Sư Tôn Hình Như Thích Ta - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-04-17 12:59:51
Lượt xem: 186
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Yến Thần tỉnh trong một cỗ xe ngựa. Trước mặt y là một gã đại hán đang xổm, gã đột ngột túm lấy y kéo dậy: "Ngươi chính là mỹ nhân mà tên khốn “kim ốc tàng kiều” ?"
Thần trí Yến Thần vẫn tỉnh táo. Mỹ nhân gì? Ai tàng kiều? Đại ca, ngươi là ai? Suy nghĩ dần dần về, y mới nhận bản trói chặt , chỉ thể phí sức cử động một chút.
"Đừng nhúc nhích, hôm nay mạng sống của ngươi trong tay tên khốn đó . Ta thấy quý trọng ngươi lắm, vì ngươi mà thỏa hiệp ."
Gã đại hán đó mắng: "Lão t.ử Vương Hằng tung hoành một đời, ngờ lật thuyền trong mương tay tên khốn Thẩm Ly ."
Vương Hằng. Đôi mắt Yến Thần khẽ động, y từng qua , là tên gian thần khét tiếng của triều đại , to gan lớn mật, đến cả Hoàng thượng cũng nể gã vài phần. Bây giờ gã ý gì? Muốn dùng y để uy h.i.ế.p Thẩm Ly ?
"Ngươi lườm làm cái gì? Nếu tên khốn Thẩm Ly ép quá ngặt, cũng chẳng dùng đến chiêu . Chỉ cần đêm nay thả khỏi thành, lão t.ử thể đông sơn tái khởi, nhất định sẽ kéo cổ tên hôn quân xuống ngựa."
Yến Thần gì, chỉ thầm nghĩ: Đại ca, chí hướng của ngươi cũng xa vời đấy, điều kinh thành ai mà chẳng danh ác bá của ngươi. Hơn nữa, đây gọi là mưu phản, mưu phản ngươi ?
Yến Thần quyết định tự cứu , y cẩn thận lên tiếng: "Chưa đến việc quan trọng với Thẩm Ly , nhưng chuyện mở cổng thành cũng một quyết định , ngươi bắt thì ích gì?"
"Đánh rắm! Chuyện chính là tên khốn đó nắm quyền chủ chốt. Hoàng đế g.i.ế.c , liền đưa đao. Chọc giận thì tất cả đừng hòng sống!"
Yến Thần bấy giờ mới hậu tri hậu giác thấy sợ hãi. Đây là một kẻ điên, một kẻ điên dồn đường cùng.
Xe ngựa đột ngột dừng , Yến Thần thấy Vương Hằng túm lấy cổ áo lôi xềnh xệch ngoài. Lúc y mặt đất, liếc mắt một cái thấy Thẩm Ly mặt thành. Hắn như hòa làm một với băng tuyết, toát lạnh thấu xương. Y ngỡ như thấy Thẩm Quy Ly đang đó, vị tiên nhân áo trắng lạnh lùng như kiếm .
"Thằng khốn, ngươi xem đây là ai! Ngươi hôm nay nếu thả thành, sẽ bắt ngươi tình của ngươi c.h.ế.t ngay mắt!"
Yến Thần tự nhiên là sợ, y từng thấy qua trận thế bao giờ. sợ sợ , do c.h.ế.t lặng , y chẳng thấy sợ lắm nữa.
Y rõ biểu cảm của Thẩm Ly, nhưng thể cảm nhận cơn thịnh nộ ngút trời quanh .
Thẩm Ly Yến Thần trói chân thành, trong khoảnh khắc, nỗi sợ hãi mất lan tỏa khắp . Hắn dường như mất khả năng suy nghĩ, chỉ thể dựa bản năng mà gào lớn: "Cho ! Cho ! Tất cả lui xuống! Vương Hằng, ngươi đừng làm y thương!"
Mấy xung quanh dường như hài lòng với kết quả , cứ ở bên cạnh khuyên Thẩm Ly thu hồi mệnh lệnh, nhưng Thẩm Ly chỉ chăm chú bóng hình , sợ y chịu dù chỉ một chút tổn thương. Vương Hằng bên tai lên đầy ngạo mạn: "Ta ngay là ngươi quý y lắm mà."
Yến Thần Vương Hằng bên cạnh, thúc cho gã một cái. Cho dù thả gã khỏi cổng thành, Vương Hằng cũng chắc sẽ tha cho y. A Ly ngốc, c.h.ế.t trong huyễn cảnh thì sẽ hậu quả gì, liệu trực tiếp tan biến luôn ? Yến Thần chút do dự, đúng lúc , thành bỗng vang lên một tiếng hét lớn: "Đóng cổng thành, g.i.ế.c!"
Thẩm Ly đột ngột sang bên cạnh: "Hám phó tướng ý gì? Không thấy lệnh mở cổng thành !"
Hám phó tướng chút chột cúi đầu: "Tất cả là vì đại kế của Hoàng thượng, thả hổ về rừng hậu họa khôn lường!"
Thẩm Ly tức đến đỏ mắt, tìm kiếm bóng dáng Yến Thần trong đám đông, nhưng thấy, cũng thấy. Hắn xuống thành, Hám phó tướng vội vàng giữ : "Nguy hiểm, đại nhân!"
Thẩm Ly đầu , gằn từng chữ: "Buông. Ra."
Hám phó tướng dọa cho sững sờ, Thẩm Ly liền trực tiếp xuống lầu. Hám phó tướng nhớ ánh mắt của Thẩm Ly , đó ánh mắt của con ? Cứ như giây sẽ xé xác gã , gã khỏi rùng , Thẩm Ly quả nhiên giống thường.
Yến Thần nhân lúc hỗn loạn , đạp mạnh chân Vương Hằng, tranh thủ lúc gã kịp trở tay liền chạy về phía chân thành. Trên đường , y cởi bỏ sợi dây thừng trói , hiện tại y chỉ một ý nghĩ duy nhất: tìm thấy Thẩm Ly.
Xung quanh đều là tiếng đao kiếm, như g.i.ế.c đến đỏ mắt. Yến Thần đè nén nỗi sợ trong lòng, y mau chóng tìm thấy Thẩm Ly. Trên mặt thành còn bóng dáng , y mù quáng tìm kiếm xung quanh, bỗng nhiên kéo một vòng tay. Y nhận ấm , là Thẩm Ly.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/su-ton-hinh-nhu-thich-ta/chuong-6.html.]
"Tiên sinh, là , là ."
Toàn bộ giọng của Thẩm Ly đều run rẩy, Yến Thần định an ủi vài câu, nhưng ánh đao sắc bén lưng làm cho lóa mắt. Y chỉ kịp hét lên một tiếng "Cẩn thận", đó dùng hết sức lực đẩy Thẩm Ly .
Có lẽ vì quá lạnh, y mới thể cảm nhận m.á.u của nóng hổi đến thế. Lúc nãy y còn đang nghĩ c.h.ế.t trong huyễn cảnh liệu xảy chuyện gì , nhưng khi sự việc ập đến, y thậm chí kịp suy nghĩ mà theo bản năng đẩy Thẩm Ly . Y m.á.u của nhuộm đỏ thẫm áo trắng của Thẩm Ly, thấy sự sụp đổ tan tành trong mắt . Yến Thần sờ mặt , một câu như thường lệ: "Tiên sinh , A Ly đừng lo."
tay y nặng quá, thế nào cũng nhấc lên nổi, tầm ngày càng mờ mịt, âm thanh đều chìm tĩnh lặng. Y… c.h.ế.t ?
…
Mọi cảm giác như thủy triều tràn ngược cơ thể, Yến Thần ngơ ngẩn căn nhà trúc mắt. Đây là phòng của Thẩm Quy Ly. Y trở về ? Y theo phản xạ về phía Thẩm Quy Ly đang như nhập định mặt. Hóa c.h.ế.t thì sẽ trở về ? Vậy còn Thẩm Quy Ly? Hắn cũng sẽ trở về chứ?
Y định từ đất dậy xem tình hình của Thẩm Quy Ly, nhưng ngay khoảnh khắc đó, bỗng nhiên mở mắt. Yến Thần ngơ ngác mắt , trong mắt Thẩm Quy Ly như đầm sâu vạn dặm, cuộn trào xô về phía y, nhưng bình lặng trong nháy mắt, nhanh đến mức tưởng như là ảo giác. Chỉ một ánh mắt, là vị Quy Ly tiên nhân cao thể chạm, đôi mắt mang theo mùa đông giá rét . Yến Thần lập tức phản ứng , đây A Ly của y, đây là Thẩm Quy Ly.
Thế là y tiến lên hành lễ, khó khăn mở miệng: "Sư tôn."
Thẩm Quy Ly dậy từ đất, đáp một tiếng "Ừm" chút cảm xúc. Yến Thần hiểu rằng, A Ly của y sẽ trở nữa, thế gian sẽ còn A Ly của y, cũng còn ai gọi y một tiếng . Y thậm chí còn kịp từ biệt A Ly t.ử tế. Y hỏi Thẩm Quy Ly, cuối cùng A Ly thế nào , thoát bằng cách nào. ánh mắt Thẩm Quy Ly sang chẳng gì trong đó, y liền hiểu , y nên hỏi, giống như thiếu niên từng tồn tại.
Thẩm Quy Ly dậy, trực tiếp triệu hồi bản mệnh kiếm. Một đạo kiếm quang lóe lên, trực tiếp chấn vỡ chiếc chuông đang bao phủ căn nhà trúc thành từng mảnh. Đây là đầu tiên Yến Thần thấy Thẩm Quy Ly rút kiếm, Quy Ly tiên nhân nhiều năm dùng đến bản mệnh kiếm.
Bên ngoài nhà trúc vang lên giọng ngạo mạn : "Ấy ! Thẩm Quy Ly, làm thật thế, triệu cả Quy Ly Kiếm ? Cái , cái chút nào nha."
"Ơ? Ơ? Thẩm Quy Ly, chỉ đùa chút thôi mà, cho dù ngươi thì cũng sẽ thả ngươi thôi, ngươi mà. Sao tay nặng thế? Ngươi g.i.ế.c !"
"Cứu mạng với Thanh Lê, sư ngươi g.i.ế.c !"
Tiếng ồn ào bên ngoài mãi mới dứt, chỉ thấy chưởng môn Vân Nhai Tông là Thanh Lê tiên nhân quan tâm hỏi: "Vẫn chứ? Lần trong huyễn cảnh gặp chuyện gì?"
Yến Thần thấy nhắc tới huyễn cảnh, tự chủ mà vểnh tai lên . Một lát , chỉ thấy giọng chút gợn sóng của Thẩm Quy Ly vang lên: "Ta nhớ."
Quy Ly tiên nhân bao giờ dối, nhớ, chính là thực sự nhớ. Yến Thần ngẩn ngơ, trong lòng thầm cảm thấy xót xa. Một thiếu niên sống động như thế, mà thế gian chỉ còn y nhớ rõ . Không A Ly, nhất định sẽ nhớ ngươi, nhớ thật kỹ. Không khi y c.h.ế.t, A Ly sống tiếp như thế nào, nhưng lẽ y cũng sẽ chẳng bao giờ cơ hội nữa.
Yến Thần loạng choạng bò dậy từ mặt đất, định về phòng để tĩnh tâm . Vừa từ lời của Thanh Lê tiên nhân mới , y trải qua mười năm trong huyễn cảnh, mà ở đây mới chỉ trôi qua vài canh giờ. Y cần bình tâm mới thể thoát khỏi mớ cảm xúc .
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Y còn kịp đến cửa, Thẩm Quy Ly đẩy cửa bước . Yến Thần hành lễ, ngoài, thế nhưng Thẩm Quy Ly nhường đường, trầm giọng hỏi: "Sách của ngươi vẫn chép xong."
Sách? Yến Thần mờ mịt một hồi mới nhớ khi huyễn cảnh đang chép sách. Y ở trong huyễn cảnh mười năm, đương nhiên thể phản ứng nhanh như . Y chút phẫn uất ngẩng đầu, ai cũng giống như ngươi , mười năm qua quên là quên sạch sành sanh?
"Dùng phân chép sách, mỗi loại chép thêm một trăm ."
Giọng chút tình cảm của Thẩm Quy Ly truyền tới, Yến Thần rùng một cái. Y suýt quên mất dùng phân để chép sách, y cũng dám phản kháng, chỉ lí nhí lời, định về phòng chép. Chỉ là kịp bước khỏi cửa, giọng của Thẩm Quy Ly thản nhiên truyền đến: "Chép ở đây."
Ở… ở đây chép? Yến Thần lén Thẩm Quy Ly, thấy đang cầm một quyển sách tựa sập bắt đầu . Y cảm thấy tỉ lệ sống sót của sự đông đá của tảng băng trôi là bằng , nhưng y vẫn miễn cưỡng đến bàn trong phòng xuống, cầm bút lên, nghiêm chỉnh chép bài. Y nghĩ đến A Ly, thiếu niên từng : Nếu là , sẽ chẳng bao giờ bắt chép nhiều sách như . Thẩm Quy Ly quả nhiên chỉ là Thẩm Quy Ly.
Không chép bao nhiêu , ý thức của Yến Thần bắt đầu chập chờn. Không , đây là mí mắt của Thẩm Quy Ly, trụ vững. Thế nhưng y vẫn . Một giây khi mặt đập xuống bàn, một luồng linh lực ôn hòa đỡ lấy y, đặt mặt y xuống bàn một cách vững chãi.
Thẩm Quy Ly gấp quyển sách trang nào, ánh mắt thâm trầm bàn và gương mặt lúc ngủ vẫn y hệt như trong huyễn cảnh, khiến kìm nén mà… rung động.