì.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sung-than/chuong-24-tang-kiem.html.]

Tạ Phỉ dám thở mạnh: “Hoàng thượng thánh thể an khang chính là phúc phận lớn nhất của thần t.ử chúng thần. Vì Hoàng thượng làm việc tất nhiên tận lực tận tâm, thần dám nhận đó là công lao.”

Tạ Dực bảo: “Ngươi và , cần khách khí. Nói cũng , tên của hai đều chữ Vũ, là Lập Vũ, ngươi là Phi Vũ, thật sự duyên. Ta tự của ngươi là Phi Vũ?”

Tạ Phỉ gần như ngất xỉu ngay tại chỗ. Y rủ mí mắt xuống, mồ hôi ướt đẫm cả trọng y: “Thần phạm húy tội c.h.ế.t, cầu bệ hạ ban danh.”

Tạ Dực vẻ mặt chút để ý: “Câu nệ cái gì? Lần trẫm gặp ngươi, ngươi còn dí dỏm, hôm nay gò bó như thế. Đây tính là phạm húy gì chứ, chẳng qua là cùng bộ chữ mà thôi, trẫm cũng chỉ chuyện phiếm, đừng để ý mấy thứ đó. Trẫm thực sự việc giao cho ngươi, việc chỉ tông thất mới làm , cơ linh thì xong, trẫm tới lui chỉ thấy ngươi là làm .”

Tạ Phỉ vội vàng bày tỏ thái độ: “Thần nguyện vì bệ hạ phân ưu.”

Tạ Dực : “Hoàng thái hậu nhớ thương tiên hoàng nên ngày đêm ưu tư. Hiện giờ thái hậu đến chùa Hoàng thanh tu để cầu phúc cho tiên hoàng, trẫm chỉ thể thuận theo ý đó. Lại lo chùa Hoàng hiu quạnh hầu hạ chu đáo sẽ khiến Thái hậu phật ý, Thái hậu cho là phiền mà chỉ thật nhanh. Hiện giờ trẫm lệnh Khâm Thiên Giám xem ngày, mười lăm tháng là ngày . trẫm bận rộn việc cày, kỳ thi mùa xuân và các quốc vụ khác nên khó thể phân chiếu cố phía chùa Hoàng, hơn nữa trẫm mà xuất cung thì nghi trượng dừng chân quá mức phiền hà tốn kém. Ngươi là biểu của trẫm, chính là thích hợp trẫm an bài việc tại chùa Hoàng. Nội Vụ Phủ và Hồng Lư Tự đều do ngươi điều hành, chớ để Thái hậu chịu ủy khuất. Đợi đến ngày mười lăm, ngươi hãy tự đưa Thái hậu sang đó. Ngoài , mỗi tháng mùng một và mười lăm, ngươi đều trẫm đến thăm hỏi mẫu hậu, như thế ?”

Tạ Phỉ xong toát thêm một tầng mồ hôi nhưng lúc tuyệt đối dám chối từ, chỉ thể quỳ xuống : “Thần nguyện vì Thái hậu và Hoàng thượng cống hiến sức lực, nhất định tận tâm tận lực.”

Tạ Dực liền , lệnh cho Tô Hòe nâng y dậy: “Vẫn là quá câu nệ . Trẫm lén hỏi ngươi chính là cho ngươi một đường lui. Rốt cuộc Thái hậu tuổi tác cao, việc hầu hạ dễ khiến mệt mỏi. Ngươi chịu chia sẻ thì trẫm cần tìm kiếm tông thất khác nữa. Mấy năm nay trẫm quan sát, trong đám tông thất chỉ ngươi là dáng và làm việc.”

Tạ Phỉ thấy hoàng đế vẻ mặt ôn hòa, còn dắt tay ngắm tranh trò chuyện nên cũng dần thả lỏng. Lúc thì hoàng đế chê họa sư dùng màu , lúc bảo nét chữ quá lười nhác, hỏi Tạ Phỉ: “Nghe ngươi thường xuyên tổ chức văn hội. Hiện giờ xuân sang, ngươi dự tính du ngoạn ? Trẫm ở trong cung tự do, ngươi kể cũng thấy .”

Tạ Phỉ thưa: “Hôm qua thần mới tổ chức tiệc thưởng bên hồ Xuân Minh, mời thưởng mới và làm thơ. Có mấy bài khá , vài vị cao thủ điểm tạo những bức họa đáng chú ý. Trước đó vài ngày thần cũng làm tiệc thưởng họa, chính là bệ hạ sai đến lấy tranh đấy ạ.”

Trước đó mắt Tạ Dực lành, chỉ Hứa Thuần vẽ bức "Mộng Điệp đồ" nên sai Tô Hòe lấy về. Sau khi về cung vì trăm công nghìn việc nên cũng kịp xem qua, bèn : “À đúng , nhắc đến việc , ngày trẫm thấy khỏe nên xem tranh của khanh. Hiện giờ cùng khanh thưởng thức.”

Tô Hòe vội vàng tạ : “Đều là của tiểu nhân. Tranh đưa bồi ở họa viện, nô tài sẽ sai mang tới ngay.”

Tạ Phỉ : “Nghĩ bệ hạ thánh thể bất an nên Tô công công tiện rõ. Bức họa đó thần chỉ vẽ một nhành bướm thôi, phần còn đều do Tĩnh Quốc công thế t.ử Hứa Thuần vẽ, lập ý .”

Tạ Dực hàm hồ đáp: “Ừm, dùng điển tích Trang Chu mộng điệp nên trẫm cũng nhất thời hứng khởi xem, lúc Tô Hòe lấy về thì trẫm quên mất. Tĩnh Quốc công Hứa An Lâm vẻ tầm thường, con trai ông thì thế nào?”

Tạ Phỉ nhận xét: “Trái là thập phần tầm thường. Tuy còn niên thiếu nhưng lời lẽ hiểu , làm lanh lợi. Hôm qua gửi thiệp mời thần thưởng lãm "Bách Hạc đồ". Nghe hầu Hứa thế t.ử từ nhỏ thích vẽ chim chóc nên dày công sưu tầm nhiều danh họa về chim quý, hiện giờ gom đủ trăm bức hạc nên mời thần đến thưởng lãm, cực kỳ phong nhã.”

Nụ mặt Tạ Dực nhạt đôi chút: “Vậy ?”

Tạ Phỉ tiếp lời: “Bệ hạ thấy sẽ ngay, thực sự danh tiếng của phụ liên lụy, chứ bản tư thế oai hùng, cách năng hào phóng, tính cách đáng mến một bộ tâm can lanh lợi.”

Tạ Dực nhạt giọng: “Ngươi khen ngợi như thế làm trẫm ngược thấy tò mò, rảnh nhất định tìm cơ hội gặp một .”

Vừa lúc Tô Hòe bưng họa tiến , sai treo lên. Chỉ thấy mặt giấy là mây cam mờ mịt, yên hà rực rỡ, cánh bướm dập dìu như tiên hồn. Phía là núi tuyết, một nam t.ử ngủ bên sườn núi đá u lan, mặt mày nhíu , ống tay áo buông thõng lay nhẹ theo gió, vẻ thanh cao thoát tục.

Tạ Phỉ khen ngợi: “Cách mấy ngày xem , bức họa vẫn thấy bút ý vô cùng cao minh, ý vị thâm trường. Nếu lớp mây khói mộng ảo và cánh bướm hương trần thì làm nổi bật vẻ lãnh đạm thanh khiết của ẩn sĩ phía . Đề tài núi rừng ẩn dật mộng điệp vốn thiếu vẽ, nhưng đa phần đều theo lối thanh dật thản nhiên, thể sự siêu nhiên hòa quyện giữa nóng và lạnh, động và tĩnh như thế ? Ai thể ngờ Hứa thế t.ử mới mười tám tuổi cơ chứ.”

Tạ Dực chăm chú khuôn mặt vị văn sĩ đang ngủ núi đá, bỗng khóe môi nở một nụ : “Vẽ quả nhiên .” Hắn liếc mắt Tô Hòe, Tô Hòe đang cúi đầu bên cạnh nhưng nếp nhăn nơi khóe mắt hiện rõ vẻ rạng rỡ. Tạ Dực liền Tô Hòe cố ý . Ngày đó chỉ bảo tiểu công gia vẽ "Mộng Điệp đồ" là ý định để tự nhận trong tranh, nhằm lấy lòng hoàng đế.

Tạ Phỉ tiếp: “Bệ hạ cũng thấy đây là danh họa ? Tuy còn thiếu chút công lực nhưng khó nhất là cái lập ý. Rốt cuộc ngày là múa bút thành văn ngay tại chỗ, thiếu niên thể thấy bướm là nghĩ ngay đến Trang Chu? Sợ là ngày thường dù mang danh ăn chơi trác táng nhưng trong lòng cái ý xuất thế của lão Trang, thật sự ý vị.”

Tạ Dực liếc y, thấy thần sắc y thành khẩn, lời khen nịnh hót hư từ mà là thực lòng nhận Hứa Thuần bằng con mắt khác. hiển nhiên y cũng dám liên tưởng trong tranh với vị hoàng đế mặt, vì vốn chẳng mấy ai thấy dung nhan lúc ngủ của thiên tử.

Khóe môi ngậm một chút : “Quả nhiên tài trí bình thường, nghĩ đến việc học vẽ cũng tốn ít công phu.” Khó trách điển tích mộng điệp nhưng điển tích xem cá. Trang Chu mộng điệp là đề tài phổ biến, học vẽ thì tự nhiên sẽ thấy qua. Tuy nhiên bức thực sự là thượng phẩm, hẳn là vì lòng mến mộ cực sâu mới thể múa bút một mạch mà vẽ giống đến nhường .

Tạ Dực trong lòng vui mừng, bèn khuyến khích Tạ Phỉ: “Việc của Thái hậu ngươi hãy làm cho thỏa đáng, trẫm còn nhiều việc giao cho ngươi, cứ thế mà làm .”

Tạ Phỉ thấy thần sắc hoàng đế phần hòa hoãn thiết, cái uy áp nặng nề từ lúc y diện kiến đến nay bỗng chốc tan biến. Hoàng thượng dường như trở làm vị thánh quân thâm trầm ít lời thường ngày, y vội vàng quỳ xuống tạ ơn nữa.

Tạ Dực vẻ mặt ôn hòa khích lệ thêm vài câu cho y lui xuống.

Đợi khuất, Tạ Dực mới hỏi Tô Hòe: “Trẫm nhớ trong nội khố dường như một thanh Long Lân kiếm.”

Tô Hòe đáp: “Vâng, truyền thuyết kể rằng đó là do đại sư Âu Trị T.ử chế tạo, kiếm hoa văn vảy rồng.”

Tạ Dực phân phó: “Đi lấy sai Phương T.ử Hưng mang đến cho Hứa Thuần. Cứ trẫm mới kiếm, thấy hợp với nên tặng để hộ .”

Tô Hòe thấy hoàng thượng mỉm thì vội vã đáp: “Tuân chỉ, nô tài làm ngay.”

Hắn tinh tế ngắm bức họa thêm một lát bảo Tô Hòe: “Đem bức họa chuyển đến Tuế Vũ Điện .”

Tuế Vũ Điện là nơi Tạ Dực thường sách và sinh hoạt hằng ngày, lấy ý từ câu “Kiều kiều vũ”. Nơi thường ngày nếu chiếu chỉ thì ai . Tô Hòe hoàng thượng cực kỳ ý, liền : “Rõ. Tiểu thế t.ử vẽ thật giống quá! Tiểu nhân ngày thấy giống bệ hạ. Nghe Hứa tiểu công gia học vẽ lâu, còn vẽ vội ngay tại chỗ mà thể vẽ long chương phượng chất của bệ hạ thế , đủ thấy là thật sự dụng tâm.”

Tạ Dực : “Vẽ như , đáng thưởng.”

Tác giả lời  

Tiểu kịch trường:

Phỉ tiểu vương gia: Hứa thế t.ử mời xem hạc.

Hoàng thượng (nhàn nhạt): Vậy . (Chắc là thăm dò chuyện hoàng thương thôi)

Phỉ tiểu vương gia: Hứa thế t.ử dung mạo hơn , tâm can lanh lẹ.

Hoàng thượng: Hừ. (Dám bình phẩm dung mạo, thật trang trọng)

Phỉ tiểu vương gia: Bức họa vẽ thật, dù mang tiếng ăn chơi nhưng trong lòng ý xuất trần.

Hoàng thượng (chuyển giận thành vui): Vẽ lắm, thưởng! (Hóa vẽ trẫm, quả nhiên bỏ ít công sức, đáng thưởng.)

 

Loading...