Sự Ân Hận Của Ma Tôn - Chương 95: Vì Sao Lại Đối Xử Tốt Với Ta Như Vậy?

Cập nhật lúc: 2025-12-04 12:46:50
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vân Thiển như ý nguyện để Dạ Quân ly đút nước cho , còn Dạ Quân ly cũng xem như giấc mộng thành sự thật khi cùng y thành hành động mật . Hắn cho rằng Vân Thiển đang dần chấp nhận , lòng khỏi vui sướng đến rối loạn.

Kỳ Thước ý thức , dù là kiếp kiếp , cũng từng tư cách sánh vai cùng Vân Thiển. Tình yêu Dạ Quân ly dành cho y dường như chỉ tăng chứ giảm, chỉ cần Vân Thiển ở đó, ngay cả một ánh mắt lướt qua cũng keo kiệt chẳng ban cho khác.

Khuynh Nhan thầm hối hận, tự làm tổn thương trái tim Kỳ Thước, đáng lẽ nên gọi xuất hiện ở nơi Vân Thiển.

“Nghe ngày mai sẽ tuyết lớn, các ngươi chuẩn đồ giữ ấm ?” Khuynh Nhan cố gắng làm dịu bầu khí ngượng ngùng, lên tiếng hỏi.

Mùa đông năm nay vẫn tuyết rơi, cũng chỉ tin đồn đường đến đây, đáng tin .

Trận tuyết đầu mùa, chắc hẳn sẽ lạnh thấu xương.

“Tuyết rơi ?” Giọng Dạ Quân ly nhỏ, dường như chỉ đang tự với chính , vẻ mặt đăm chiêu. Một lúc lâu , giọng mới vang lên nữa, xen lẫn một thở khẽ, “Phòng của Nhợt nhạt cần đặt thêm mấy lò sưởi, kiểm tra xem các cửa sổ khe hở nào … À, đúng , Khuynh Nhan, ngươi trong động linh hồ mấy chiếc áo lông chồn nhất, tối nay qua chỗ ngươi lấy một chiếc.”

Sự vội vã của gần như lộ hết ngoài, răm rắp sắp xếp công việc chống rét cho Vân Thiển.

Khuynh Nhan bất mãn : “Áo lông chồn? Lần ngươi thể cường tráng, cho rằng nó chỗ dùng ? Sao giờ nghĩ đến việc đòi !”

Lần nhận áo lông chồn, Khuynh Nhan tự mang hai chiếc đến tặng Dạ Quân ly, ai ngờ chẳng hề cảm kích, còn cho rằng Khuynh Nhan làm chuyện thừa thãi, bắt mang nguyên áo lông chồn về.

Dạ Quân ly để tâm đến vẻ trêu chọc của Khuynh Nhan, thản nhiên đáp : “Là cho Nhợt nhạt, thể y vốn yếu ớt, lâu tuyết rơi, thể để y nhiễm lạnh …”

“Chậc chậc chậc… Một câu Nhợt nhạt, hai câu cũng Nhợt nhạt… Dạ Quân ly, trong mắt ngươi còn thấy khác ? Ta cũng sợ lạnh, thấy ngươi quan tâm như thế!” Khuynh Nhan nhịn lườm một cái, giả vờ oán giận.

Vậy mà Dạ Quân ly nghiêm túc trả lời : “Ngươi vốn là hồ ly, da dày, sợ lạnh.”

Khuynh Nhan nghẹn họng nên lời, nhưng thể khâm phục, khi Dạ Quân ly lo lắng cho chuyện của Vân Thiển, mỗi một chi tiết nhỏ nhặt đều khắc sâu sự dịu dàng.

Vân Thiển chẳng rõ một câu nào trong cuộc đối thoại giữa Dạ Quân ly và Khuynh Nhan, y mơ màng buồn ngủ, mí mắt cuối cùng cũng trụ nổi nữa, cảm giác mệt mỏi xâm chiếm , uể oải từng .

“Nhợt nhạt, mệt ? Về nghỉ ngơi thôi…” Ánh nắng xuyên qua những tán lá loang lổ chiếu lên Dạ Quân ly, trong cơn mơ màng, Vân Thiển như thể về một ngày nào đó của năm nào tháng nào…

dù y cố gắng hồi tưởng thế nào, cũng thể nhớ đàn ông đang chăm sóc đủ cách mắt , rốt cuộc từng gặp lúc nào.

Y ma xui quỷ khiến mà đến gần Dạ Quân ly, nhẹ giọng nỉ non một câu: “Muốn cõng…” Sự ỷ toát từ tận xương tủy khiến từng dây thần kinh trong cơ thể Dạ Quân ly đều rung lên một vị ngọt ngào xen lẫn chua xót…

Vân Thiển của , cuối cùng vẫn bằng lòng gần gũi .

Hắn nửa quỳ xuống, kéo Vân Thiển gần lưng , nọ trong cơn mơ hồ liền trèo lên tấm lưng vững chãi , trong khoảnh khắc, an tâm nhắm mắt , chìm mộng .

“Ta cõng Nhợt nhạt về phòng ngủ, các ngươi cứ tự nhiên.” Dạ Quân ly đầu dặn dò Khuynh Nhan một câu, liếc xuống đống xương cá mà Vân Thiển gặm thừa đất, nụ nơi khóe miệng càng sâu hơn, cảm nhận rõ ràng sức nặng hạnh phúc lưng.

“Đi mau , chướng mắt!” Khuynh Nhan bĩu môi xua tay, bắt đầu dọn dẹp những thứ còn .

Không một ai rảnh rỗi để tâm đến cảm nhận của Kỳ Thước.

“Ngày mai… chơi tuyết.” Vân Thiển đang thoải mái lưng Dạ Quân ly bỗng nhiên thì thầm.

Giọng vì buồn ngủ mà trở nên mơ hồ rõ, Dạ Quân ly tưởng y đang mớ, chỉ khẽ một tiếng.

Không nhận hồi đáp, Vân Thiển cho rằng Dạ Quân ly thấy, lặp một nữa: “Muốn chơi tuyết… …”

Dạ Quân ly dừng bước, nghiêng đầu, dùng khóe mắt liếc tiểu nhân nhi mềm mại lưng: “Hửm?”

“Được ?” Vân Thiển cố gắng chống đôi mí mắt trĩu nặng, hỏi nữa.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Khi còn ở Bồng Lai Các, y nhiều các sư chơi ném tuyết, đắp tuyết, trong lòng luôn vô cùng hâm mộ, nhưng mỗi tuyết rơi, y đều phép chơi cùng. Y ngừng quét tuyết trong sân Bồng Lai Các, dọn dẹp tàn cuộc mà họ để , đôi khi y chỉ lén lút nặn một quả cầu tuyết trong lúc làm việc, hễ Huyền Phong thấy, đều tránh khỏi một trận quở trách…

“Được, ngươi hứa với , mặc thật ấm… Lát nữa tỉnh dậy uống một ít canh sâm, kêu đắng…” Dạ Quân ly giao kèo với y, nhưng kịp đợi tiểu nhân nhi đảm bảo, cảm nhận từng đợt thở đều đều truyền đến từ lưng, cùng với khuỷu tay đặt vai càng siết chặt hơn.

“Vẫn cứ khiến bớt lo .” Dạ Quân ly bất đắc dĩ lắc đầu, nhưng biểu cảm yêu thương đều đọng nơi đáy mắt.

Vân Thiển ngủ một giấc , ngủ đến tận trời tối, ngay cả bữa tối cũng dùng đúng giờ.

Dạ Quân ly sai hâm hâm bàn thức ăn đó mấy , vì lo Vân Thiển sẽ tỉnh bất cứ lúc nào, sợ y đói.

“Sao vẫn ngủ say như ? Là lúc câu cá mệt quá ?” Dạ Quân ly đưa tay định vén lọn tóc mái trán Vân Thiển, y vô thức né tránh, tay khựng giữa trung.

Sau khi tỉnh ngủ, thái độ của Vân Thiển trở nên lạnh nhạt đôi chút, y dụi dụi mắt, ở mép giường cho tỉnh táo.

Bộ dạng vẫn còn ngái ngủ khiến tim Dạ Quân ly rung động, giọng vốn dịu dàng vô tình mềm mấy phần, dậy bưng thức ăn tới: “Đói ? Dậy rửa mặt ăn chút gì .”

Vừa dứt lời, hương thơm của thức ăn len lỏi thở của Vân Thiển, bụng y cũng hợp tình hợp cảnh mà kêu lên một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/su-an-han-cua-ma-ton/chuong-95-vi-sao-lai-doi-xu-tot-voi-ta-nhu-vay.html.]

Y xốc chăn lên, lúc hai chân chạm đất, cảm thấy một trận bủn rủn, khuỵu xuống đất một tiếng.

Tim Dạ Quân ly thắt , bước nhanh đến bên cạnh Vân Thiển, mặc kệ y ghét bỏ , một tay bế bổng y lên, nhẹ nhàng đặt lên ghế dài: “Ta bưng lên giường cho ngươi ăn, ngươi đừng cử động…”

Vẻ mặt Dạ Quân ly chút hoảng hốt, ngay cả khi xoay lấy thức ăn, ánh mắt vẫn luôn dán Vân Thiển, sợ y va chạm.

Hắn gắp một ít thịt gà và dưa chuột đặt bát cơm xới sẵn, đưa cho Vân Thiển. Sau khi đối phương nhận lấy, nhanh chóng vén ống quần của Vân Thiển lên, mày nhíu chặt: “Ngươi đừng động, ăn cơm , xem chân…”

Vân Thiển quả thực đói lả, nên từ chối hành động của Dạ Quân ly, y ăn một miếng cơm lớn cả thịt gà, thật thơm.

Chỉ quỳ xuống một chút như , hai đầu gối của Vân Thiển sưng đỏ, đặc biệt là cái chân thương, lập tức trở nên bầm tím.

“Sao thế …” Dạ Quân ly nức nở, sự đau lòng hiện rõ trong mắt chút che giấu nào mà tràn , cái chân thương , lẽ do chịu lực trong thời gian dài, thế mà trở nên chút dị dạng…

Hắn nhớ rõ, đó là đ.á.n.h bằng nhiếp hồn côn, thấy tà , lúc m.á.u đỏ tươi thấm ướt cả ống quần, nọ bất lực cuộn tròn sàn nhà lạnh lẽo, gắng gượng kêu đau…

“Ngày mai trời tuyết… nó như … sẽ đau…”

Vân Thiển đang chuyên tâm ăn cơm cảm nhận cảm xúc khác thường của Dạ Quân ly, y rụt chân về, giải thích.

Mỗi khi trời sắp bão tuyết, chân y luôn cảm giác, âm ỉ đau nhức.

từng ai xót thương y, y chịu đựng cơn đau ở chân, vẫn quét dọn Bồng Lai Các sạch một hạt bụi, lâu dần, cũng quen với cơn đau như .

Y múc một thìa cơm chuẩn đưa miệng, thì cảm nhận một giọt chất lỏng lạnh lẽo rơi xuống cái chân thương của ...

Y há miệng ngậm lấy thức ăn, nhưng ngẩn ngơ quên cả nhai, đang rơi lệ, mãi phản ứng kịp.

Thật , y sớm mở miệng hỏi đàn ông : Vì đối xử với như ?

Là đồng tình thương hại ?

Hay là trông giống yêu khuất của ?

Những lời mà vị tên Kỳ Thước với hôm nay, y cũng ngẫm nghĩ nhiều , nhưng vẫn tìm manh mối...

Y dứt khoát nghĩ nữa...

“Ngươi ?” Trong miệng còn ngậm thức ăn, khiến câu hỏi của y càng thêm ngây thơ trong sáng…

Dạ Quân ly ở mặt y, luôn quên che giấu cảm xúc của , rõ ràng nên để y thấy bộ dạng thất thố như ...

Lỡ dọa y thì làm ?

“Không hạt cát bay mắt… Ta kiểm tra cửa nẻo…” Dạ Quân ly qua loa với Vân Thiển, nỡ chân y thêm nữa, mỗi , tim đau thêm một tấc…

Hắn chuẩn dậy, Vân Thiển giữ , y đặt bát cơm trong tay xuống: “Ta… giúp ngươi thổi nhé…”

Từ đến nay từng ai đối với y, y cũng nên báo đáp lòng của khác như thế nào…

Y chỉ thể thử còn kịch liệt bài xích Dạ Quân ly, từ từ chấp nhận xâm nhập giới hạn mà đặt .

Chưa đợi Dạ Quân ly trả lời, Vân Thiển quỳ thẳng dậy, ghé sát mặt Dạ Quân ly, cẩn thận thổi mắt

Mắt Dạ Quân ly càng đỏ hơn, ở cách gần như , thể thấy rõ vết roi xương quai xanh của Vân Thiển, và cả linh tức yếu ớt của y…

Hơi thở y phả , nửa phần linh lực…

Nếu như là kiếp

Nếu như kiếp dùng những thủ đoạn tàn nhẫn của kiếp để đối phó với y…

Căn bản cần đến một chiêu, y sẽ mất mạng…

Bảo bối của , vì , mà gầy yếu đến mức như một con kiến chút thu hút, chỉ cần một ngón tay, là thể lấy mạng y bất cứ lúc nào…

“Ta … Ngươi đừng quỳ… Ta xoa bóp chân cho ngươi…” Dạ Quân ly dịu dàng nắm lấy đôi tay đang đặt bên khóe mắt của Vân Thiển, mà lòng chua xót.

“Phải đợi chân hết đau… ngày mai mới cho ngươi chơi tuyết… Lát nữa cùng đến động linh hồ lấy áo lông chồn ? Chỗ Khuynh Nhan nhiều tiểu hồ ly, xem ?”

“Muốn.”

--------------------

Loading...