Sủng Thần - Chương 2 Chuộc thân

Cập nhật lúc: 2026-03-21 10:02:38
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng hôn cuối cùng cũng chìm xuống đường chân trời, bầu trời bắt đầu lấp lánh những điểm tinh tú, phản chiếu ánh kim dòng sông ngân hà.

Hạ Lan Tĩnh Giang giữ thẳng sống lưng như một cây ngân thương, nhưng đầu kính cẩn cúi thấp, chắp tay bẩm báo: "Hoàng thượng thứ tội, khi thần gặp nạn ngày từng nhận ân huệ của Tĩnh Quốc công phu nhân. Hiện giờ Tĩnh Quốc công thế t.ử tuổi còn nhỏ, dường như sở thích đoạn tụ, Tĩnh Quốc công phu nhân liền nhờ gửi gắm tới thần, hy vọng thần thể dần dần khuyên nhủ y. Thần nghĩ khi rời kinh, nên trả cho xong món nợ ân tình . Y là quá hiểu chuyện, còn chút ngây thơ, vốn chẳng tâm địa xa gì, kính xin chủ công lượng thứ cho y, đều do thần Hoàng thượng đột ngột giá lâm, lỡ hẹn với  hôm nay nên mới khiến y va chạm thánh giá."

Tạ Dực đầu, thản nhiên : "Từ chối ."

Làm mà khi con trai nhỏ sở thích nam phong lo quản giáo nghiêm khắc, ngược còn bỏ tiền lớn mời danh kỹ nổi tiếng phố về để "khuyên bảo", thật là một gia đình kỳ lạ.

Cá Mặn

khí ở kinh thành vốn thối nát, nhà huân quý nào mà chẳng vài chuyện hoang đường, ngay cả Tĩnh Quốc công tuy giữ chức sự nhưng danh tiếng ăn chơi trác táng của ông cũng qua.

Cha như thế thì con trai đương nhiên cũng chẳng kém cạnh, chuyện cũng thể trách lên đầu Tĩnh Quốc công phu nhân . Chỉ tiếc cho một thiếu niên vẻ ngoài bảnh bao, chẳng bao lâu nữa chắc chắn sẽ chốn phong nguyệt nhuộm thành một kẻ vô dụng tầm thường.

Hạ Lan Tĩnh Giang khom đáp: "Tuân chỉ."

Tạ Dực tiếp lời: "Ít ngày nữa trẫm sẽ sai giải tỏa nhạc tịch cho ngươi, nhưng sẽ làm rầm rộ, ngươi hãy ẩn chờ thời, đợi đến khi lập quân công và thời cơ thích hợp, trẫm sẽ minh oan cho tổ phụ và phụ của ngươi."

Hạ Lan Tĩnh Giang : "Thần tạ ơn, thần nguyện lập tức lên đường biên cương để trấn giữ biên thùy cho Hoàng thượng." Khuôn mặt tuấn tú, mày ngài tuấn, thần thái thong dong, kiêu ngạo cũng nịnh bợ, hề chút hướm phấn son dù lưu lạc chốn phong trần nhiều năm.

Tạ Dực hồi lâu, đó khẽ gật đầu: "Đi ."

Đêm trăng mờ nhạt, Hạ Lan Tĩnh Giang mang theo hai mệnh lệnh của Binh Bộ trong , dẫn theo binh rời khỏi kinh thành.

Còn tiểu công gia Hứa Thuần của phủ Tĩnh Quốc công thì gặp là Hạ Lan công t.ử danh tiếng lẫy lừng, trở về phủ với lòng đầy phiền muộn.

Tạ Dực cũng chỉ coi đó là chuyện nhỏ, chớp mắt qua nửa tháng. Cho đến khi nội thị tổng quản Tô Hòe thận trọng bẩm báo: "Hoàng thượng, chuyện ngày Ngài giao phó là sai giải nhạc tịch cho Hạ Lan tướng quân, nô tài dám chậm trễ lập tức truyền lệnh xuống Kinh Triệu Phủ. hôm nay báo cáo rằng, bên phía Hạ Lan tướng quân chuộc giải tịch , thăm dò thì chính là Hứa tiểu công gia của phủ Tĩnh Quốc công."

Tạ Dực chút ngạc nhiên: "Chẳng nhạc tịch thì thể tự thoát tịch ? Trẫm cũng nhớ phủ Quốc công quyền lực lớn đến mức sai khiến cả Kinh Triệu Doãn. Kinh Triệu Phủ Doãn Giang Hiển vốn là xuất khoa bảng chính thống, xưa nay hề qua với giới huân quý."

Tô Hòe khổ: "Hoàng thượng, tiền bạc thể thông cả thần thánh mà."

Tạ Dực lúc mới nảy sinh chút hứng thú: "Vậy vị tiểu công gia đó bỏ bao nhiêu?"

Tô Hòe khẽ: "Mười vạn."

Tạ Dực nhạt: "Mười vạn tiền mà chuộc ? Tầm mắt của Giang Hiển cũng quá hẹp hòi ."

Tô Hòe hạ thấp giọng: "Thưa Hoàng thượng, mười vạn tiền, mà là mười vạn lượng bạc trắng, là ngân phiếu của tiền trang Hối Thông ạ."

Mười vạn lượng bạc trắng! Tạ Dực lập tức đổi sắc mặt. Tô Hòe tiếp: "Nô tài dẫn nội vệ thẩm vấn, Giang phủ doãn là do Hoàng thượng hỏi nên sợ đến mức khai hết sạch. Mười vạn lượng bạc trắng quả thật thể thông thần. Giang đại nhân cũng dám chiếm làm của riêng mà định dùng tiền để bù khoản thâm hụt trong sổ sách của Kinh Triệu Phủ. Ông nộp sớ thỉnh tội , ngân khố Kinh Triệu Phủ bấy lâu nay luôn thiếu hụt do các đời để , cứ kéo dài từ nhiệm kỳ sang nhiệm kỳ khác, đến nay con lên tới hơn mười vạn lượng. Vì thế khi thấy bạc , nghĩ việc thoát tịch chỉ là chuyện nhỏ ảnh hưởng đến quốc gia đại sự nên Giang phủ doãn mới to gan nhận lấy. Nô tài hỏi kỹ, Giang đại nhân dám giấu giếm nên nộp bộ ngân phiếu cho nô tài. Xin Hoàng thượng xem qua."

Tạ Dực rũ mắt xấp ngân phiếu khay, đưa tay cầm lấy xem lạnh: "Cậu thật đúng là vung tiền như rác, bổng lộc của phủ Quốc công mà đủ cho tiêu xài như ?"

Tô Hòe thưa: "Hoàng thượng, phu nhân của Hứa Quốc công là Thịnh thị, bà vốn xuất từ đại gia đình thương nhân hàng hải cực kỳ giàu ở vùng Mân Địa. Vị Hứa tiểu công gia từ đến nay vẫn luôn tiêu tiền như nước."

Tạ Dực im lặng một lúc lạnh: "Sớm vùng Mân Địa thói nam phong thịnh, hèn gì Thịnh phu nhân khi con trai đoạn tụ đ.á.n.h mắng, còn tìm cách uyển chuyển khuyên can. Mười vạn lượng bạc trắng bằng cả một năm thuế thu nhập của một tỉnh, mà ném nhẹ tựa lông hồng, quả là sủng ái đến mức dung túng, đúng là hiền hại con."

Tô Hòe ngập ngừng một lát giải thích: "Nô tài cũng lưu tâm thăm dò danh tiếng của vị tiểu công gia , tuy là ăn chơi trác táng, tiêu tiền bừa bãi thật, nhưng từng gây việc ác gì, cũng thấy tiếng về chuyện ức h.i.ế.p dân lành b.a.o n.u.ô.i con hát kỹ nữ..."

Tạ Dực hừ lạnh: "Đó là vì còn nhỏ, kịp làm thôi, ngày hôm đó chẳng thấy sắc nảy lòng tham ..."

Tạ Dực đột nhiên dừng , rõ ràng cũng thấy việc kẻ khác "thấy sắc nảy lòng tham" chẳng gì vinh quang, nên nhắc đến nữa mà chỉ : "Phạt Giang Hiển nửa năm bổng lộc, hạn trong một năm lấp đầy khoản thâm hụt. Còn mười vạn lượng ... nếu là để chuộc cho trẫm... thì phần tình nghĩa trẫm nhận."

Hắn nhấc tờ ngân phiếu nhẹ tênh lên, khóe miệng chợt nhếch thành một nụ : "Trẫm thấy vị tiểu công gia còn giàu hơn cả trẫm. Trẫm tuy nắm giữ thiên hạ nhưng cũng thể một lúc lấy nhiều tiền mặt như thế . Thái hậu chẳng mấy hôm còn trách trẫm chịu tu sửa ngự uyển đó ?"

Tô Hòe khẽ ngẩng đầu: "Bệ hạ quả thật sống quá giản dị, Thừa Càn Cung và Ngự Hoa Viên từ khi Ngài đích chấp chính đến nay vẫn từng tu sửa, bây giờ Ngài sửa sang một chút ?"

Tạ Dực lắc đầu: "Cũng chỉ là nơi ăn ngủ, tu sửa lộng lẫy để làm gì, trẫm mà sửa thì bên cung của Thái hậu tự nhiên cũng sửa theo. Cấp làm thì cấp bắt chước, các vương huân quý ai nấy đều đua xây dựng cung thất hoa mỹ, chỉ khổ cho bách tính thôi. Cứ đem tiền qua Công Bộ , Khương thị lang việc đóng thuyền hải hành kiểu mới đang thiếu kinh phí, đưa cho ông ."

Hắn đặt tờ ngân phiếu trở khay, trầm ngâm: "Trẫm cũng lấy của , vị tiểu công gia phô trương lãng phí như thế, chắc chắn là dùng tiền của Thịnh thị. Hãy điều tra xem Thịnh thị hiện giờ danh hiệu cáo mệnh nào ? Ban cho bà một sắc phong ."

Tô Hòe theo hầu Tạ Dực ngoài gặp Hứa Thuần, khi về sớm điều tra kỹ, nay thấy Hoàng đế hỏi tới liền vội vàng đáp: "Nô tài tra qua tình hình của phủ Tĩnh Quốc công. Tĩnh Quốc công đương nhiệm là Hứa An Lâm, vốn là bào của Tĩnh Quốc công đời Hứa An Phong. Hứa An Phong khi tập tước xin phong hiệu cho phu nhân , nhưng lâu thì lâm bệnh qua đời, gối chỉ một con gái, nên tước vị mới truyền cho em trai là Hứa An Lâm. Lúc đó Hứa An Lâm thành hôn nên vợ ông phong hiệu, đáng lẽ khi cưới Tĩnh Quốc công dâng sớ xin phong, nhưng Lễ Bộ từng nhận tấu chương nào."

Tạ Dực ngước mắt suy nghĩ: "Thái phu nhân của phủ Tĩnh Quốc công còn tại thế ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sung-than/chuong-2-chuoc-than.html.]

Tô Hòe thưa: "Dạ còn, lão phu nhân của phủ và vợ của Tĩnh Quốc công đời đều là nhất phẩm cáo mệnh, hiện vẫn đang ở trong phủ thủ tiết, hề tái giá."

Tạ Dực : "Hèn gì. Trẫm vẫn còn chút ấn tượng về Hứa An Phong, là học vấn và làm việc, còn Hứa An Lâm thì đúng là kẻ bất tài. Thê nhờ vinh hiển của phu, nhưng vị Tĩnh Quốc công từng làm tích sự gì, công lao thì lấy cớ gì mà xin phong hiệu. Thịnh thị xuất thương gia, nhà ngoại ai làm chỗ dựa, chồng con đều đáng tin, trong phủ Thái phu nhân và tẩu t.ử đều là nhất phẩm cáo mệnh đè đầu, chắc hẳn ngày tháng của bà cũng dễ dàng gì. Vậy thì ban cho Thịnh thị hàm nhất phẩm cáo mệnh , mười vạn lượng đổi lấy một danh vị nhất phẩm cho đẻ, coi như trẫm lấy tiền của ."

Tô Hòe : "Hoàng thượng thật sáng suốt. Tiểu công gia phía còn một ca ca dòng thứ, phía vài dòng thứ, Thịnh thị là chính thất nhưng cáo mệnh, gối chỉ duy nhất một con trai, lẽ vì thế mà bà mới quá đỗi nuông chiều đứa trẻ ."

Tạ Dực ông một cái, hỏi: "Xem ngươi ấn tượng khá với vị tiểu công gia hồ đồ, tham hoa hiếu sắc đó?"

Tô Hòe theo hầu Hoàng thượng nhiều năm, hiểu tâm ý Ngài nên cũng mạnh dạn hơn: "Nô tài tiểu công gia bỏ mười vạn lượng bạc để giải tịch cho Hạ Lan tướng quân, còn đặc biệt dặn dò Kinh Triệu Phủ tiết lộ danh tính của , chỉ là ơn điển của triều đình. Nô tài cho hỏi thăm Hạ Lan tướng quân một cách kín đáo, tướng quân quả thực chuyện , chỉ nghĩ là thiên ân của Hoàng thượng, và đó tiểu công gia cũng hề đến quấy rầy nữa."

Tạ Dực ông , Tô Hòe tiếp: "Bỏ mười vạn lượng bạc lặng lẽ giữ kín, xem cũng chút nghĩa khí. Hoàng thượng , năm xưa gia tộc nô tài hạch tội, những nam nữ mười hai tuổi cung dịch, lúc đó giá như ai bỏ ba lượng bạc là thể chuộc nô tài ngoài ..." Nói đến đây, mắt Tô Hòe đỏ lên.

Tạ Dực : "Nghĩa khí gì chứ, trẫm thấy là một tên đại ngốc thì đúng hơn, đến sự gian khổ của tiền bạc. Nếu Tô công công tán thưởng như , phong sắc cứ để ngươi ban . Thịnh thị xuất từ đại phú gia, cũng coi như cho ngươi một cơ hội kiếm chút tiền nước."

Tô Hòe ngẩn , vội vàng tươi : "Đa tạ Hoàng thượng thương xót nô tài. Sắc phong vốn chỉ cần Lễ Bộ ban xuống là ... Nay nhận ơn điển của Hoàng thượng để trung quan đích ban thưởng, thì đó là thiên t.ử ban ân. Nếu phủ Tĩnh Quốc công hỏi lý do của phần thưởng ..."

Tạ Dực : "Ngươi đúng là khéo léo đòi thưởng. Đã ban ơn thì cho luôn cả thể diện, cứ Thịnh thị thâm tình đại nghĩa, dạy con phương pháp, Hứa tiểu công gia quyên góp mười vạn lượng bạc cho Công Bộ đóng thuyền, nể tình còn nhỏ nên khen thưởng cho mẫu . Tiện tay chọn thêm mấy sấp lụa vân hạc ban cho Hứa Thuần là ."

Tô Hòe vội vàng quỳ lạy: "Tạ Hoàng thượng long ân, ban cho nô tài thể diện ."

Tạ Dực phất tay: "Lui xuống ."

Tô Hòe cung kính lui khỏi thư phòng, quả nhiên tiên ông sai tới Lễ Bộ truyền khẩu dụ của Hoàng thượng để lấy sắc phong, đó sai nội kho chọn hai sấp lụa kim vân hạc, một bộ văn phòng tứ bảo thượng hạng và một đôi vòng tay sáp ong. Khi Lễ Bộ tin là đích trung quan ban sắc phong, họ lập tức gửi bản cáo mệnh xong tới. Tô Hòe liền cho chuẩn xe ngựa để cung.

Đi cùng Tô Hòe tới phủ Tĩnh Quốc công chỉ một tiểu đồ tên là Triệu Tứ Đức, mới mười bốn tuổi. Khi đỡ Tô Hòe lên xe, Triệu Tứ Đức hỏi: "Việc nhỏ phiền Tô gia gia đích ạ? Chúng con chạy một chuyến, tiền thưởng đem về dâng cho gia gia là mà."

Tô Hòe nhạt: "Các ngươi thì cái gì, việc nhất định tự ."

Triệu Tứ Đức thắc mắc: "Nghe phủ Tĩnh Quốc công đời bằng đời , thậm chí còn kế nghiệp, bán ít sản nghiệp tổ tiên, đó buộc kết với thương nhân để cứu vãn, gia gia coi trọng như thế?"

Tô Hòe đáp: "Chờ đến khi các ngươi hiểu , thì các ngươi thể nghề, còn cũng thể yên tâm dưỡng lão ."

Triệu Tứ Đức nịnh nọt: "Tô gia gia là cận nhất bên cạnh Hoàng thượng, Ngài thể thiếu ? Lúc nãy con thấy gia gia báo cáo với Hoàng thượng xong , hình như mới ? Chắc là Bệ hạ thêm ân điển ạ?"

Tô Hòe : "Các ngươi hiểu , Hoàng thượng vốn thích những mềm lòng và trọng tình cảm. Ví dụ như vị Tĩnh Quốc công phu nhân , tuy là nuông chiều con vô độ... nhưng cái chính là ở sự vô độ đó..."

Tô Hòe chợt dừng , nếu tiếp sẽ đụng chạm đến Phạm Thái hậu, đối xử với Hoàng thượng chẳng chút tình mẫu t.ử nào. Nhìn Tĩnh Quốc công phu nhân, rõ ràng con trai sở thích nam phong nhưng vẫn hạ nhờ khuyên nhủ một cách uyển chuyển như , tấm lòng yêu con thật đáng trân trọng.

Hoàng thượng tuy ngoài miệng mắng là hiền hại con, nhưng rốt cuộc vẫn ban cáo mệnh cho bà , đó mới chính là tâm ý sâu xa của bậc quân vương.

Tô Hòe thêm đầy ẩn ý: "Các ngươi vững mặt Hoàng thượng thì chỉ cần nhớ kỹ một điều: trọng ân tình, nhớ tình cũ."

Triệu Tứ Đức ngạc nhiên: "Ơ? Chẳng đây gia gia vẫn bảo trung thành và nghĩa khí ?"

Tô Hòe lắc đầu: "Trung thành nghĩa khí là bổn phận của kẻ làm nô tài, làm thần tử... Muốn làm hơn cái bổn phận đó thì thêm chút tình cảm, nhưng chúng cũng chỉ là nô tài, cái chừng mực học lâu lắm mới nắm bắt ..."

Ông sờ sờ chuỗi hạt cổ tay, kể tiếp: "Ngươi còn nhớ đầu năm nay vụ án ngỗ nghịch ở Kinh Triệu Phủ đưa lên Hình Bộ duyệt ? Một vị tú tài vì bảo vệ vợ đang m.a.n.g t.h.a.i mà cãi vài câu, bà nổi giận liền lên quan cáo con trai tội ngỗ nghịch bất hiếu. Ngỗ nghịch là tội lớn trong thập ác, quan phủ định tước học vị và đày ba ngàn dặm, khi đưa lên Hình Bộ, tú tài đó tự nhận tội. Hoàng thượng xem xong lệnh cho Kinh Triệu Phủ thẩm tra , yêu cầu thẩm vấn riêng con dâu. Lúc đó nàng mới lóc kể rằng bà chồng đoan chính, thông dâm với gã hàng xóm góa vợ vu khống con trai nhằm độc chiếm gia tài, còn con trai vì hiếu thảo trung hậu nên nỡ tố giác chuyện của ."

"Sau khi đối chất và bắt gã gian phu hàng xóm tới thẩm vấn, cả hai đều khai nhận, hàng xóm láng giềng cũng rõ sự tình. theo lẽ thường, con dâu tố cáo chồng cũng là bất hiếu, nên lúc đầu Hình Bộ định tội bà tội thông dâm, giữ học vị cho con và miễn tội ngỗ nghịch, nhưng con dâu phạm tội bất kính với bề nên theo luật chịu một trăm gậy và đuổi khỏi nhà chồng."

"Người tú tài đó nhất quyết chịu bỏ vợ, xin chịu gậy và sẵn sàng từ bỏ học vị chỉ để ở bên vợ. Người con dâu cũng dâng thư xin ly hôn để giữ công danh cho chồng."

"Vụ án trình lên Hoàng thượng, Ngài chỉ : làm hiền đức, vu khống con trai, đó chính là nghĩa tuyệt. Ngài phán bà chịu một trăm gậy vì tội vu khống. Vì giữ nên ban cho lệnh nghĩa tuyệt ly tông, cho phép tái giá với gã gian phu đó, gia sản để cho con thừa kế, đồng thời xóa tội cho vợ chồng tú tài... Các ngươi xem, Hoàng thượng trọng tình ?"

Triệu Tứ Đức : "Vụ án con cũng qua, nhưng con hiểu, bà đó độc ác và phạm tội thông dâm như , Hoàng thượng vẫn giữ mạng sống cho bà và cho phép tái giá?"

Tô Hòe giảng giải: "Ngươi , nếu xử tội c.h.ế.t vì thông dâm thì vô hình trung con trai và con dâu sẽ mang tiếng là bức t.ử đẻ, danh tiếng bất hiếu bất nghĩa sẽ theo họ cả đời. Bà đó vốn là quả phụ, các ngươi cũng Hoàng thượng cực kỳ tán thành việc quả phụ thủ tiết ép uổng, nếu thủ thì cứ tái giá. Một khi tái giá khỏi nhà, mang họ khác thì còn quyền can thiệp chuyện của con nữa. Như mới vẹn cả đôi đường, bảo vệ danh dự cho vợ chồng con, còn tội vu khống thì đ.á.n.h một trăm gậy cũng là hình phạt tương xứng ."

Triệu Tứ Đức gật gù: "Hóa , học chữ đúng là lắm mưu kế, Hoàng thượng cứu hai họ mà suy tính nhiều bước như thế."

Tô Hòe : "Hoàng thượng của chúng coi trọng chính là nhân tình, chứ hạng mọt sách cứng nhắc. Vụ án phán xuống, khắp kinh thành ai mà chẳng khen Hoàng thượng minh."

Đang chuyện thì vệ sĩ bên ngoài bẩm báo: Đã tới phủ Tĩnh Quốc công.

Loading...