SỰ CỐ - Chương 4
Cập nhật lúc: 2025-03-10 13:54:44
Lượt xem: 666
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi vừa định cầm lấy điện thoại để chụp ảnh thì Giang Dật Trạch hoàn hồn, đột ngột lên tiếng:
"Hai người sắp kết hôn rồi sao? Sao tôi không hề hay biết?"
Nói xong, hàng lông mày đang nhíu chặt của anh ta bỗng thả lỏng, giọng điệu cũng nhẹ nhàng hơn:
"Kỳ An, Lộc Viên không hiểu chuyện, chẳng lẽ em cũng vậy luôn à? Kết hôn là chuyện lớn, còn chưa nói với bố mẹ mà đã tự ý quyết định, nếu chuyện này lan ra ngoài thì phải làm sao? Hai người đừng có hành xử như trẻ con nữa."
Sắc mặt của Thẩm Tri Ý vốn đã không tốt, sau khi nghe câu nói của Giang Dật Trạch khá hợp lý thì sắc mặt khẽ dịu xuống.
Là anh trai của Giang Kỳ An mà cũng không biết chuyện chúng tôi kết hôn, điều này chỉ có thể chứng minh rằng đây là một màn tự biên tự diễn của tôi và Kỳ An.
"Anh, gọi điện hỏi bố mẹ đi."
Giang Kỳ An không tranh luận mà chỉ chăm chú nhìn Giang Dật Trạch.
Giang Dật Trạch thấy sắc mặt chúng tôi vẫn bình tĩnh, quay đầu lại, môi tái nhợt, hỏi tôi:
"Là thật sao?"
"Đúng vậy."
Anh ta vẫn không tin, nên đã gọi điện cho bác trai và bác gái ngay trước mặt chúng tôi.
Kết quả là… chúng tôi thật sự sắp kết hôn.
Dưới ánh đèn rực rỡ, bốn người chúng tôi đứng đối diện nhau, không ai nói gì.
Giang Dật Trạch bàng hoàng nhìn tôi, còn tôi đứng phía sau Giang Kỳ An, trong khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, tôi bỗng cảm thấy khó hiểu.
Anh ta không thích tôi, vậy tại sao khi nghe tin tôi kết hôn, sắc mặt lại tái nhợt như vậy?
Theo bản năng, tôi siết c.h.ặ.t t.a.y áo Giang Kỳ An.
Anh ấy cảm nhận được thì quay lại vỗ nhẹ an ủi tôi.
"Bây giờ hai người có thể đi được rồi chứ?"
Lời này vừa dứt, họ đứng đó sượng sùng nhìn nhau.
Thẩm Tri Ý cố gắng kéo ra một nụ cười:
"Viên Viên, chẳng phải cậu từng nói sẽ để tớ làm phù dâu sao?"
Những năm tháng tuổi trẻ, nụ cười của Thẩm Tri Ý luôn mang theo chút ngại ngùng, nhưng giờ đây, cô ấy đã trở thành một người phụ nữ trang điểm tinh tế.
Ngày ấy, cô ấy từng nắm tay tôi, ánh mắt đầy chân thành, nói rằng:
"Bất kể sau này ai kết hôn trước, chúng ta nhất định phải làm phù dâu của nhau, cùng nhau bước vào hạnh phúc."
Bây giờ, Tri Ý à, cậu có còn là cô gái từng mong muốn nhìn thấy mình hạnh phúc không?
Cậu không còn như vậy nữa rồi.
Không biết là vì nhớ lại quá khứ, hay vì chợt nhận ra rằng người bạn từng gắn bó suốt những năm tháng trưởng thành rồi cũng sẽ không còn là bạn nữa.
Lòng tôi chua xót, bâng khuâng.
Tôi khẽ cất lời: "Không cần đâu."
Giây phút ấy, tôi như thể đang nói lời tạm biệt với người bạn thuở xưa trong ký ức.
Sắc mặt Thẩm Tri Ý lập tức trắng bệch, loạng choạng lùi về sau mấy bước.
"Viên Viên..."
Tôi không biết tiếng gọi của cô ấy chứa bao nhiêu phần chân thành, nhưng điều đó giờ đây không còn quan trọng nữa.
4
Càng gần ngày thử váy cưới, chúng tôi vừa chọn xong địa điểm tiệc cưới rồi bước ra ngoài.
Giang Kỳ An nắm lấy tay tôi, truyền hơi ấm cho tôi.
Chúng tôi ngẩng đầu nhìn lên trời.
Lại bắt đầu có tuyết rơi rồi.
Những bông tuyết rơi xuống, nhuộm trắng mái tóc đen của chúng tôi.
Tôi mỉm cười ngẩng đầu, anh ấy ngoan ngoãn cúi xuống.
Tôi nói: "Có cảm giác như cùng nhau đầu bạc không?"
"Rất có."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/su-co/chuong-4.html.]
Anh ấy giục tôi: "Cảnh đẹp thế này, chụp một tấm làm kỷ niệm đi."
Sau này, trong một lần dọn dẹp đồ đạc, tôi tình cờ tìm thấy một bức ảnh cũ.
Đó là bức ảnh tập thể của chúng tôi vào ngày hội thao trường năm ấy.
Tôi ngồi trên giường, dùng khăn giấy lau đi lớp bụi bám trên ảnh.
Cuối cùng, tôi cũng nhận ra khoảnh khắc "vô tình" chạm mắt giữa Giang Dật Trạch và Thẩm Tri Ý.
Tôi nhớ lại khi đó, cô ấy bảo mình chỉ muốn tôi cắn thử chiếc huy chương một cái, ai ngờ lại bị chụp lại.
Những công việc chuẩn bị cho đám cưới đã gần như hoàn tất nhờ sự giúp đỡ của bố mẹ hai bên.
Lần nữa gặp lại Thẩm Tri Ý là khi tôi đến quán cà phê của mình.
Cô ấy mặc áo khoác dài màu nâu, tóc uốn nhẹ, trông như một người phụ nữ trưởng thành thanh lịch.
Nhìn thấy tôi, cô ấy không có ý định dừng bước.
Nhưng rồi cô ấy gọi tôi lại: "Viên Viên, mình hối hận rồi."
Xin chào mọi người ~ đọc xong cho iem xin 1 lượt theo dõi nhé hihi
Đôi mắt cô ấy hơi đỏ, nhìn tôi, nhưng tôi chỉ im lặng.
Cô ấy nghiến răng tiếp tục:
"Viên Viên, Kỳ An không yêu cậu. Nếu hai người kết hôn, cậu sẽ không hạnh phúc đâu..."
"Vậy thì sao?"
Tôi nhếch môi châm chọc, "Cậu muốn tôi trả anh ấy lại cho cậu à? Không phải cậu đang ở bên Giang Dật Trạch sao?"
Tôi đâu có nghe Giang Kỳ An nói rằng họ đã chia tay.
Cô ấy bị câu hỏi của tôi làm cho cứng họng, ánh mắt lảng tránh.
Nhưng cô ấy vẫn cố chấp, hỏi tôi:
“Giang Kỳ An đã từng lái xe hàng chục cây số để đưa cậu về nhà chưa? Đã từng nấu nước đường đỏ cho cậu chưa? Nửa đêm chỉ vì cậu thèm mà chạy đi mua lẩu cay chưa? Đã từng vì cậu mà đánh nhau chưa? Đã từng nói thích cậu chưa?”
“Tất cả những điều tớ làm chỉ là vì muốn tốt cho cậu, không muốn cậu lấy hạnh phúc của bản thân ra để giận dỗi.”
Thật là cảm động biết bao…
Cái gì mà bạn bè của tôi chứ…
Từng câu từng chữ đều ẩn chứa ý muốn giữ cả hai bên.
Tôi cười lạnh: "Sao vậy, muốn bắt cá hai tay à?"
"Tớ không có!" Cô ấy kiên quyết phủ nhận.
Tôi vẫn bình thản nói:
“Thứ nhất, nhà tôi ở ngay Bắc Thành, chẳng cần ai đưa về cả.”
“Thứ hai, tất cả những điều cậu kể, sau này tôi đều sẽ có, trừ đánh nhau.”
“Và nữa, Thẩm Tri Ý, cậu nhớ rõ từng việc anh ấy làm vì cậu như thế, chính cậu cũng biết anh ấy tốt với cậu thế nào. Nhưng cuối cùng, cậu vẫn chọn Giang Dật Trạch.”
Tôi nói tiếp: "Cậu không muốn tôi hạnh phúc. Cậu không hẳn là yêu Giang Dật Trạch, chẳng qua là vì tôi thích anh ấy, nên cậu mới ở bên anh ấy. Cậu tận hưởng cái cảm giác chiến thắng đó."
"Cậu có biết không? Tôi vừa tìm thấy một bức ảnh cũ của chúng ta."
Tôi nói ra từng chữ một:
"Tôi thực sự hối hận vì đã quen biết cậu, làm bạn với cậu."
"Về sau, đừng liên lạc nữa."
Lúc này, quán cà phê không quá đông khách.
Tôi vừa bước đi được vài bước, phía sau bỗng vang lên tiếng cười điên dại của Thẩm Tri Ý:
"Lộc Viên, cậu cứ thừa nhận đi, cậu ghen tị với tôi! Cậu ghen tị vì Giang Kỳ An thích tôi! Ngay cả Giang Dật Trạch, người cậu yêu đến c.h.ế.t đi sống lại, cũng yêu tôi say đắm! Cậu chẳng có gì cả!"
Vừa lúc đó, nhân viên phục vụ mang một ly Americano đá đến.
Tôi cầm lên rồi hắt thẳng vào mặt cô ta.
"Á!"
Cô ta hét lên chói tai.