Sự tự dưỡng của kẻ bám đuôi - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-28 15:16:03
Lượt xem: 132

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi khám xét , chỉ tìm thấy một thứ duy nhất.

Ba tấm ảnh.

Được giấu kỹ trong cạp quần lót của .

Tất cả đều là ảnh của .

Một tấm lúc say rượu, một tấm tắm xong, và một tấm đang ngủ giường.

Cái tên khốn kiếp , dám chụp lén .

Tôi mặt cảm xúc đút mấy tấm ảnh túi .

Hắn hé một mắt , lười biếng : "Em cướp đồ của ."

"Anh cũng là của ." Tôi buột miệng .

Nói xong, chính cũng ngẩn .

lời khỏi miệng thì thu .

Đôi mắt của Nam Tà lập tức sáng bừng lên, định há miệng gì đó nhưng túm lấy cổ áo, kéo dậy khỏi bàn.

"Cạo đầu."

Tôi ấn xuống ghế.

Tôi cầm tông đơ lên, vòng phía .

Đầu ngửa , gáy tựa phần bụng của .

Ánh mắt trở nên dịu dàng, rũ bỏ hết vẻ ngông cuồng và phong trần vốn .

"Anh nhớ em lắm, Ngân ."

Giọng nhẹ, khẽ.

Nó giống như một con d.a.o nhỏ, lách qua khe hở của xương sườn từ từ cắm sâu lòng .

Tay run lên.

Con d.a.o cạo rạch một đường kỳ dị đỉnh đầu .

Forgiven

-- Shhh!

Là vấn đề của , của .

05

Nam Tà mang theo kiểu tóc do chính tay cắt khu biệt giam.

Phòng giam đơn, giám sát 24/24, ba bữa cơm đưa qua khe cửa.

Về lý thuyết, nơi cách biệt với thế giới bên ngoài.

Tôi cứ ngỡ làm thì tai sẽ yên tĩnh.

Ngờ mới qua hai tiếng, quản ngục tìm tới.

"Thưa quản trưởng, 4441 đ.á.n.h quản ngục đưa cơm ạ."

Tôi đặt bút xuống.

"Chuyện là thế nào?"

"Vẫn rõ ạ, quản ngục đ.á.n.h đang ở phòng y tế, đau đến mức thành lời. Số 4441 do đối phương c.h.ử.i -"

"Dùng điện chích cho ngất ."

"Chích ba ngất." Quản ngục như sắp , "Tôi sắp ngất đến nơi đây. Quản trưởng, xin ngài hãy qua xem một chuyến."

Tôi thở dài.

là một lũ vô dụng.

Tôi tới phòng giam.

Cuối hành lang, cửa phòng giam đơn đang mở, ánh đèn bên trong hắt ngoài.

Nam Tà ở bên trong, quần áo xộc xệch, cổ áo mở rộng để lộ một đoạn xương quai xanh.

Cổ tay dây đai khống chế siết đến đỏ bừng nhưng dường như chẳng hề thấy đau, vẫn ngạo nghễ ngẩng cao đầu, sống lưng thẳng tắp.

Hai quản ngục ở cửa, vẻ mặt lộ rõ vẻ lúng túng, làm gì với .

Người đ.á.n.h đang băng ghế dài ở hành lang, một tay ôm mặt, đau đến mức nên lời. Thấy đến, định gì đó nhưng chỉ phát vài âm thanh ú ớ.

Cánh mũi Nam Tà phập phồng như dã thú đang đ.á.n.h , đầu thấy , mắt sáng rực lên.

"Ngân!"

Tôi bước về phía .

"Nam Tà, tại đ.á.n.h ?"

Giọng đầy vẻ ấm ức: "Hắn c.h.ử.i ."

"Hắn còn c.h.ử.i cả em nữa." Hắn bồi thêm một câu với vẻ mặt đầy lý lẽ, hệt như đứa trẻ đang mách tội bạn.

"Hắn c.h.ử.i thế nào?"

Hắn nhướng mày: "Chửi bẩn lắm, bảo cái đầu của trông như ch.ó gặm ."

Tôi im lặng.

Người sai.

"... Nhốt biệt giam." Tôi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/su-tu-duong-cua-ke-bam-duoi/chuong-3.html.]

"Ba ngày." Tôi bồi thêm một câu lưng .

Phía vang lên một tiếng gào kéo dài-

"Ngân ơi!!!"

Tôi ngoảnh .

Tôi thực sự chịu đủ cái thói trẻ con của .

tay vẫn kiềm mà thọc túi quần, chạm nhẹ ba tấm ảnh .

06

Từ lúc Nam Tà đến, rắc rối cũng nhiều lên hẳn.

Vụ án của nhận sự quan tâm quá lớn từ xã hội, ngày nào cũng phóng viên nộp đơn xin phỏng vấn, đều bác bỏ hết.

Cho đến hôm nay.

Một Omega tên Chu Ngôn, cầm theo thẻ phóng viên và thư tay của Phó quản trưởng Kỳ Xuân, chặn ngay cửa văn phòng .

Thái độ vô cùng lấn lướt.

"Tôi thầm mến Nam Tà nhiều năm nhưng hôm nay đến đây với tư cách là phóng viên." Chu Ngôn hất cằm, tỏ vẻ kiên quyết, "Ngài lý do gì để từ chối cả."

Tôi cúi đầu bức thư tay .

Nét chữ của Kỳ Xuân bay bướm, phóng khoáng.

Tôi gập bức thư , ném ngăn kéo.

"Đi thôi."

Tôi cũng chẳng buồn tranh cãi với .

Nể mặt Kỳ Xuân, sẽ phá lệ một .

chỉ đúng một thôi.

07

Tại phòng gặp mặt.

Nam Tà tấm kính, đôi chân dài duỗi thẳng, dáng vẻ tùy hứng, nửa tựa đầy lười biếng.

trai đến mức quá đáng.

Chu Ngôn thấy liền lao đến áp sát mặt kính, lóc t.h.ả.m thiết.

"Anh Hứa, chịu khổ nhiều ! Thật là trời đất bất công, chịu uất ức thế ! Em... em vẫn luôn..."

Cậu nghẹn ngào, nên lời.

Nam Tà sang .

Ánh mắt hiện rõ ý tứ: [Vợ ơi, em dẫn cái thứ đến đây làm gì?]

Tôi nhướng mày đáp : [Đào hoa thối của đấy.]

Hắn ngạc nhiên: [Của ?]

Tôi: [Chẳng lẽ là của ?]

Hắn bĩu môi, đuôi mắt xị xuống đầy vẻ vô tội: [Anh quen .]

Chu Ngôn vẫn đang sướt mướt kể lể. Cậu truyền cảm, kể từ hành trình thầm mến đến lòng sùng bái dành cho , từ đầu thấy tin tức cho đến hôm nay mới thấy thật.

Tin tức tố của Omega lan tỏa trong khí, ngọt lịm đến nồng nặc, hệt như mùi nước hoa rẻ tiền.

Nam Tà một hồi, cuối cùng cũng chịu mở miệng.

"Ngân , em dẫn xem biểu diễn lợn kêu đấy ?"

Chu Ngôn sững sờ.

Tôi đáp: "Không ."

Nam Tà tựa lưng , nhún vai: "Chán c.h.ế.t . Em đang hành hạ đấy, em đền bù cho ."

"Không đền." Tôi mặt cảm xúc, "Người mà đến, cũng đang hành hạ đây ."

Mặt Chu Ngôn đỏ bừng lên.

Cậu đột ngột đập bàn phắt dậy, lớn tiếng cắt ngang: "Anh Hứa! Cảm ơn cứu -"

"Tôi cứu ." Nam Tà ngắt lời .

Hắn cúi xuống bộ quần áo tù màu cam , dùng ngón tay vê nhẹ lớp vải, híp mắt : "Tôi là vì đổi bộ đồ để tìm vợ đoàn tụ thôi."

Nói xong, liếc một cái.

Ánh mắt chứa chan ý , lấp lánh như đang khoe công: "Em xem ngoan kìa".

Chu Ngôn đờ .

Tôi Chu Ngôn bảo: "Thấy chứ, điên . Mời về cho."

Chu Ngôn cam lòng dậy, đến cửa còn ngoái đầu .

"Anh Hứa, em sẽ đợi ."

Nam Tà chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.

Tôi lạnh một tiếng, : "Không cần . Hắn là con ch.ó điên của , sẽ cơ hội gặp thứ hai ."

Chu Ngôn đầy vẻ tin nổi.

Tôi cũng chẳng rảnh mà quan tâm .

Loading...