Sư Tôn Hình Như Thích Ta - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-04-18 13:15:38
Lượt xem: 184
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Quy Ly hôn mê, đây là điều Yến Thần vạn ngờ tới. Trong mắt y, Thẩm Quy Ly gần như là kẻ gì thể, dù cho y phát hiện trạng thái của , cũng tuyệt đối nghĩ tới sẽ nghiêm trọng đến mức .
Yến Thần tìm lối , chỉ đành cõng Thẩm Quy Ly hang mãng xà lúc nãy. Y cách chữa trị thương thế cho , thế là cứ liên tục truyền linh lực , đợi đến khi sắc mặt dần chuyển , Yến Thần mới dừng tay.
Cả Thẩm Quy Ly lạnh toát, y dùng linh lực sưởi ấm cho , đốt thêm một đống lửa, việc sưởi ấm vật lý cũng quan trọng. Thế nhưng Thẩm Quy Ly mãi vẫn tỉnh, Yến Thần đành bên cạnh canh chừng . Không qua bao lâu, Yến Thần thấy một tiếng rên khẽ, y vui mừng đầu , quả nhiên là Thẩm Quy Ly tỉnh: "Sư tôn, tỉnh ! Người thấy thế nào, đỡ hơn chút nào ?"
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Thẩm Quy Ly dáng vẻ lo lắng của y, giọng bất giác dịu : "Ta , tọa thiền một lát là ."
Hắn thể cảm nhận luồng linh lực ôn hòa trong cơ thể, bên còn mang theo thở của Yến Thần.
Yến Thần lúc mới buông lỏng tâm tình. Vừa lòng y cứ treo lơ lửng, giờ thấy Thẩm Quy Ly tỉnh , y bỗng thấy an tâm đến lạ.
Nói cũng kỳ lạ, y dường như vô thức tin tưởng Thẩm Quy Ly. Ngay cả lúc trông chút chật vật, y cũng cảm thấy chỉ cần tỉnh thì việc gì thể làm khó họ. Y đè nén suy nghĩ trong lòng, kiên định Thẩm Quy Ly, : "Vậy sư tôn tọa thiền , để hộ pháp cho ."
Ánh lửa phản chiếu lên gương mặt Thẩm Quy Ly, khiến ngũ quan của trở nên nhu hòa hẳn. Yến Thần chợt thấy lòng khẽ động, khác với vẻ thanh lãnh thường ngày, dáng vẻ mang theo chút thở nhân gian dường như khiến càng thêm mắt.
Yến Thần thầm nghĩ, thì cũng là kẻ ham mê nhan sắc.
Thẩm Quy Ly bắt đầu tọa thiền, Yến Thần thần quán chú hộ pháp cho . Thời gian từng giây từng phút trôi qua, y bỗng thấy ý thức của chút mơ màng. Điều đúng, để tỉnh táo, y rõ ràng niệm Tỉnh Thần Chú, thể nào buồn ngủ . Y khó khăn đầu , phát hiện đống lửa dường như chút linh lực màu xanh lam.
Yến Thần cảm thấy tay chân dần động đậy nữa, y thấy bên tai một giọng nữ nhẹ nhàng đầy dụ dỗ: "Ngươi xem thử d.ụ.c niệm sâu nhất trong lòng sư tôn ngươi ?"
Yến Thần chút hốt hoảng, d.ụ.c niệm của sư tôn? Thẩm Quy Ly mà cũng d.ụ.c niệm ? Ngay đó y lắc đầu, y , d.ụ.c niệm của Thẩm Quy Ly là chuyện riêng của , y thể trộm.
Giọng nữ tiếp tục cám dỗ: "Đi , , khơi d.ụ.c niệm thầm kín nhất trong lòng , ngươi xem ?"
Yến Thần y , nhưng y căn bản phát tiếng nào. Trước khi mất ý thức, y cuối cùng cũng nhận , đây lẽ là một con Mộng Yêu.
Khi khôi phục ý thức, y phát hiện đang trong căn trang viên ở ngoại ô mà họ từng ở khi trong ảo cảnh. Yến Thần ngẩn , đây rõ ràng là ký ức của Thẩm Ly, Thẩm Quy Ly là nhớ rõ ?
Y quen đường cũ đẩy đại môn , trân trọng hoài niệm từng ngọn cỏ nhành cây trong trang viên . Y lâu lắm thấy căn nhà , cũng lâu lắm thấy thiếu niên . Đã xuất hiện ở đây, liệu y thể tham lam một chút, thấy A Ly của y nữa ?
Trong đại sảnh là bàn rượu vẫn dọn dẹp, thứ ở đây y đều nhận , đây là tiệc rượu y chuẩn cho A Ly sinh nhật mười tám tuổi. Yến Thần thấy sống mũi cay.
"Tiên sinh!"
Yến Thần mạnh bạo đầu, là giọng của A Ly. Tiếng phát từ phòng ngủ của y. Trong lòng Yến Thần dâng lên một nỗi chua xót, y chậm rãi tiến gần. Y một nữa, thiếu niên còn kịp lời từ biệt biến mất , thiếu niên chở che mười năm ký ức và tràn đầy niềm vui của y.
Chỉ là y tới cửa, còn kịp đẩy phòng môn thì thấy một câu kinh ngạc đến biến điệu: "A Ly? Ngươi đang làm gì thế?"
Yến Thần nhất thời ngây , đó là giọng của chính y.
Sau đó là tiếng chậu nước lật đổ, y thấy chính hốt hoảng lên tiếng: "A Ly, dừng tay!"
Yến Thần bên trong xảy chuyện gì, y vội vàng đẩy cửa , nhưng cảnh tượng mắt khiến y c.h.ế.t lặng.
Chậu nước đất lật, đó là cái chậu A Ly thường dùng để bưng nước cho y rửa mặt, mà lúc A Ly đang đè một , nọ đang kinh hoàng đẩy : "A Ly, ngươi say ."
Người nọ chính là y. Yến Thần cảm thấy như ai đó nện một gậy đầu. Thế nhưng tình hình bên vẫn kết thúc, y thấy chính trong mộng cảnh A Ly giật phăng đai lưng. Tay của Thẩm Ly dừng , cúi đầu ghé sát tai , khàn giọng thì thầm: "A Ly say, chỉ là đang làm việc luôn làm bấy lâu nay."
Yến Thần cuối cùng nhịn nữa, y lập tức xông lên hét lớn một tiếng: "A Ly dừng tay!"
Còn đến gần thấy một trận choáng váng, đến khi mở mắt nữa, y phát hiện đang khác đè . Y hoảng loạn ngước mắt, thấy một Thẩm Ly khác hẳn với vẻ trầm thường ngày. Lúc mắt sáng lấp lánh, từ khi bình phục đến nay, đây là đầu tiên y thấy ánh mắt của Thẩm Ly. Đợi khi hồn, y phát hiện quần áo của lột , Thẩm Ly ở y, giọng khàn đặc: "Ta thích , cái kiểu thích làm chuyện cơ."
Yến Thần đưa tay đẩy , phát hiện gần như sức lực. Y mở miệng bảo Thẩm Ly dừng , nhưng nọ trực tiếp chặn lời y. Đây là đầu tiên Yến Thần khác hôn môi, những chuyện đó liền vượt khỏi tầm kiểm soát. Trong lúc ý thức chìm nổi, y thấy giọng khàn của Thẩm Ly: "Tiên sinh là của , A Ly cũng giao cho ?"
Rõ ràng là câu hỏi, nhưng cho y cơ hội trả lời. Yến Thần cảm thấy đây đúng là một món nợ mơ hồ, rõ ràng đều là chiếm tiện nghi, mà hồ đồ mất xác.
Yến Thần nghĩ khi mở mắt sẽ thấy gương mặt của Thẩm Ly, y đang định dậy mắng tỉnh tên nhóc thối , nhưng khi mở mắt , y thấy đang ở trong trúc xá của Thẩm Quy Ly. Y cây bút trong tay, vết mực vẫn còn đó, y thoáng chốc chút thẫn thờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/su-ton-hinh-nhu-thich-ta/chuong-9.html.]
"Lại đây."
Giọng nhàn nhạt của Thẩm Quy Ly truyền tới. Yến Thần ngẩng đầu, phát hiện Thẩm Quy Ly vẫn như ngày đó, đang tựa sập xem sách. Nghĩ đến chuyện xảy , y chút do dự, đó nghĩ, đó lẽ chỉ là cảm giác của A Ly, con Mộng Yêu quả nhiên lợi hại, ngay cả quá khứ khác quên cũng thể khơi .
Yến Thần dịch gần Thẩm Quy Ly, quả nhiên thấy câu giống hệt ngày đó: "Quỳ xuống, đưa tay ."
Yến Thần thở hắt một , hổ là Thẩm Quy Ly, d.ụ.c niệm sâu nhất hóa là đ.á.n.h thước tay. Thế là Yến Thần chút do dự đặt tay lên.
Thẩm Quy Ly quả nhiên đ.á.n.h vài cái thôi. Yến Thần định rụt tay về, kéo một cái nhưng nhúc nhích, đang định dậy thì túm chặt, ấn lên đùi.
Cả Yến Thần ngơ ngác, Thẩm Quy Ly cư nhiên bế y đặt lên đùi .
Thẩm Quy Ly một tay ôm eo y, một tay nhẹ nhàng vuốt ve bàn tay đỏ ửng của Yến Thần. Ánh mắt dần trầm xuống, nửa ngày chợt lên tiếng: "Ngươi ngoan."
Trong lòng Yến Thần mơ hồ thấy gì đó , giây tiếp theo y ấn lên sập: "Ta trừng phạt ngươi."
Thẩm Quy Ly xong câu , cả liền đè xuống. Yến Thần phản kháng, nhưng một luồng linh lực hóa giải tất cả. Nhìn kẻ dễ dàng cởi bỏ đai lưng , lúc trong đầu y mà nghĩ: Mình cư nhiên trong thời gian ngắn ngủi như mất nữa? Mà còn là cùng một .
Mấy phen chìm đắm, y thấy giọng của Thẩm Quy Ly, lạnh lùng, thậm chí dịu dàng: "Ta vui, A Thần, thích ngươi."
Ý thức Yến Thần mơ màng, nhưng khỏi nghĩ đến, thích y? Thẩm Quy Ly thích , Thẩm Quy Ly… thích y ?
Khi Yến Thần tỉnh nữa chút phân biệt thật giả, đống lửa mặt, y mới dần tìm cảm giác thực tại.
"Thế nào? Có kích thích ?"
Giọng của Mộng Yêu vang lên bên tai. Yến Thần theo bản năng Thẩm Quy Ly một cái, vẫn tỉnh. Không hiểu y thấy nhẹ nhõm: "Sao ngươi dám ngụy tạo mộng cảnh?"
Lại còn… còn vô liêm sỉ như thế.
"Oan uổng quá." Mộng Yêu : "Đây đều là d.ụ.c niệm của chính tiên nhân, chẳng qua chỉ khơi gợi nó thôi. Nếu là nhất định thể đắc thủ, nhưng giờ trọng thương, tự nhiên thử một ."
Trên tay Yến Thần tụ linh lực: "Vậy tại ngươi dẫn mộng?"
Mộng Yêu đáp: "Ta đây là tình nên duyên quyến thuộc."
Yến Thần mạnh bạo đ.á.n.h luồng linh lực tay , con Mộng Yêu rõ ràng ý . Mộng Yêu né một cái: "Chậc, vô vị, chơi với ngươi nữa."
Sau đó bóng dáng hóa thành một luồng sương xanh biến mất. Yến Thần đuổi theo, thấy mắt Thẩm Quy Ly động đậy, dường như sắp tỉnh. Cả y cứng đờ một lát, đó mới giả vờ như chuyện gì xích gần: "Sư tôn, chứ? Vừa một con Mộng Yêu dẫn mộng, tỉnh thì nàng chạy mất ."
Thẩm Quy Ly vì lời của y mà khựng , vờ như vô ý hỏi: "Ngươi mơ thấy gì?"
Yến Thần rũ mắt: "Đệ t.ử là kẻ tiền đồ, mơ thấy con gà nướng lá sen lén ăn lúc xuống núi ."
Thẩm Quy Ly lúc mới thả lỏng cơ thể: "Không lo tu luyện, suốt ngày chỉ nghĩ đến mấy thứ tục tĩu."
Yến Thần đáp lễ, thầm nghĩ: Chẳng lẽ thì đang nghĩ đến cao pháp đắc đạo gì chắc? Chính chính là bằng chứng cho việc chuyên tâm tu luyện đấy thôi. Yến Thần hồi tưởng lời Mộng Yêu , nàng nàng khơi d.ụ.c niệm trong lòng Thẩm Quy Ly, nên Thẩm Quy Ly… thích y ?
Kết quả tưởng chừng thể thường là sự thật. Ít nhất thể chứng minh Thẩm Quy Ly lừa , rõ ràng từng nhớ chuyện trong ảo cảnh. Mộng Yêu nàng chỉ thể khơi d.ụ.c niệm trong lòng, nên Thẩm Quy Ly rõ ràng nhớ , nhưng thừa nhận.
Trong lòng Yến Thần chút buồn bực, nhưng phát tiết thế nào. Sau đó y mới sực nhận , y và Thẩm Quy Ly xảy quan hệ, mà y dường như thấy để tâm cho lắm, chỉ tức giận vì lừa . Chẳng lẽ? Trong lòng y nảy sinh một ý nghĩ tưởng, lẽ y cũng thích Thẩm Quy Ly?
Yến Thần lập tức phủ định ý nghĩ . Sao thể chứ, Thẩm Quy Ly là của nam chính mà, y chê sống quá thọ mà thích Thẩm Quy Ly. y nghĩ, rõ ràng là Thẩm Quy Ly thích y, là Thẩm Quy Ly ham xác y, như sẽ xảy cốt truyện như nguyên tác nhỉ.
Thẩm Quy Ly ánh lửa dáng vẻ trầm tư của mặt, lòng bất giác mềm nhiều. Trên vai Yến Thần từ lúc nào rách một lỗ, Thẩm Quy Ly giơ tay dùng linh lực vá cho y, chỉ là tay còn chạm đến vai Yến Thần thấy y theo bản năng né tránh một cái. Tay Thẩm Quy Ly khựng giữa trung.
Yến Thần… đang tránh ?