Sữa chua của tôi bị trộm rồi - 4

Cập nhật lúc: 2025-10-03 05:22:05
Lượt xem: 345

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu khẩy:

 

“Mang cả táo nhà vệ sinh? Cậu giỏi đấy, giải quyết ăn vặt, tiết kiệm thời gian ghê ha, thư ký Điền.”

 

“Phụt!”

 

Hai tiếng nhịn nổi từ hai đồng nghiệp .

 

Tôi hổ đến đỏ bừng tai.

 

Nghiến răng lầm bầm:

 

“Anh mới ăn táo trong toilet! Anh mới tiết kiệm thời gian!”

 

“Thư ký Điền gì cứ lớn, rõ.”

 

Tôi bộ mặt đáng đánh của Sách Tầm mà tay ngứa ngáy.

 

nghĩ trả lương cho .

Tôi đành nuốt giận.

 

“Không gì.”

 

Thang máy đến.

 

Tôi nghĩ bụng chắc Sách Tầm sẽ luôn, kiểu nghiện việc mà.

 

Cùng lắm thì , cũng thể xuống tầng phòng thiết kế.

 

“Nhường đường cái nào, Sếp Sách.”

 

Tôi nhẹ nhàng né qua , bước thang máy.

 

Vô tình ngón tay cầm táo chạm tay Sách Tầm.

 

Thấy đột nhiên siết tay , chột .

 

Chết cha, ông trùm định gây chuyện !

 

“Xin nha, Sếp Sách. Hehe.”

 

Cười gượng hai tiếng, vội bấm tầng phòng thiết kế.

 

Tưởng là xong, ai dè…

 

Sách Tầm cũng bước thang máy!

 

“Sếp Sách, chẳng định đến văn phòng ?”

 

Cậu nhướn mày, liếc , giọng mỉa mai:

 

“Liên quan gì đến ?”

 

Tôi cúi đầu dám .

 

Trong bụng chửi te tua, nhưng do cúi đầu quá nhanh, thấy ánh mắt tiếc nuối của phản chiếu trong gương.

 

Chương 08

 

Anh Tôn bên phòng thiết kế là dễ bắt chuyện.

 

Vừa thấy , mắt sáng rực:

 

“Anh Tôn ơi!”

 

Chúng cũng lắm, chỉ quen qua mấy truyền đạt chỉ thị của Sách Tầm mà ảnh hiểu nên hỏi . Từ đó , thỉnh thoảng chơi game chung.

 

“Tìm việc ?”

 

Sách Tầm xuống thang máy nhưng bước phòng thiết kế.

 

Tôi cũng để ý, đưa táo cho Tôn:

 

“Anh ăn táo ạ.”

 

Anh táo, , nửa miệng nửa :

 

“Nhóc con, chắc chắn việc đúng ? Nói lẹ, làm việc đó nha.”

 

Tôi gãi đầu, quanh xung quanh.

 

Sau đó khoác tay qua vai , hạ giọng đầy bí mật:

 

“Anh tuần táo bón á, đó khỏi làm ?”

 

Mặt Tôn tối sầm:

 

“Mày tìm tao chỉ để hỏi chuyện đó? Mày táo bón ?”

 

“Không em.”

 

“Vậy ai?”

 

Tôi vội:

 

“Thôi đừng hỏi. Là… là bạn em.”

 

Anh Tôn bằng ánh mắt nghi ngờ cực độ, cuối cùng cũng gửi cho một điện thoại:

 

“Bác sĩ Đông y. Rất hiệu quả. Bình thường đó.”

 

Ờ, tin ông quá trời luôn đó.

 

Chiều hôm đó việc nhiều, lén lút định gọi điện mấy đều cơ hội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sua-chua-cua-toi-bi-trom-roi/4.html.]

 

Cuối cùng thì Sách Tầm ban phước, cho nghỉ 30 phút.

 

Ai vệ sinh thì , ai uống nước thì uống.

 

Chỉ là như chuột chạy trốn, xách điện thoại chạy hành lang.

 

“Ê ê ê, thấy Tiểu Điền lén lút ? Có khi nào yêu ?”

 

“Cậu bồ á? Tính cách đó thì cả thế giới !”

 

“Không chắc nha, em trai giống y chang, bồ là giấu như mèo giấu… ừm, chung thấy Tiểu Điền gì mờ ám!”

 

“Hay là… tụi thử ? Nếu đúng thì còn mượn cớ ăn mừng nữa chứ!”

 

Mấy chị em phòng thư ký mắt sáng như đèn, rón rén theo .

 

Văn phòng yên tĩnh một lúc, cửa phòng tổng giám đốc mở .

 

Sách Tầm mím môi, mắt lạnh, dừng một chút cũng bước theo.

 

Chương 09

 

Tôi trong hành lang, ngó thật kỹ.

 

Sau khi xác nhận ai, gọi điện cho bác sĩ Đông y.

 

“Alo, chào bác, cháu hỏi về vấn đề táo bón ạ.”

 

“Vâng , vận động á… cũng khá nhiều...”

 

Tôi nhớ hình ảnh Sách Tầm tắm xong ở nhà ông nội.

 

Da trắng, cơ bụng cơ n.g.ự.c rõ nét, cứ như trong quảng cáo.

 

Lúc mặc đồ thì thấy , cởi thì thấy… hàng.

 

Đồ c.h.ế.t tiệt! Nghĩ tới là tức!

 

“Anh vận động cũng nhiều, cơ bắp.

 

“Ăn uống cũng nhạt, thích ăn cá hấp. Không ăn cay.

 

“Rau thì thích rau xanh, nhưng ghét cà rốt, thấy là nhăn mặt.

 

“Rượu bia? Có uống, dạo tiếp khách. Có liên quan ạ?”

 

Tôi đang chăm chú, hề cả đám nấp cánh cửa.

 

“Tên bệnh nhân? Anh tên Sách Tầm, 23 tuổi. Vâng, là táo bón.”

 

Sau lưng bỗng vang lên một giọng lạnh tanh:

 

“Sách Tầm?”

 

Tôi theo phản xạ trả lời:

 

“Vâng, là Sách… Ơ?”

 

Tôi: Mẹ kiếp!!!

 

Chưa kịp nghĩ ngợi gì, định chạy trốn ngay lập tức.

 

chạy hai bước, túm cổ tay, đập thẳng tường.

 

“Ái! Sách Tầm, cái lưng của á!”

 

“Cậu đang C ai đấy?”

 

“Khụ khụ, !”

Sách Tầm híp mắt, ánh sắc như d.a.o cứa lên mặt :

 

“Cậu còn cái… lưng ?”

 

Nói , tay đặt lên eo — BÓP CÁI BÓP!

 

“ÁO!!!!”

 

Chương 10

 

Tôi hét như lợn chọc tiết, eo mềm nhũn như bún, đau xỉu.

 

Cả trượt xuống tường như bức tranh anime.

 

Sách Tầm giật , một chân kẹp giữa hai chân , chống cho khỏi ngã.

 

“Cậu đang ăn vạ đấy ?”

 

Tôi tức điên:

 

“Ai ăn vạ ai?!”

 

“Vừa bịa chuyện sếp, ăn vạ, Điền Ngọc, gan to đấy nhỉ?”

 

Tôi trừng mắt suýt lồi cả tròng:

 

“Ai bịa chuyện?! Cậu nghĩ làm sếp quyền vu oan cho khác ?!”

 

“Thế nãy đang làm gì?”

 

“Mắt mù ? Không thấy đang gọi điện hả?!”

 

 

 

Loading...