Sự Đối Đầu Pheromone - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-04-15 09:00:46
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Binh nỗ lực điều tiết nhịp thở để chống bản năng của cơ thể, mồ hôi ướt đẫm hai bên thái dương.
Trong khí đột nhiên thoảng qua một mùi hương xanh thanh lạnh, chút xa cách. Giống như màu sắc chia thành tông ấm và tông lạnh, Pheromone cũng sự phân biệt tương tự. Có thích sự ấm áp như gió xuân cỏ hoa, chuộng cái lạnh lẽo của vùng cực nước biển sâu.
Giang Binh khẽ chau mày. Mùi hương đang ngửi thấy thuộc loại cực lạnh, thậm chí là lạnh đến mức khắc nghiệt. Cậu còn nhận trong đó lẫn một loại t.h.u.ố.c trấn an hiếm gặp. Loại t.h.u.ố.c tác dụng giảm đau cực mạnh, nhưng vì dễ gây các tác dụng phụ nghiêm trọng nên lâm sàng hầu như cấm sử dụng.
Giang Binh theo bản năng đầu về phía phòng bao nơi nam sinh Omega nãy đang để trấn tĩnh cảm xúc. Cậu lo lắng vì đối phương quá kích động mà phát tán Pheromone, càng lo lắng hơn nếu gã Alpha tồi tệ ép dùng loại t.h.u.ố.c trấn an nguy hiểm đó.
Cậu nam sinh Omega đang gọi điện cho học trưởng, giọng vẫn còn nức nở nhưng dần bình tĩnh: "... Vâng, cảm ơn học trưởng, em sẽ tìm nơi nào đông để đợi ."
Giang Binh thu hồi tầm mắt, chạm máy tính bảng của nhà hàng, chọn thanh toán cho phòng bao 67 ghi hóa đơn tài khoản của hội viên - ông Tưởng.
Tại khu S.
Sầm Lãng bưng tách cà phê lên nhấp một ngụm. "Bão Pheromone" đối với là nỗi dày vò suốt 20 năm qua kể từ khi phân hóa, nhưng đối với đơn vị đồn trú gian, nó là một "bộ cân bằng Pheromone" vô giá.
Ở ngoài gian, xa rời từ trường Trái Đất và chịu ảnh hưởng của các tia vũ trụ, cộng thêm việc hiếm Omega nào theo quân đội, tuyến thể của các binh sĩ dễ thoái hóa. Sầm Lãng khả năng điều khiển Pheromone cực kỳ tinh vi, thể đ.á.n.h thức tuyến thể của họ một cách vô hại, giống như tạo một phản ứng miễn dịch để kích thích chúng hoạt động trở . Còn đối với những trường hợp Alpha phát cuồng vì Pheromone, chuyện đó còn đơn giản hơn: Không Alpha nào mà Sầm Lãng áp chế .
Ngặt một nỗi, cứu nhưng tự cứu . Anh sắp mất kiểm soát .
Sự xuất hiện của Lâm Lộc lúc đối với mà là vô cùng quan trọng. Suy nghĩ đó chỉ thoáng qua trong đầu, ánh mắt Sầm Lãng vẫn thản nhiên chút gợn sóng. Anh phủi nhẹ nếp gấp quần tây, đặt tách xuống dậy gật đầu chào xã giao: "Sẽ liên hệ với ."
Với tiềm lực tài chính của nhà họ Sầm, cần đây dùng tình cảm để mặc cả với Lâm Lộc.
Ánh mắt Lâm Lộc tối sầm . Sầm Lãng rõ ràng định dùng hôn nhân để trao đổi tài nguyên. Cậu chút cam lòng, rõ ràng là duy nhất cứu Sầm Lãng, là "vị cứu tinh" của cơ mà.
Sầm Lãng nghĩ ngợi bổ sung thêm một câu: "Bất cứ yêu cầu nào của , sẽ cố gắng đáp ứng hết mức thể."
Không kết hôn nhưng lấy Pheromone của một Omega, đó hành vi quân tử, chỉ thể bù đắp những phương diện khác.
Lâm Lộc mỉm nhạt: "Được."
Cậu hiểu rằng nên quá vồ vập lúc để tránh trở nên "rẻ rúng". Nhà họ Lâm tuy gia thế lẫy lừng nhưng chủ yếu là các ngành nghề truyền thống, so với nhà họ Sầm thì vẫn còn kém xa. Bản Sầm Lãng vô cùng xuất chúng, tuy bề ngoài nắm giữ chức vụ trong quân đội, nhưng nhà họ Sầm đóng góp khổng lồ cho việc khai phá tinh tế. Quân đội và nhà họ Sầm cùng sở hữu quyền quản lý "Eo biển tinh tế" - điểm trung chuyển quan trọng từ Trái Đất đến các hành tinh khác.
Lâm Lộc xách túi nhà vệ sinh, nhanh chóng gửi kết quả tương thích cho gia đình. Cậu tranh thủ từng giây từng phút để bàn bạc xem nên đòi hỏi những gì khi nhà họ Sầm tìm đến. Cậu thể "sư t.ử ngoạm", nhưng một khi đồng ý mà lật lọng thì nhà họ Sầm cũng hạng .
Trong bộ nhà hàng, chỉ khu S là bến đáp cho phi hành khí. Rất ít đủ khả năng sở hữu phi hành khí cá nhân và đường bay riêng như .
Sầm Lãng xoay , nhưng về phía bến đáp mà theo trực giác dẫn lối về phía thang máy. Có lẽ vì trôi dạt quá lâu trong vũ trụ, bỗng thèm cảm giác đặt chân lên mặt đất vững chãi.
Khi ngang qua khu A, vô tình chú ý đến một phục vụ đang mặt tường. Anh chỉ kịp thấy một đoạn cằm trắng nõn và gáy, vòng eo của nhỏ, vạt áo sơ mi phía tuột ngoài, trông chút phóng khoáng lạ thường. Chỉ là một cái liếc mắt nhưng não bộ của tự động phân tích nhiều chi tiết như thế, đúng là rảnh rỗi thật. Sầm Lãng nghĩ thầm, lẽ do chứng bão Pheromone giảm nhẹ nên mới bắt đầu chú ý đến thế giới bên ngoài như .
Lúc bước thang máy, chợt nhớ hình như gáy Omega ở cửa phòng bao ban nãy dán miếng ức chế trong suốt? Việc suy đoán về kỳ phát tình của một Omega quả thực là tư duy của mấy gã lưu manh. Sầm Lãng cảm thấy khí xung quanh bỗng trở nên đậm đặc một cách khó hiểu, đè nén sự xao động trong cơ thể.
Người bảo các Alpha ở ngoài gian lâu ngày trong đầu chỉ mấy thứ đen tối. Hóa do các Alpha khác tự chủ kém, mà là do dày vò đến mức bất thường. Một khi trở bình thường, tư duy liền trở nên quá mức năng động.
Giang Binh liên tục tám tiếng đồng hồ, kỳ phát tình khiến chân mỏi rã rời.
Trong phòng đồ ai, Giang Binh nhanh chóng trút bỏ bộ đồng phục, đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang kín mít tựa tường thở phào nhẹ nhõm. Ngoại trừ lúc ở ký túc xá và trong giờ học, lúc nào cũng trang mũ và khẩu trang, khiến làn da che kín trông càng trắng trẻo hơn.
Trước khi về ký túc xá, Giang Binh lấy miếng dán ức chế cường hiệu dán chặt mới mở cửa phòng. Điện thoại báo tin nhắn, tài khoản nhận thêm 2.000 tệ. Làm thêm một ngày là 1.000 tệ, tăng gấp đôi? Trả cho ngày mai ?
Giang Binh định nhắn tin cho quản lý bảo ngày mai làm thì tin nhắn đối phương đến : Tiền boa của vị khách khu S dành cho tất cả nhân viên phục vụ hôm nay.
“Khách của chúng hào phóng, thường xuyên tiền boa như . Cậu cứ học cách đừng xen việc khác thì vẫn thể đến làm.”
Giang Binh nhắn một câu cảm ơn mở máy tính, lấy một xấp dữ liệu dày cộm xuống bắt đầu làm việc. Một công việc làm thêm khác của là báo cáo nghiên cứu và tiến độ phát triển cho các giáo sư ở học viện. Các nghiên cứu của trường quân đội thường trực tiếp phục vụ đơn vị đồn trú gian, nên sai sót dù chỉ là một dấu phẩy. Nhờ cách trình bày chuẩn mực và tính chuyên nghiệp cao, các giáo sư tin tưởng.
Giờ tắt đèn ở trường quân đội nghiêm ngặt, đến giờ là tối đen như mực, ngay cả tín hiệu mạng cũng cắt giảm. Vương Gia Hổ lầu bầu leo lên giường vì chơi game nữa. Giang Binh đặt báo thức, ngày mai hẹn với bác sĩ tâm lý.
“Cậu càng cố gắng tách biệt quá khứ và hiện tại thì tiềm thức của càng kháng cự việc đối diện với tình cảnh lúc nhỏ... Liệu pháp giải mẫn cảm thất bại .” Bác sĩ tâm lý Diệp Văn nuối tiếc tuyên bố.
“Cậu đang nôn nóng, Giang Binh.” Diệp Văn rót cho một cốc nước ấm, “Có chuyện gì xảy ?”
Giang Binh tái mặt mở mắt . Mỗi trị liệu đều nhớ những ký ức bắt nạt, từng thước phim quá khứ hiện về như một cơn ác mộng.
[Có một đôi vợ chồng đến cô nhi viện nhận nuôi trẻ em. Tiểu Giang Binh khi đó khao khát một gia đình, bé trong chăn lặp lặp lời tự giới thiệu .]
[Viện trưởng chú trọng hình thức, đứa trẻ nào cũng lên sân khấu để thể hiện bản . Những đứa trẻ ngoan ngoãn, thông minh thường dễ nhận nuôi hơn.]
[Từng đứa trẻ thành phần trình diễn, đến lượt Tiểu Giang Binh, bé trông như một chiếc giẻ lau vớt lên từ cống rãnh, bẩn hôi. Khuôn mặt trắng trẻo còn rõ hình dạng, đôi mắt sưng đỏ vì , hai vệt nước mắt rửa trôi bụi bẩn lộ rõ má.]
[Tiểu Giang Binh vẫn cố gắng thêm một chút, bé mấp máy môi, lắp bắp những lời tập luyện, cha, .]
“Thối quá, xuống ! Ai dạy mày làm thế hả?”
“Đừng nữa!” Viện trưởng tức giận quát lên.
“Á á á, nó còn sâu kìa!” Cặp vợ chồng kinh hãi Tiểu Giang Binh bịt mũi , họ nhận nuôi một "đứa trẻ điên".
Teela - Đam Mỹ Daily
“Nó mà cũng dám lên tiếng , trông như con chuột cống .” Một đứa trẻ lớn hơn Tiểu Giang Binh ba tuổi, kẻ cầm đầu lũ trẻ ở cô nhi viện, độc ác với những đứa khác: “Nếu nó cứ xuất hiện sân khấu thì cha sẽ chọn chúng .”
Nhân chi sơ tính bản ác chăng? Giang Binh , chỉ rằng mỗi khi viện trưởng thông báo ngày mai đến nhận nuôi, đêm đó chắc chắn sẽ lũ trẻ lôi hố cống, đôi khi còn đậy nắp . Tiểu Giang Binh sẽ tìm cách bò ngoài, nhem nhuốc và đầy hy vọng chạy đến buổi diễn thuyết.
“Em... em tên là...”
“Em...”
lời tự giới thiệu chuẩn kỹ lưỡng từ đầu tiên cho đến thứ bảy vẫn thể thốt trọn vẹn, chỉ đổi lấy những trận bắt nạt ngày càng tàn tệ hơn. Không ai cứu cả.
Năm tuổi, Tiểu Giang Binh nhốt trong thùng rác, bên trong tối hôi hám, gián bò qua bò chân. Cậu bao giờ lên sân khấu nữa, cũng còn khát khao cha .
Cho đến khi những đứa trẻ bắt nạt đều nhận nuôi, Giang Binh lớn dần lên, nỗ lực thi đỗ những ngôi trường nhất để rời xa cái quá khứ thối nát đó.
“Giang Binh!” Bác sĩ Diệp Văn gọi , đùa một câu: “Hay là cứ tìm lũ đó trùm bao tải ném xuống biển cho rảnh nợ.”
Giang Binh thản nhiên đáp: “Tôi quên sạch bọn họ .”
Những đứa trẻ nhận nuôi sẽ đổi tên họ, phân tán khắp nơi, lẽ chúng cũng quên sạch những hành động "vô tri" thuở nhỏ. Chỉ Giang Binh vẫn kẹt nơi đó... Không, kẻ kẹt là Tiểu Giang Binh. Giang Binh của hiện tại xa theo đuổi mục tiêu của , chỉ là mỗi khi đám đông, vô thức rơi cái bẫy cảm xúc của đứa trẻ năm nào.
Diệp Văn chân thành xin : “Rất tiếc, giúp gì cho .”
Người cố chấp khó đổi, ngay cả khi thôi miên, Diệp Văn vẫn cảm thấy Giang Binh tỉnh táo. Giống như Tiểu Giang Binh hết đến khác bò dậy từ cống rãnh để diễn thuyết, một khi Giang Binh hạ quyết tâm lên sân khấu để tự bảo vệ thì ai thể lay chuyển .
Diệp Văn gợi ý: “Cậu về liệu pháp Pheromone đang hot gần đây ?”
Giang Binh gật đầu: “Có sơ qua.”
Nhận thức của nhân loại về Pheromone trải qua nhiều thăng trầm. Theo đà tiến hóa và sự đời của t.h.u.ố.c ức chế, từng một làn sóng đòi cắt bỏ tuyến thể để từ bỏ sự ràng buộc Alpha - Omega. đó phát hiện khi mất tuyến thể, tuổi thọ giảm mạnh và nhiều căn bệnh lạ phát sinh, nên bộ y tế cấm loại phẫu thuật . Tiếp đó, khi tỷ lệ sinh giảm xuống mức đóng băng, tung hô tác dụng của Pheromone tương thích 100%, coi nó như "thuốc tiên" chữa bách bệnh. Học viện của Giang Binh cũng đang thực hiện các nghiên cứu liên quan. Các giáo sư đau đầu vì vấn đề vô sinh đến mức nghiên cứu cả cổ nhân loại học để tìm giải pháp từ gốc rễ.
Diệp Văn biểu cảm của Giang Binh, nuốt câu “Hãy tìm một Alpha thể ảnh hưởng đến ”.
Giang Binh hỏi: “Ông giới thiệu bác sĩ tâm lý nào giỏi hơn ?”
Diệp Văn: “Phòng khám tâm lý Noah, bác sĩ Lưu Xương Khinh. 5.000 tệ một giờ mà còn khó hẹn lịch.”
Giang Binh: “Tôi sẽ dành dụm tiền.”
Diệp Văn: “Để trả tiền buổi hôm nay cho .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/su-doi-dau-pheromone/chuong-2.html.]
Giang Binh chiếc ghế da với vẻ ghét bỏ, ghét những chất liệu dễ bám bẩn như thế : “Không cần . Tuy chữa khỏi chứng sợ đám đông, nhưng bệnh sạch sẽ của cũng thuyên giảm đôi chút.”
Diệp Văn: “Cậu thực sự thể xin bảo vệ trực tuyến ? Tôi thể bệnh án và nhờ thầy đóng dấu xác nhận.”
Giang Binh: “Không , khác chuyện .” Với , đó chẳng khác nào một cuộc phán xét công khai sân khấu nữa.
Diệp Văn: “Vậy làm đây? Không bảo vệ luận án thì bằng nghiệp, sẽ thể ứng tuyển làm nghiên cứu sinh tiến sĩ tại Viện Nghiên cứu Pheromone Trung ương .”
Đó là nơi đào tạo chuyên ngành Pheromone đỉnh cao nhất thế giới. Giang Binh đội mũ lên, trầm giọng : “Sẽ cách khác thôi.”
Cậu nhắn tin cho Dương Tiểu Lê nhờ để ý các công việc làm thêm lương cao.
Ở một diễn biến khác.
Sầm Lãng về đến nhà thấy ông nội - Sầm Uy - đang sắp xếp đến nhà họ Lâm cầu hôn.
“Chuyện nên tiến hành sớm .”
Sầm Lãng đáp nhẹ một tiếng: “Cứ giao việc chuyên môn cho chuyên nghiệp làm ạ.”
Sầm Uy ngờ cháu đồng ý sảng khoái đến : “Vậy để ông tìm bà mối.”
“Ý con là đội ngũ đàm phán .” Sầm Lãng tháo đồng hồ ném sang một bên. Một câu nhẹ bẫng khiến Sầm Uy suýt nghẹn thở.
“Giải quyết chuyện đại sự hôn nhân luôn chẳng ? Không ai hợp với con hơn Lâm Lộc . Thằng ranh con , con đau đủ mà còn chịu đựng hả? Từ lúc con bắt đầu đau đầu đến giờ, cách nào cũng thử ...”
“Ông nội...” Sầm Lãng cắt lời, định gì đó thì chân mày chợt nhíu đầy đau đớn. Trong miệng thoảng vị rỉ sắt, những đường gân xanh nổi lên cuồn cuộn đôi bàn tay rõ khớp.
Cơn đau mới dịu hai tiếng đồng hồ giờ đây tấn công dữ dội như sóng thần. Trong biển ý thức dường như hai luồng sức mạnh đang xé rách lẫn . Chứng bão Pheromone mà Sầm Lãng bấy lâu nay dùng ý chí để kìm nén cuối cùng thực sự bùng phát.
Máu tươi ứa nơi khóe miệng, Sầm Lãng trông như một bức tượng sắp vỡ vụn, đang dùng lớp xương thịt cuối cùng để chống đỡ.
“Xe chuyên dụng...”
Sầm Uy sống đến 98 tuổi, từng chỉ huy hàng triệu đại quân, b.o.m đạn rơi ngay sát chân cũng khiến ông kinh hoàng như lúc ! “Xe chuyên dụng! Mau lên!”
Sầm Lãng chịu đựng chứng bão Pheromone suốt 20 năm bằng nghị lực phi thường và luôn kiểm soát . sẽ ngày thể gồng gánh nổi nữa, và bão Pheromone sẽ gây sát thương diện rộng phân biệt đối tượng.
Từ năm mười tuổi, Sầm Lãng tự chuẩn cho một chiếc xe chuyên dụng. Sau vô cải tiến của các nhà khoa học hàng đầu, chiếc xe cuối cùng cũng thể ngăn cách bão Pheromone của .
Sầm Uy già nheo nước mắt. Một khi dùng đến xe chuyên dụng, nghĩa là Sầm Lãng thực sự trụ nổi nữa .
Chiếc xe chuyên dụng kích thước bằng hai chiếc xe buýt ghép , nhưng gian bên trong hẹp đến mức chỉ đủ cho một , phần còn là những lớp tường bằng đồng sắt dày đặc để ngăn chặn Pheromone.
Dàn vệ sĩ trang nghiêm Sầm Lãng từng bước bước lên xe. Đây là chủ nhân của họ, từng từ chối quân hàm nhưng là lính xuất sắc nhất. Mỗi chiến binh gian đều từng nhận ơn huệ của . Khi chữa trị cho họ, Sầm Lãng luôn giữ vẻ mặt thản nhiên như thể đó là việc dễ dàng, nhưng họ đều để kiểm soát chính xác Pheromone, chịu sự phản phệ vô cùng lớn.
Cánh cửa dày một mét khép .
Chiếc xe chuyên dụng khác gì một chiếc xe tù ? Sầm Lãng ở bên trong, ngay cả bác sĩ cũng dám , chỉ thể một chống chọi. Nếu vượt qua thì ? Bác sĩ cảnh báo nếu tinh thần suy sụp thì sẽ thể cứu vãn, sẽ sống trong nỗi thống khổ vô tận nơi bóng tối.
Một khi đó, lẽ cả đời sẽ ngoài nữa.
, vẫn còn quân bài Lâm Lộc! Sầm Uy xốc tinh thần: “Liên hệ với nhà họ Lâm ngay!”
Tại nhà họ Lâm.
Lâm Lộc hoảng loạn hỏi : “Sầm Lãng đột nhiên mất kiểm soát, liệu liên quan đến tác dụng phụ của t.h.u.ố.c trấn an em thêm Pheromone ?”
“Không , tác dụng phụ gì chứ, chẳng qua là t.h.u.ố.c trấn an thôi mà? Mẹ tin là nó từng dùng bao giờ.” Lâm mẫu bình thản , “Sầm Uy lên tiếng , ông sẽ mua Pheromone của con với giá mười triệu tệ một ống.”
“Chỉ thế thôi ?” Lâm Lộc nhíu mày. Mười triệu là nhiều, nhưng so với quyền lực của nhà họ Sầm thì chỉ là hạt cát.
Lâm phụ khẳng định: “Sau khi lấy Pheromone, nhà họ Sầm chắc chắn sẽ triệu tập các chuyên gia hàng đầu thế giới để mô phỏng . Tuy hiện tại công nghệ sản xuất Pheromone nhân tạo, nhưng với bối cảnh của nhà họ Sầm thì cái gì mà họ nghiên cứu ?”
Lâm Lộc: “Cũng đúng ạ.”
Lâm mẫu Lâm Lộc sâu sắc: “Còn một lựa chọn khác. Lão Sầm nếu con chịu Thành phố ngầm chăm sóc Sầm Lãng, con sẽ là nhà họ Sầm.”
Dù thể làm phu nhân chủ gia thì cũng coi như nửa con của nhà họ Sầm, chia phân nửa giang sơn. Nếu Sầm Lãng mệnh hệ gì, Lâm Lộc sẽ là thừa kế duy nhất.
Lâm Lộc vui mừng trong giây lát chợt nhớ đến Pheromone khủng khiếp của Sầm Lãng: “Con sợ lắm. Lúc còn tự chủ đáng sợ , giờ mất kiểm soát thì con còn đường sống ?” Nghe nếu bão Pheromone quét trúng quá một phút sẽ để di chứng vĩnh viễn!
Lâm mẫu lắc đầu: “Con tin rằng con đối với Sầm Lãng là khác biệt. Ngay cả một Alpha mất kiểm soát cũng sẽ làm hại bạn đời của , chỉ cần con đó và bắt đ.á.n.h dấu con ngay lập tức.”
Lâm Lộc: “Đó chỉ là truyện cổ tích thôi , khoa học hiện đại làm gì cơ sở cho chuyện đó!”
Cậu lắc đầu như trống bỏi. Cậu nghi ngờ còn kịp gần Sầm Lãng thì mất mạng . đó là lời hứa chia phân nửa gia sản của Sầm Uy! Ai mà động lòng cho !
Ánh mắt Lâm phụ chợt lóe lên: “Tìm một kẻ thế mang theo Pheromone của con đó. Thành phố ngầm thiết kế để ngăn cách bão Pheromone nên tín hiệu cũng truyền ngoài . Ánh sáng sẽ làm trầm trọng thêm chứng bão Pheromone nên bên trong là bóng tối. Nói cách khác, kẻ thế đó cũng sẽ đối phương là ai.”
Mắt Lâm Lộc sáng lên: “Ý ba là... giấu giếm cả hai đầu?”
“ . Dưới phần thưởng hậu hĩnh ắt kẻ liều . Ba sẽ đăng tin treo thưởng ngay, hai triệu tệ, chắc chắn sẽ khối kẻ bán mạng.”
Giang Binh từ phòng khám tâm lý trở về và thẳng đến thư viện để tra tài liệu. Vừa đến nơi, thấy Dương Tiểu Lê đang gõ lạch cạch máy tính.
Cậu xuống đối diện: “Cho xem cái trang web làm thêm của ông .”
Dương Tiểu Lê ngẩng lên gương mặt Giang Binh là tiền mất mà bệnh khỏi. Cậu mở một địa chỉ web ẩn danh, lắt léo qua vài bước mới trang chủ. Giao diện khá đơn giản, chỉ hiện lên vài mẩu tin tuyển dụng.
“Có việc nào thù lao cao một chút ?”
Dương Tiểu Lê nhấn Enter, giao diện hiện những nhiệm vụ với tiền thưởng lên tới hàng chục nghìn tệ: “Mấy cái bình thường làm nổi , việc phạm pháp thôi.” Ví dụ như thuê luận án nghiệp chẳng hạn.
Ánh mắt Giang Binh lướt qua các tin nhắn dừng ở một khung màu đỏ rực ở góc bên .
“Có một việc phạm pháp đây.” Giang Binh chỉ tay đó, “Có chắc chắn nhận tiền ?”
Dương Tiểu Lê mẩu tin:
【KHẨN CẤP! Anh trai là Alpha cấp cao giải ngũ. Do nhiễm tia xạ và vũ khí sinh học ngoài gian nên Pheromone phát tán bất thường và tính tấn công cực mạnh. Bác sĩ thể tiếp cận, hiện đưa Thành phố ngầm để dưỡng bệnh. Cần gấp một Omega hoặc Beta mang theo Pheromone do bác sĩ chỉ định Thành phố ngầm chăm sóc trong hai ngày! Thù lao: Năm mươi nghìn tệ!】
“Năm mươi nghìn?” Dương Tiểu Lê kinh ngạc, “Chỉ năm mươi nghìn thôi á?”
Giang Binh nghiêm túc: “Năm mươi nghìn cho hai ngày là nhiều .”
Dương Tiểu Lê gào lên: “Không ! Ông là Pheromone của Alpha cấp cao khi tấn công khác thì ông đến còn chẳng vững ? Năm mươi nghìn đó khi là tiền mua mạng đấy!”
Giang Binh: “Tôi , cách.”
Thấy bạn thực sự lo lắng, Giang Binh đành thật: “Dạo mới phân hóa hai thành Omega. Qua thử nghiệm nghiêm ngặt, phát hiện Pheromone của khả năng ức chế mạnh sự phát tán Pheromone của Alpha.”
Cậu từng qua những ca bệnh tương tự trong sách y khoa, thực chỉ cần ức chế luồng Pheromone đang hỗn loạn của Alpha là vấn đề sẽ giải quyết. Vừa khả năng và chuẩn kỹ lưỡng. Sau khi nhận Pheromone của tác dụng, chiết xuất sẵn hai ống. Chỉ một lượng nhỏ tỏa khiến "bất lực", nếu tiêm trực tiếp thì ?
Giang Binh mẩu tin, những binh sĩ gian dùng mạng sống để bảo vệ Liên minh, nếu thể giúp gì cho lính đang đau đớn thì cũng .
Dương Tiểu Lê sững sờ: “Còn chuyện như nữa ?”
Giang Binh nhấn chuột: “Ừm, nhận việc .”