Sự Ân Hận Của Ma Tôn - Chương 90: Hôn một cái liền ngoan

Cập nhật lúc: 2025-12-04 12:46:44
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dạ Quân Ly bật , chỉ tiếc lúc đang hóa thành mèo, nếu thấy Vân Thiển ân cần với như , chắc chắn sẽ đè y xuống đất mà âu yếm một phen.

Đã bao lâu khoảnh khắc hài hòa như

Nhiễm Trầm nổi nữa, ghét bỏ : “Chỉ là một con súc sinh thôi, cần kiêu kỳ như ? Để nó tự gặm !”

Bướng Bỉnh bất mãn kêu một tiếng về phía , ánh mắt hung dữ hơn một chút.

Vân Thiển đang thích vô cùng, xoa đầu Bướng Bỉnh, hiệu bảo nó ngoan ngoãn một chút. Quả nhiên, nó lập tức im lặng, dụi sát y.

“Nó chỉ thích .” Vân Thiển chút đắc ý, kiên nhẫn gỡ xương cá nướng đút cho Bướng Bỉnh ăn, hương thơm lan tỏa khắp nơi.

Dạ Quân Ly thích ăn cá, nhưng Vân Thiển tự tay gỡ xương đút đến tận miệng, tức khắc cảm thấy món cá nướng là mỹ vị nhất đời.

Cũng Sinh thấy khí lắm, vội vàng hòa giải, mở lời: “Lễ hội đèn lồng tối nay chắc chắn sẽ náo nhiệt, chủ thượng mua vật gì ?”

Câu hỏi quả nhiên dời sự chú ý của bọn họ.

Nhiễm Trầm suy nghĩ, thờ ơ : “Bánh hoa mai Thu Cúc mang về khá ngon, mua thêm một ít.”

Vân Thiển thấy cái tên Thu Cúc, chút quen tai, nhớ đến tên hạ nhân bắt nạt , bèn hỏi: “Tối nay Thu Cúc cũng lễ hội đèn lồng ?”

Nhiễm Trầm sững sờ, hiểu ý của Vân Thiển, nhưng vẫn trả lời thật: “Tất cả trong Tiêu Dao Cốc đều sẽ .”

“Ồ.” Vân Thiển tiếp tục mân mê bộ lông của Bướng Bỉnh.

Bọn họ thêm một lát thu dọn trở về, chuẩn nghỉ ngơi một chút để tối dạo hội đèn lồng.

Trong lòng Vân Thiển mong chờ lo lắng, y từng đến nơi náo nhiệt như , còn là ban đêm, thể thấy phong cảnh khác lạ nào .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Bọn họ trở Tiêu Dao Cốc, Nhiễm Trầm như thường lệ dặn dò vài câu để Vân Thiển một trong phòng.

Cùng với Bướng Bỉnh mà Vân Thiển ôm về.

Bướng Bỉnh chạy một vòng quanh phòng Vân Thiển, xem xét tình hình, thầm nghĩ: Hoàn cảnh tệ, chắc là ngược đãi Vân Thiển.

Khi trở giường, Vân Thiển chuẩn quần áo, Bướng Bỉnh thì chạy lung tung nữa mà im y chằm chằm.

Vân Thiển nhận ánh mắt nóng rực đó, bĩu môi : “Ta quần áo, ngươi cái gì?”

Bướng Bỉnh “meo” một tiếng, dời mắt .

Vân Thiển cũng để ý, tiếp tục cởi quần áo .

Cảnh tượng tiếp theo khiến Dạ Quân Ly đang trong lốt mèo tim đập loạn nhịp, hô hấp thông, trái tim đau như rỉ máu, phát tiếng kêu thống khổ.

Rõ ràng chuẩn tâm lý rằng Vân Thiển sẽ mang theo vết thương từ kiếp , nhưng khi Dạ Quân Ly một nữa tận mắt chứng kiến, vẫn thể chấp nhận .

Những dấu vết do Ác Ngục để , ai quen thuộc hơn , đó là kết quả của những trận tra tấn tàn khốc và đau đớn nhất.

Vân Thiển của yếu ớt như , chỉ một vết thương nhỏ cũng sẽ , lúc đó y bi thương đến nhường nào? Khi bên cạnh, y hẳn sợ hãi và bất lực bao…

Hắn còn thấy vết bỏng do lửa cháy để lưng Vân Thiển.

Hắn hỏi thăm ở Bồng Lai Các, Vân Thiển hai suýt mất mạng, đều là vì cái chân thương .

Ngoài thoát từ đám cháy lớn, còn một gặp sói hoang trong rừng. Y vốn thường xuyên mệt đến thở dốc, căn bản sức để chạy trốn.

May mắn đó trời nổi dị tượng, đổ mưa như trút nước mới dọa lũ sói hoang bỏ .

Lúc những chuyện , trong lòng Dạ Quân Ly bi thương vạn phần, nghĩ mà kinh hãi thôi. Vậy mà khi tận mắt thấy Vân Thiển mang những vết thương minh chứng cho những câu chuyện đó, gần như lá gan nứt , suýt nữa thì lộ tẩy.

Vân Thiển tỏ vân đạm phong khinh, quần áo xong liền bế Bướng Bỉnh lên: “Sao thế? Có vết sẹo của dọa ngươi …”

Dạ Quân Ly vẫn khống chế cảm xúc, khó chịu kêu lên.

Bảo bối của , thật sự chịu khổ quá nhiều…

Đột nhiên, một nụ hôn bất ngờ hạ xuống, chỉ chặn tiếng kêu của Bướng Bỉnh mà còn khiến bộ tư duy của Dạ Quân Ly đông cứng.

Vân Thiển… chủ động hôn ?

“Ơ? Hóa hôn mới ngoan, kêu nữa ?” Vân Thiển với Bướng Bỉnh, cúi đầu hôn thêm một cái, “Hôn thêm cái nữa.”

Dạ Quân Ly y hôn đến choáng váng, hạnh phúc đến thật quá đột ngột.

Nỗi chua xót trong lòng đương nhiên cũng vơi vài phần.

“Ngươi ngủ ? Ta mệt, nghỉ một lát.” Vân Thiển thực sự xem Bướng Bỉnh như một , chuyện gì cũng với nó. Cũng , y thật sự quá cô đơn.

Dạ Quân Ly đương nhiên thuận theo ý Vân Thiển, nhẹ nhàng cọ cổ y, tỏ ý ngủ cùng.

Vân Thiển liền nhét nó trong chăn, cũng nhẹ nhàng lên giường.

Dạ Quân Ly cảm nhận thở của Vân Thiển dần trở nên đều đặn mới nhịn mà hiện nguyên hình, nhẹ nhàng điểm một cái ấn đường của Vân Thiển, nọ ngủ càng say hơn.

Thật nếu vạn bất đắc dĩ, Dạ Quân Ly nỡ dùng nửa điểm pháp thuật nào lên Vân Thiển, bởi vì y từng , làm là đối xử với y dụng tâm, thành ý. Dạ Quân Ly vẫn còn nhớ rõ.

Chỉ là lúc , thật sự quá tham luyến khoảnh khắc , ôm tiểu nhân nhi lòng.

Tư thế ngủ của y , luôn thích đá chăn, đến nửa đêm hai tay cũng thường vươn ngoài, chỉ nghỉ ngơi một lát mà vẫn như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/su-an-han-cua-ma-ton/chuong-90-hon-mot-cai-lien-ngoan.html.]

“Nhợt nhạt…” Dạ Quân Ly gọi y một tiếng, mang theo sự quyến luyến vô tận, đầu ngón tay lưu luyến rời môi y.

Từ khi gặp đến giờ, ngoài đêm đó nhân lúc Vân Thiển ngủ say, lén nương ánh trăng y một lát, cơ hội nào y rõ ràng như bây giờ.

Gương mặt tiểu nhân nhi dường như trắng hơn một chút, lẽ vì sức khỏe nên chút xanh xao bệnh tật.

Bình thường giọng non nớt rành mạch, giống một ông cụ non, đến khi ngủ càng giống một đứa trẻ ham ngủ, ngoan ngoãn vô cùng.

Một đơn thuần như trang giấy trắng thế , nỡ lòng, hết đến khác tay tàn nhẫn với y, dùng Cốt Linh Tiên quất y, đẩy y ngã đài đá, còn… còn phế chân của y.

Sao nỡ lòng…

Thân thể y cũng lạnh như băng, Dạ Quân Ly ôm y một cái còn miễn cưỡng ấm lên đôi chút, bây giờ thế mà , tay chân lạnh buốt thấu xương.

Dạ Quân Ly nhíu mày, một nụ hôn mát lạnh mà mềm mại rơi xuống môi Vân Thiển, xen lẫn nỗi đau lòng.

Hồi lâu , mới luyến tiếc rời , biến thành hình dạng mèo, cuộn trong lòng Vân Thiển.

Cảm nhận nhịp tim vững vàng và thở đều đặn của y.

Dạ Quân Ly cũng đắm chìm trong bầu khí tuyệt diệu , thỏa mãn ngủ một lát.

Buổi chiều hôm đó, Vân Thiển cũng ngủ một giấc đặc biệt ngon, ác mộng quấy rầy.

Lúc Thu Cúc đến gọi Vân Thiển, vẫn vẻ đây: “Ngươi đừng tưởng chủ thượng đối xử với ngươi hơn một chút thì ngươi thể trở thành của chủ thượng. Chủ thượng chỉ là ham của lạ nhất thời, thử qua mùi vị của một tên què thôi!”

Giọng dứt, Bướng Bỉnh phát tiếng kêu chói tai, nhanh như chớp lao qua Vân Thiển, c.ắ.n một phát tay Thu Cúc.

Nó còn định c.ắ.n thêm phát nữa thì lòng bàn tay mềm mại của Vân Thiển ôm lấy, lập tức ngoan ngoãn hơn một chút.

Trong lòng Dạ Quân Ly khó chịu, thể chịu đựng việc ai cũng thể sỉ nhục Vân Thiển, làm tổn thương lòng tự trọng của y, điều phép.

cho dù khinh nhục ngàn vạn , Vân Thiển vẫn một trái tim lương thiện nhất, y ôm Bướng Bỉnh chặt hơn một chút, lo nó nổi điên tấn công Thu Cúc.

Thu Cúc sợ đến mức thụp xuống đất , vết m.á.u tay bắt đầu lan . Cú c.ắ.n quả thật nặng.

Vân Thiển nhét Bướng Bỉnh trong chăn, giả vờ tức giận cảnh cáo: “Không đây, ngươi làm thương !”

Dạ Quân Ly ấm ức trong lòng, chẳng thấy Vân Thiển bắt nạt nên mới mặt giúp y , nhưng nếu Vân Thiển thấy thì cũng truy cứu nữa, kẻo Vân Thiển nổi giận ném ngoài.

Hắn rụt , yên lặng trong chăn.

Vân Thiển thì dỗ dành Thu Cúc đang thương.

“Ngươi chứ…” Dù cũng là một cô gái, hơn nữa cũng làm gì quá đáng với , trong lòng Vân Thiển vẫn chút lo lắng cho .

“Đau…” Thu Cúc lúc mắng thì vênh váo hung hăng, thương thì tính tình mềm , đáng thương co ro một góc ôm cánh tay thương.

“Ta xem nào.” Vân Thiển định kéo tay Thu Cúc qua, Bướng Bỉnh giường thấy liền thẳng , “meo” một tiếng.

Vân Thiển lườm Bướng Bỉnh một cái, nó lập tức nhận thua, rụt .

Vân Thiển vụng về giúp Thu Cúc xử lý vết thương, điều bất ngờ là Thu Cúc hề phản kháng, còn ngại ngùng một tiếng cảm ơn.

Hắn còn kinh ngạc phát hiện, Vân Thiển thật sự , dường như còn hơn Nhiễm Trầm một chút.

Hay đúng hơn, là một vẻ khác.

Rốt cuộc, Nhiễm Trầm bao giờ hành động ân cần như với , trong lòng nhất thời hoa đào nở rộ.

, ngươi đến tìm chuyện gì?” Chắc chuyên đến để mắng vài câu nhỉ.

Thu Cúc nhớ chuyện chính, đáp: “Ta đến nhắc ngươi, thể chuẩn lễ hội đèn lồng , chủ thượng đang đợi.” Thu Cúc lúc còn hùng hổ doạ nữa trông khá e lệ.

Vân Thiển cảm thấy là lạ, hiểu vẫn ừ một tiếng.

Thu Cúc dường như vẫn ý định rời .

“Còn chuyện gì ?” Vân Thiển hỏi.

“Ngươi… cần gì thì cứ với , sẽ chuẩn cho ngươi.” Thu Cúc xong liền đỏ mặt bỏ .

Vân Thiển phản ứng chậm chạp, cảm thấy thái độ khác một trời một vực của khiến chút khó hiểu.

“Chẳng lẽ là Bướng Bỉnh cắn, phát bệnh ?” Vân Thiển lẩm bẩm suy đoán.

Ngay đó y cũng nghĩ nhiều, giường tìm Bướng Bỉnh.

Dạ Quân Ly vì ghen tuông bùng nổ nên đang dỗi giường.

thể biểu hiện ngoài, chỉ đành nín nhịn.

Vân Thiển của sinh như , lúc nào cũng kẻ ý .

“Cắn còn dám dỗi ?” Vân Thiển nhấc bổng Bướng Bỉnh lên, trong giọng ý trách cứ, như đang dạy dỗ một đứa trẻ lời.

Ma quân trong lòng khổ nên lời.

ngay đó một nụ hôn mềm mại của Vân Thiển chữa lành. Từ khi hạ hóa thành mèo, chiếm ít tiện nghi của Vân Thiển, trong lòng Dạ Quân Ly thoáng chốc dễ chịu hơn nhiều.

Hắn dùng móng vuốt mềm mại gãi gãi cổ Vân Thiển, cảm nhận sự dịu dàng lâu .

--------------------

Loading...