Sự Ân Hận Của Ma Tôn - Chương 91: Đừng Hòng Động Tà Niệm Với Y
Cập nhật lúc: 2025-12-04 12:46:45
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chợ đêm còn đa dạng hơn cả khu chợ ban ngày, đường tấp nập, tiếng rao của những bán hàng rong vang lên ngớt, các món ăn vặt đặc sắc cũng vô cùng phong phú.
Vân Thiển mà hoa cả mắt.
Lúc khỏi cửa, Cũng Sinh tò mò nhiều chuyện hỏi Nhiễm Trầm, vì bỗng nhiên đối xử với Vân Thiển như , đến cả lễ hội hoa đăng náo nhiệt thế cũng dẫn y theo bên .
Nhiễm Trầm nghĩ một lát : “Đối với y một chút, lúc độc Hi Hoàng thảo phát tác, y mới nghi ngờ đến chúng .”
Cũng Sinh cảm thấy cũng là lý.
Nhiễm Trầm nhận Vân Thiển những món đồ đường với vẻ mặt đầy kinh ngạc, bèn trêu chọc: “Sao bộ dạng như từng thấy sự đời ? Ngươi thích ?”
Vân Thiển gật đầu cũng lắc đầu, ánh mắt y dán chặt một sạp hàng bán đồ trang trí cách đó xa, tức thì như sa vũng Bùn, thể cất bước.
Nhiễm Trầm thấy y đến xuất thần, bèn theo ánh mắt của y, nhưng thấy rõ đó là vật gì, liền kéo y về phía thêm một đoạn.
“Đây là ốc biển,” Vân Thiển lẩm bẩm, “Con ốc biển màu xanh lam.”
Không vì , khi những thứ , y một cảm giác quen thuộc đến lạ, dù rõ ràng là y từng sở hữu chúng.
Nụ của Nhiễm Trầm thoáng cứng bên môi, trong đầu vang lên tiếng ong ong nhỏ, chút khó chịu.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Hắn cố gắng định đang run rẩy, giả vờ trấn tĩnh : “Ngươi thích ? Thích thì mua nó cho ngươi.”
Vân Thiển lắc đầu: “Không , chỉ là cảm thấy… cảm thấy quen mắt thôi.”
Nhiễm Trầm dám thừa nhận rằng trong lòng cũng cảm giác tương tự, đặc biệt mau chóng rời khỏi nơi , liền : “Nếu thích thì chúng nơi khác xem.”
Vân Thiển kéo .
Trong lúc đường, Nhiễm Trầm bâng quơ hỏi: “Trông ngươi vui lắm, vì lúc ngoài cho ngươi mang theo Bướng Bỉnh ?”
Trước khi ngoài, Vân Thiển mang Bướng Bỉnh cùng, nhưng Nhiễm Trầm thẳng thừng từ chối vì cho rằng nó vướng víu.
Với phận ăn nhờ ở đậu, y cũng tiện kiên trì thêm, nhưng trong lòng quả thật chút vui. Vòng tay y trống trải, y thích cảm giác ôm nó.
Vân Thiển nhắc chuyện , ánh mắt y những chiếc chong chóng nhỏ phía thu hút.
Y chỉ chúng với Nhiễm Trầm: “Ta thích cái , cái nhiều màu sắc .”
Nhiễm Trầm theo hướng tay y chỉ, khẽ nhíu mày bật một tiếng: “Đó là đồ chơi của con nít, ngươi thích?”
“ lúc nhỏ từng chơi.”
Lời lẩm bẩm của Vân Thiển còn nhận hồi đáp từ Nhiễm Trầm, bởi vì bước lên một bước và mua chiếc chong chóng.
“Ngươi xem, nhanh .” Nhiễm Trầm thổi một chiếc chong chóng gọi Vân Thiển.
Trong ánh mắt y mang theo ý rạng rỡ mà Vân Thiển lâu thấy. Nụ , vì quen thuộc khiến đau lòng đến thế.
Vân Thiển hiểu rõ cảm giác đau lòng , y chỉ nơi trái tim chua xót nhói lên. Nụ dường như khắc sâu trong tâm trí y từ lâu về .
Cảm giác thật kỳ diệu.
Sự u ám trong lòng y tan biến, tâm trạng trở nên vui vẻ, y bất giác cong khóe miệng, đón Nhiễm Trầm đang thong thả bước tới.
“Ta mua hai cái, một lớn một nhỏ, đều cho ngươi.” Nhiễm Trầm đưa chiếc chong chóng vẫn đang cho Vân Thiển, mày mắt ngập tràn ý .
Thế nhưng, Thu Cúc ở cách đó xa trông thấy, bèn hớn hở chạy tới, giật lấy chiếc chong chóng nhỏ hơn trong tay Vân Thiển: “Chong chóng quá, cho xem một chút.”
Có Nhiễm Trầm ở đây, nàng dám trắng trợn đòi Vân Thiển đưa cho .
Chỉ cầm chiếc chong chóng ngắm tới ngắm lui, mân mê trong tay.
Trong lòng Nhiễm Trầm bỗng dấy lên sự vui, vốn định trách mắng Thu Cúc, nhưng vì đang ở trong ngày hội náo nhiệt thế , phá hỏng khí nên thôi.
Chỉ lạnh giọng : “Thích thì tự mua , ở cả bó lớn kìa.”
Đi theo Nhiễm Trầm lâu, Thu Cúc lập tức hiểu đang vui, vội vàng nhét chiếc chong chóng tay Vân Thiển, cung kính : “Vậy Thu Cúc làm phiền chủ thượng nữa.”
“Ta thấy nàng cứ kỳ lạ thế nào .” Vân Thiển buột miệng suy nghĩ trong lòng.
“Hửm? Kỳ lạ chỗ nào?” Nhiễm Trầm hỏi , đưa tay chỉnh chiếc chong chóng nghiêng trong tay Vân Thiển.
“Ta cũng rõ .” Vân Thiển quả thật cảm giác kỳ lạ đó đến từ .
Y vốn rành chuyện tình cảm, nên việc Thu Cúc gặp ý với , y nghĩ tới.
“Ta thấy ngươi mới kỳ lạ đó.” Nhiễm Trầm hứng thú Vân Thiển, ánh mắt lướt gương mặt y, dừng ở đôi mắt ngây thơ .
“Ta, kỳ lạ chỗ nào?” Vân Thiển khó hiểu hỏi.
“Lúc mới gặp, thấy ngươi vẻ ngờ nghệch, nhưng ở chung mới phát hiện, ngươi cũng thông minh.” Nhiễm Trầm suy nghĩ thật trong lòng.
Đây là đầu tiên khen Vân Thiển thông minh. Y vẫn luôn mắng là đồ ngốc, thằng què, chỉ vì cách biểu đạt lúc lưu loát và dáng nhanh nhẹn, khiến y trông nhỏ bé và thấp kém.
“Đừng ngẩn đó nữa, đưa ngươi đến Túy Hương Lâu ăn cơm.” Nhiễm Trầm vỗ vai y cất bước .
“Không xem hoa đăng ?” Tuy rằng theo lệ thường, năm nào Nhiễm Trầm cũng ngoài góp vui, nhưng dường như mấy hứng thú với những ngày hội thế , chỉ thưởng thức kiểu cưỡi ngựa xem hoa.
“Hoa đăng ? Ngươi thích ?” Nhiễm Trầm nhướng mày hỏi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/su-an-han-cua-ma-ton/chuong-91-dung-hong-dong-ta-niem-voi-y.html.]
“Vâng, náo nhiệt, từng …”
“Được thôi, đợi lấp đầy bụng xem cùng ngươi.” Nhiễm Trầm sảng khoái đồng ý, dẫn Vân Thiển đến Túy Hương Lâu.
Vân Thiển đến cửa, hai chân y như đổ chì, bước thêm một bước nào nữa.
“Sao thế? Vào chứ.” Nhiễm Trầm cũng dừng , thúc giục.
“Ta…” Vân Thiển lý do, trong lòng y dấy lên cảm giác chẳng lành, nhưng giải thích với Nhiễm Trầm thế nào, “Ta cảm thấy nơi vẻ kỳ lạ.”
Nhiễm Trầm vỗ nhẹ lên đầu y, trêu chọc: “Sao ngươi thấy cái gì cũng kỳ lạ thế, mau .”
Trước sự kiên quyết của Nhiễm Trầm, Vân Thiển đành căng da đầu bước .
Hai chân y bước phạm vi của Túy Hương Lâu, lồng n.g.ự.c liền chút khó chịu, nhưng khi định thần , nơi cũng khác gì những tửu lầu khác.
Y xuống theo Nhiễm Trầm, thuần thục gọi món, chắc hẳn là khách quen ở đây.
Giữa chừng, Nhiễm Trầm đầy ẩn ý ghé sát tai Vân Thiển, quái dị hỏi một câu: “Tiểu Vân Thiển, ngươi thử hương vị thịt bao giờ ?”
Nghe xong, Vân Thiển lạnh cả sống lưng, cả căng thẳng, kỹ còn thấy y run rẩy.
Y thầm nghĩ: Chắc Nhiễm Trầm chỉ đùa với thôi ?
từ lúc bước cửa, y cảm nhận một luồng thở bất thường, y cảm thấy Nhiễm Trầm đang thật.
Vì thế, y run giọng hỏi: “Ngươi… ngươi ăn ?”
“Thả lỏng , đừng căng thẳng, chỉ chọc ngươi thôi. Tuy nơi cung cấp, nhưng ăn.” Nhiễm Trầm rụt , tiếp tục thản nhiên thực đơn.
Lời giải thích cũng thể khiến Vân Thiển thả lỏng . Tửu lầu cung cấp thịt , thịt đó từ mà ?
Chẳng trách bước y cảm thấy gì đó .
Tuy nhiều lúc phản ứng của Vân Thiển chậm hơn khác, nhưng khả năng cảm nhận của y đôi khi cực kỳ nhạy bén. Dù qua nhiều nơi, nhưng những nơi thở quỷ dị, y dường như luôn thể nắm bắt .
“Ngươi ăn gì ?” Nhiễm Trầm gọi xong một bàn thức ăn, ngẩng đầu lên hỏi.
Giả như lúc Vân Thiển đói đến hoa mắt nữa, y cũng chẳng chút khẩu vị nào. Một nơi cung cấp thịt , y thể nuốt trôi chứ. Y lắc đầu.
Nhiễm Trầm tâm tư của y, bèn gấp thực đơn , giải thích: “Yên tâm, tuy nơi giống những tửu lầu bình thường, nhưng chỉ cần ngươi là khách hàng đàng hoàng, bọn họ sẽ làm gì ngươi, cũng sẽ giở trò món ăn của ngươi , tất cả đều là đồ ăn bình thường.”
Điều đó vẫn thể xoa dịu trái tim bất an của Vân Thiển. Y như đống lửa, như đống than mà nhấp nhổm yên, đáp: “Ta… ăn những món ngươi gọi là .”
Nhiễm Trầm thấy bộ dạng hoảng sợ của y, đến mức mặt cũng đỏ bừng lên, bèn tạm thời buông tha cho y: “Được, cứ thế .”
Nói đặt thực đơn chỗ cũ.
Trong lúc chờ mang thức ăn lên, một nữ t.ử xinh bỗng nhiên bước tới. Nàng mặc hồng y phần hở hang, đầu đội trang sức tóc khoa trương, đến mềm mại dựa Nhiễm Trầm.
“Nhiễm Cốc Chủ, gần đây ngài bận gì thế? Đã lâu đến Túy Hương Lâu của , đến mà cũng báo một tiếng!” Nàng giả vờ oán trách, đặt tay lên vai Nhiễm Trầm, trông vô cùng mờ ám.
Nhiễm Trầm cũng đẩy nàng , còn hùa theo: “Nguyệt Cơ, mới bao lâu gặp, ngươi vài phần .”
Vân Thiển thấy cảnh chút tự nhiên, nhưng ánh mắt y vẫn kìm mà dán sự giao tiếp mật của hai họ.
Y cũng chút tò mò về mối quan hệ giữa Nhiễm Trầm và nữ t.ử mặt.
Hai họ hàn huyên vài câu, nữ t.ử tên Nguyệt Cơ liền chuyển sự chú ý sang Vân Thiển, đ.á.n.h giá y một lượt, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn một chút: “Hạt giống .”
Nàng chậm rãi thốt .
Vân Thiển thể hiểu ý nghĩa trong lời của nàng, y vẫn im lặng lên tiếng, và vẫn yên.
Nhiễm Trầm cũng hiểu ý của Nguyệt Cơ, bèn đưa mắt nàng dò hỏi.
Nàng ghé sát Nhiễm Trầm hơn một chút, nhỏ: “Ngươi quên ? Làm cổ dẫn.”
Ngay đó, Vân Thiển thấy Nhiễm Trầm đột nhiên đập bàn dậy, quát mặt Nguyệt Cơ: “Ngươi đừng mà mơ tưởng! Ta cảnh cáo ngươi! Đừng động những suy nghĩ nên ! Nếu , tất cả trong Túy Hương Lâu của ngươi đừng hòng yên !”
Cả Nguyệt Cơ và Vân Thiển đều vô cùng kinh ngạc cơn thịnh nộ của Nhiễm Trầm. Từ lúc Vân Thiển tiếp xúc với đến nay, dù cố ý ngụy trang , vẫn luôn toát một khí chất ôn nhã.
Mà Nguyệt Cơ cũng kinh hãi thất sắc. Thật mà Nhiễm Trầm mang đến Túy Hương Lâu ăn cơm ít, thỉnh thoảng nàng cũng chọn vài mầm non để làm cổ dẫn, và Nhiễm Trầm đều ngầm đồng ý.
Quá trình làm cổ dẫn vô cùng tàn nhẫn, tay chân đều chặt đứt, chỉ để và cái đầu còn ý thức, đó ngâm trong Long Đàm suốt ngàn năm.
Nước trong Long Đàm khi ngâm thể giúp yêu ma quỷ quái tăng trưởng yêu lực, kéo dài tuổi thọ.
Việc cũng lợi cho Nhiễm Trầm, theo lý thì nên tức giận.
Nguyệt Cơ sợ đến hoảng hốt, vội quỳ xuống đất. Vẻ quyến rũ ban nãy nháy mắt biến mất, chỉ còn sự run sợ trong lòng.
“Cốc Chủ tha mạng! Là Nguyệt Cơ lỡ lời!”
Tình hình trở nên thể cứu vãn, mãi cho đến khi Vân Thiển lên tiếng nhắc nhở: “Thức ăn… thức ăn đến … ăn .”
Không vì , lòng Nhiễm Trầm cũng rối loạn. Hắn tự nên tức giận với đề nghị của Nguyệt Cơ, nhưng vô thức làm .
khi đầu Vân Thiển lên tiếng, cơn giận của tự nhiên nguôi : “Được, ăn .”
--------------------